Thập Niên 90: Phát Tài Ở Thượng Hải [Đạn Mạc]
Chương 17:
Và những lời thật lòng đó kh khác m so với những gì bà chủ quán mì đã nói, thể th tình hình bán chứng nhận mua cổ phiếu lần này quả thực thê thảm.
Hỏi han cho đến khi mặt trời lặn, Diệp Vi quay về tìm những cô thuê tạm thời, nhận l những bảng khảo sát đơn giản từ tay họ, căn cứ vào dữ liệu mà hỏi vài câu, xác nhận họ kh ền bừa bãi trả mỗi mười đồng, đứng đầu thì thêm mười đồng nữa, sau đó đưa họ ra đầu ngõ ngồi xe trở về.
Về đến nhà, Diệp Phương vừa làm xong bữa tối, th cô về liền cười nói: "Chị ơi, chị mau rửa tay , thể chuẩn bị ăn cơm ạ."
Diệp Vi đáp lời, đảo mắt qu phòng ăn hỏi: " hai em đâu?"
Hầu như Diệp Vi vừa dứt lời, Diệp Binh đã chui từ phòng cô ra, khoe c nói: "Chị ơi, hôm nay em giúp chị thay ga trải giường và vỏ chăn, tr thủ buổi sáng trời nắng to đã giặt sạch sẽ , bây giờ đang dọn giường cho chị đây."
Diệp Vi ôm khăn quàng cổ và mũ vào nhà, chiếc chăn b vừa được Diệp Binh gấp lại, nhướng mày hỏi: "Hôm nay em kh làm à?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Binh xoa mũi: "Tối qua em nghĩ cả đêm, th chị nói lý, nên sáng nay dậy em đã đến nhà hàng một chuyến, nói với chủ là em muốn tập trung học hành, m ngày tới em kh cần phát tờ rơi nữa."
Nói xong lại khoe c, "Chị ơi, hôm nay em viết bài tập cả ngày, em chăm chỉ đó!"
"Tốt, giữ vững tinh thần học tập này, đừng lơ là nhé."
Diệp Vi vỗ vai Diệp Binh, treo mũ và khăn quàng cổ lên, đặt tất cả những cuốn sổ cô thu về lên bàn học.
Diệp Binh tính tò mò cao, th vậy liền hỏi ngay, nhưng chuyện chưa đâu vào đâu, Diệp Vi tạm thời kh muốn nói cho các em biết về việc cô đang tính mua chứng nhận mua cổ phiếu, nên cô đã nói lảng sang chuyện khác.
Trong lòng vẫn c cánh kết quả khảo sát, sau khi ăn vội bữa tối, Diệp Vi liền chui vào phòng để sắp xếp lại.
Kết quả khảo sát kh đầy đủ cũng kh hoàn toàn chính xác, nhưng từ lưu lượng khách hàng thể th, tình hình bán chứng nhận mua cổ phiếu, về cơ bản phù hợp với những gì cô đã hỏi từ các cửa hàng đối diện các ểm bán hàng, và về cơ bản cũng thể xác nhận tính chân thực của nội dung đạn mạc.
Suy nghĩ cả đêm, ngày hôm sau đến cơ quan, Diệp Vi liền thẳng đến văn phòng trưởng phòng tìm La Lệ Quyên, đề xuất ý định muốn ứng trước nửa năm lương, cộng với ba tháng lương chưa nhận để đủ ba ngàn đồng, và tìm nhà máy mua một trăm tờ chứng nhận mua cổ phiếu.
La Lệ Quyên đang đau đầu kh biết làm cách nào để vận động c nhân, tr thủ thời gian đến phòng tài vụ nhận lương và chứng nhận mua cổ phiếu, nghe Diệp Vi nói xong liền trợn tròn mắt, cô một lúc lâu mới thốt ra một câu: "Tiểu Diệp em... hôm qua gặp chuyện gì kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-phat-tai-o-thuong-hai-dan-mac/chuong-17.html.]
"Kh..."
Diệp Vi vừa mở miệng, liền th đạn mạc đột nhiên xuất hiện:
【EQ cao: M ngày nay em gặp chuyện gì vậy?
EQ thấp: Não em tự nhiên lại chập mạch ?】
Cô nuốt lời phủ nhận xuống, sự im lặng lan tỏa.
--- Chương 7 --- Lý Cúc Bình gây sự. Cô đạp tung cửa nhà họ Ngô!…
Vì khu sản xuất và khu sinh hoạt tách biệt, những tin tức mới mẻ ở Nhà máy Cơ khí thường thời gian lan truyền nửa ngày.
Chẳng hạn như những chuyện xảy ra trong nhà máy, những kh làm việc ở Nhà máy Cơ khí thường đợi đến trưa hoặc tối ăn cơm mới nghe ngóng được. Còn những chuyện xảy ra trong đại viện, những làm cũng đợi đến khi tan ca về mới biết.
Nhưng chuyện Diệp Vi ứng trước nửa năm lương để mua chứng nhận mua cổ phiếu quá đỗi kỳ lạ, vừa xảy ra kh lâu, tin tức đã như chim cánh, nh chóng bay qua con đường rộng lớn trước cổng Nhà máy Cơ khí, bay vào tai những kh làm trong khu gia thuộc.
Diệp Phương nghe được tin này khi đang rửa tay ở phòng nước sau khi vệ sinh.
Tuy Diệp Phương năm nay mới lên lớp mười, nhưng cô bé học hành chăm chỉ hơn Diệp Binh nhiều. Từ khi nghỉ hè đến giờ, cô bé chỉ chơi phố một lần duy nhất vào Chủ Nhật cùng Diệp Vi, ngày thường xuống nhà chỉ đến chợ rau, nên tin tức chậm hơn những khác trong đại viện khá nhiều.
Vì vậy, khi Lý Cúc Bình đang rửa rau tiến lại gần, cười nói "Phương Phương, chị con bây giờ giỏi giang ghê đó nha" thì Diệp Phương nhất thời kh hiểu ý, theo phản xạ ngẩng đầu ra ngoài cửa sổ phòng nước, ngạc nhiên hỏi: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Đ hả? Dì Lý lại khen chị con vậy ạ?"
Nụ cười trên mặt Lý Cúc Bình đ cứng lại, cảm th m đứa trẻ nhà họ Diệp này càng ngày càng khó đối phó.
Cũng , kh cha kh mẹ, chẳng là thiếu giáo dục ?
Lại nghĩ đến vẻ mặt này của Diệp Phương, rõ ràng là còn chưa biết gì, Lý Cúc Bình liền lại nhếch môi, cười giả lả: "Con bé này nói gì lạ vậy, ba chị em các con đều là dì lớn lên, dì khen m câu thì chứ?"
Diệp Phương "hê hê" hai tiếng, vặn chặt vòi nước nói: "Vậy con xin thay chị con cảm ơn dì ạ, dì cứ từ từ rửa rau, con về nhà viết bài tập đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.