Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 803:
Vệ Thừa l hai chai nước từ trên xe xuống, đưa cho Trần Phồn một chai. và Trần Phồn đứng bên tường xem bảng giá dán trên đó. Trên đó giá của các loại c dê với nhiều quy cách khác nhau, và cả giá thịt dê nữa. Trần Phồn gọi hai bát c thịt dê, một lớn một nhỏ, lại gọi thêm hai cân thịt dê, và hai chiếc bánh dầu rán giòn do quán tự làm.
Bà chủ nh chóng mang những món Trần Phồn gọi ra bàn, còn tặng kèm hai đĩa dưa muối nhỏ. Trần Phồn nếm thử, mùi vị ngon.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
C dê vị ngon, húp một miếng, vị tiêu kích thích vị giác, chỉ cảm th toàn thân sảng khoái.
Trần Phồn quay đầu nói với Vệ Thừa đang cúi đầu ăn bánh: " là một cuối tuần như thế này mới đúng là cuối tuần thư giãn chứ. Cùng thích, đến một nơi xa lạ, được ăn những món ngon, trong lòng vui vẻ, bụng ấm áp. Cho dù tuần làm việc tới mệt mỏi đến m, cũng cảm th đáng."
Vệ Thừa húp một ngụm c dê, đồng tình với lời của Trần Phồn, sau đó nghĩ đến nghề nghiệp của , lại cảm th hơi lỗi với Trần Phồn.
"Thật ra lỗi với em. Nghề nghiệp của đã định trước chúng ta kh thể như những cặp đôi khác, thường xuyên chơi được. thể lâu mới đến thăm em được, cũng thể vì những nhiệm vụ khẩn cấp mà hủy bỏ kỳ nghỉ đã định với em."
Trần Phồn lặng lẽ Vệ Thừa. Vệ Thừa khẽ cười: "Thật ra chỉ là ỷ vào việc đẹp trai, nhất định ở bên em. biết, em chính là trúng khuôn mặt này của ."
Trần Phồn gật đầu: "Đúng vậy, em chính là trúng khuôn mặt này của . Em muốn tìm hiểu con trước đã, mới từ từ mà tìm hiểu chứ. Kết quả là tính cách của em cũng thích. Nếu kh, dù đẹp trai đến m, em cũng sẽ kh ở bên đâu. Thật ra kh cần lúc nào cũng cảm th lỗi với em. biết, chuyện yêu đương này, một bàn tay kh thể vỗ thành tiếng. thích em, mà em kh thích , thì sẽ kh thành đôi được."
Vệ Thừa bị lời của Trần Phồn chọc cười, cười xong mới chút cảm khái nói: "Thật ra may mắn, từ nhỏ bố mẹ kh m khi quản , cứ tự lớn lên theo cách thích, kết quả lại lớn thành dáng vẻ mà em thích."
Trần Phồn cười vui vẻ: "Đây gọi là trời tác hợp đó nha. Chúng ta tuy kh thể thường xuyên gặp mặt, nên khi gặp , cả hai sẽ trân trọng từng phút từng giây ở bên nhau. Sau khi chia xa, nhớ em, em nhớ . khác yêu đương thì cãi vã, giận dỗi, như vậy sẽ tốn nhiều năng lượng. Còn hai chúng ta kh những phiền não đó, nói xem, thế kh tốt ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-nguoi-cha-th-cong-cua-toi-dot-nhien-lai-tro-ve/chuong-803.html.]
--- Chương 496: Trần Phồn yêu mến Vệ Thừa ---
Quốc lộ trong núi này, xe cộ lại đ. Trần Phồn ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong quán ăn, dòng xe cộ tấp nập bên ngoài, hỏi bà chủ: "Chị ơi, trên con đường này lúc nào cũng nhiều xe thế này ạ?"
Bị Trần Phồn một cô bé gọi là chị, bà chủ vui vẻ: "Ôi dào, đã ngoài ba mươi , cháu gọi dì chứ."
Trần Phồn cười lắc đầu: "Chị tr kh giống hơn ba mươi tuổi chút nào, nhiều nhất cũng chỉ ba mươi thôi."
Đã qua giờ ăn sáng, quán ăn cũng kh bận rộn lắm. Bà chủ và Trần Phồn cười nói chuyện phiếm vài câu, mới nói: "Quốc lộ này xe cộ đ lắm, kh chỉ xe chở hàng, mà còn nhiều xe tỉnh, với cả xe từ tỉnh về các huyện phía nam nữa. Núi ở đây phong cảnh đẹp, nhiều thích đến đây du lịch."
Trần Phồn gật đầu: "Núi quả thực đẹp, phong cảnh đều tuyệt vời. Sau này con đường này mà được mở rộng thêm, bên trong núi lại xây dựng thêm vài ểm du lịch hấp dẫn, thì e rằng lượng khách đến đây sẽ còn đ hơn nữa."
Bà chủ cười ha hả: "Cô bé này đúng là khéo ăn nói! Vậy thì mượn lời vàng của cháu nhé. Nếu nhiều đến đây chơi, việc kinh do của chúng sẽ càng phát đạt, buôn bán ở nhà thuận lợi thì con cái cũng kh cần xa xứ làm thuê ở nơi khác."
Trần Phồn liền hỏi: "Các cháu kh tiếp tục học ạ?"
Bà chủ thở dài một tiếng mới nói: "Chỗ chúng thực ra cũng là vùng núi, giáo viên giỏi đều kh muốn đến đây dạy học, chất lượng giáo dục của trường kh tốt. Thằng lớn nhà học hết cấp hai, kh đỗ cấp ba, đành học trung cấp cũng khó tìm việc làm, toàn là vào nhà máy làm thuê. Hai vợ chồng chúng bàn nhau, cố gắng kiếm tiền, tr thủ mua một căn nhà ở thành phố, chuyển hộ khẩu cho thằng út sang đó. Thằng lớn kh nuôi dạy thành c, thì còn cố gắng nuôi dạy thằng út nữa."
Đây là một phụ biết tầm quan trọng của việc học. Trần Phồn liền nói: "Chất lượng giáo dục ở thành phố và ở dưới đây sự chênh lệch lớn. Nhưng cháu nghe nói bây giờ nhiều nơi bắt đầu thực hiện chương trình đưa giáo dục về n thôn."
Bà chủ kêu "Haizz" một tiếng: "Giáo viên thành phố về đây cũng đâu dạy mãi ở chỗ , chúng cũng chẳng mong dạy một năm rưỡi mà con cái đã học giỏi lên được. Thằng lớn nhà nói, bây giờ mua một căn nhà ở thành phố là thể chuyển hộ khẩu qua đó. Chúng cũng đã lên thành phố xem , mua một căn hộ hai phòng ngủ nhỏ hơn một chút, đủ cho con cái ở đó học hành là được ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.