Thập Niên 90, Người Cha Thành Công Của Tôi Đột Nhiên Lại Trở Về
Chương 835:
“Hai vị lãnh đạo, chỗ đậu xe trong hẻm đều là chỗ đậu xe riêng, xe của chúng ta vào đó sẽ kh tiện đỗ.”
Lâu Ngọc Ninh khách sáo cảm ơn, cùng Dương Chí Quốc xuống xe.
Lần này chỉ hai họ đến, sau đó sẽ thêm một số phụ trách xử lý hậu quả.
Dương Chí Quốc xuống xe, qu cảnh xung qu, thở dài nói với Lâu Ngọc Ninh: “Đứa em trai của cô đ, chẳng chịu xem đây là chỗ nào. Cô bên kia kìa, một dãy kiến trúc tr vẻ cổ kính đó, chính là trung tâm hành chính cao nhất của tỉnh này. sống ở đây, thể là đơn giản ?”
Lâu Ngọc Ninh cũng lắc đầu theo: “Ngọc Tăng này, những năm đầu đời quá thuận lợi, hy vọng bài học lần này thể khiến nó thay đổi.”
Dương Chí Quốc chắp tay sau lưng đứng ở đầu hẻm, con hẻm vắng vẻ, hỏi Lâu Ngọc Ninh: “Ngọc Ninh à, chưa bao giờ quản chuyện làm ăn bên ngoài của chị em cô, bởi vì biết, cô là một biết chừng mực, cô năng lực, mọi việc dưới tay cô cũng sắp xếp đâu vào đ, nhưng, ểm yếu duy nhất của cô, cũng thể nói là ểm đột phá của cô, chính là đứa em trai cô.”
Lâu Ngọc Ninh từ từ cúi đầu, chiếc cổ thiên nga thon dài khiến phụ nữ gần bốn mươi tuổi này vẫn giữ được vẻ tao nhã. Khí chất dịu dàng mà cô toát ra khiến những lời Dương Chí Quốc muốn nói ra lại kh thốt nên lời, chỉ sau một tiếng thở dài thật dài, chắp tay sau lưng bước vào trong hẻm.
Lâu Ngọc Ninh theo sau Dương Chí Quốc, vừa vừa quan sát những kiến trúc hai bên con hẻm.
Dương Chí Quốc chưa xa, đã th Diệp Th Minh đứng trước một cánh cổng lớn, th , ta bước vài bước đến đón.
Hai bắt tay, Dương Chí Quốc áy náy nói: “Đồng chí Th Minh, đến đây để ‘vác gai xin tội’ đây.”
Diệp Th Minh cười nói: “Lão lãnh đạo nói vậy thì quá lời . Chuyện đâu do làm, xin tội gì chứ? Đường sá xa xôi, xin lão lãnh đạo vào nhà ngồi nghỉ trước đã.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lâu Ngọc Ninh sau Dương Chí Quốc, th Diệp Th Minh , cô mỉm cười gật đầu, nói một tiếng “Chào thị trưởng Diệp ạ”. Diệp Th Minh hiểu ngay, đây là chị của Lâu Ngọc Tăng, vợ hai của Dương Chí Quốc, Lâu Ngọc Ninh.
Diệp Th Minh chỉ lướt qua một cái, đã cảm th lời Trần Phồn nói tối qua đúng, Lâu Ngọc Ninh quả nhiên đẹp. Cái đẹp của cô là cái đẹp toát ra từ khí chất, mang lại cảm giác dễ chịu, là sự trầm lắng của một tướng mạo ưu việt theo thời gian, càng là vẻ đẹp độc đáo được mài giũa qua những trải nghiệm trong cuộc đời cô .
Diệp Th Minh mời Dương Chí Quốc vào cổng, qua bức bình phong, liền th dưới chân tường trong sân m bị trói tay ngồi đó, trong đó Lâu Ngọc Tăng. Th Dương Chí Quốc theo sau Diệp Th Minh bước vào sân, Lâu Ngọc Tăng liền khóc lóc kêu một tiếng “ rể”.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tiếng “ rể” này khiến Dương Chí Quốc vừa xấu hổ vừa tức giận, hận kh thể x lên đá cho m cái để hả giận. Nhưng trước mặt Diệp Th Minh, Dương Chí Quốc cũng kh thể làm ra chuyện thất lễ như vậy, đành quay sang Lâu Ngọc Ninh.
Lâu Ngọc Ninh liền nháy mắt với Lâu Ngọc Tăng đang sang, Lâu Ngọc Tăng thút thít cúi đầu. Lâu Ngọc Tăng thực ra cũng sợ rể lớn hơn nhiều tuổi này, thực ra nhiều lúc, dựa vào thế lực của rể, nhưng đứng ra che chở cho lại chính là rể.
Dương Chí Quốc đứng trong sân, thứ đầu tiên th là phòng khách mở toang cửa, bên trong hỗn độn. Quay đầu vào bếp, Dương Chí Quốc trong lòng chỉ biết thở dài, vẫn là thở dài. Một đứa em vợ kh đầu óc như vậy lại là của , bây giờ đã bị ta ép đến đây, ngoài việc làm theo yêu cầu của họ để giải quyết vấn đề, còn thể làm gì nữa chứ?
Mặt mũi, d dự đều mất ở đây, Dương Chí Quốc kiêu ngạo cả đời, giờ phút này đối với đứa em vợ này, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Dương Chí Quốc nghe th tiếng động từ gian nhà phía đ, quay đầu lại, liền th một cô gái nhỏ xinh đẹp, vịn khung cửa, gọi Diệp Th Minh một tiếng “bố”, hỏi: “Đây là chị và rể của Lâu Ngọc Tăng ?”
Diệp Th Minh gọi một tiếng “Phồn Phồn”, nói với Dương Chí Quốc: “Đây là con gái , Trần Phồn. Trần Phồn, đây là lão lãnh đạo trước đây của bố, Dương Chí Quốc, tỉnh trưởng tỉnh Nghiêm Phụ, và đây là bà Dương.”
Trần Phồn bước tới, khách sáo chào hỏi, thẳng vào vấn đề: “Hai vị, hai vị đến đây để giải quyết vấn đề, vậy thì sẽ đưa hai vị xem những vấn đề chúng ta cần giải quyết trước, được kh ạ?”
Dương Chí Quốc và Lâu Ngọc Ninh gật đầu nói được, Trần Phồn liền nói: “Nào, mời hai vị vào phòng khách trước. Đây là nơi đầu tiên họ động thủ sau khi x vào tối qua.”
Diệp Th Minh cùng vào phòng khách. Dương Chí Quốc những đồ nội thất bị lật đổ, đồ ện gia dụng nằm la liệt trên sàn, thậm chí cả chiếc đèn đứng ở góc tường cũng bị đập vỡ, cả đã tê dại. Dù thì cũng đã đến , muốn giải quyết thế nào cũng chỉ là vài câu nói của ta, ngoài việc đồng ý, tích cực bồi thường và xin lỗi, thì còn thể làm gì được nữa chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.