Thập Niên 90: Phát Tài Ở Thượng Hải [Đạn Mạc]
Chương 176:
“ cùng các cô , góp thêm . Cô mang đủ chứng minh thư kh?”
“Đủ.”
Để tránh phiền phức, Diệp Vi kh tìm trong nhà máy mượn chứng minh thư, mà nhờ Diệp Binh tìm đồng nghiệp ở nhà máy kem thuê với giá năm tệ một ngày.
Vì tiền nhận nên trong số đồng nghiệp của Diệp Binh kh ít sẵn lòng cho mượn chứng minh thư.
Cuối cùng, bằng lòng giúp xếp hàng kh chỉ Trần Linh mà còn Chu Vinh và Đinh Bảo Vệ.
…
Thật ra th báo liên quan đến việc tăng thêm phiếu rút thăm đã được th báo bằng hình thức phát th tại hiện trường vào tối hôm qua, khi mọi tuần hành, nhưng lúc đó ai n đều đang xúc động nên kh nhiều nghe th.
Hơn mười một giờ đêm, bản tin tối của đài truyền hình Hương Cảng lại đưa tin về chuyện này một lần nữa, lần này số nhận được th tin nhiều hơn, nên từ rạng sáng đã đến các ểm bán hàng xếp hàng.
Nhưng nhiều hơn lại kh nghe th cả đài phát th trên phố lẫn tin tức của đài truyền hình Hương Cảng, lại vì m ngày bôn ba thân tâm mệt mỏi, ngủ một giấc đến khi trời sáng rõ mới ra ngoài.
M Diệp Vi được coi là nhận tin tương đối sớm, trước đó họ lại đã khảo sát địa ểm, dù cho chắc ăn mà thay đổi ểm bán hàng, cũng thể nh chóng tìm được một nơi tương đối hẻo lánh, ít hơn.
Vì vậy, khi đến ểm bán hàng, vị trí của họ được coi là khá phía trước.
Và vì thành phố đã rút kinh nghiệm từ hai ngày trước, lần này kh chỉ sắp xếp cảnh sát duy trì trật tự, mà còn tổ chức nhân viên các cơ quan đơn vị trong thành phố đến giám sát, để tránh tái diễn hiện tượng gian lận.
Vì vậy, ngày hôm nay so với hai ngày trước thì trật tự hơn nhiều, hàng di chuyển nh hơn, cũng kh còn xảy ra tình trạng ểm bán hàng th báo chứng nhận mua cổ phiếu đã bán hết chỉ sau một thời gian ngắn mở bán.
Xếp hàng gần hết buổi, khoảng ba giờ chiều, cuối cùng lại đến lượt m Diệp Vi.
Họ cầm tiền và chứng minh thư, mỗi mua số lượng tương đương một trăm phiếu rút thăm, tức là mười chứng nhận mua cổ phiếu. Trong đó, Diệp Vi và Trương Giang Minh mỗi mua hai mươi chứng nhận, còn mười chứng nhận là Chu Vinh tự mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-phat-tai-o-thuong-hai-dan-mac/chuong-176.html.]
Trong lúc xếp hàng, Chu Vinh suy nghĩ lại, cuối cùng quyết định nghiến răng, mua thêm một trăm phiếu rút thăm nữa. Còn tiền mua phiếu thì là mượn của Đinh Bảo Vệ.
Tóm lại, sau hai lần, Diệp Vi tổng cộng mua được hai trăm năm mươi phiếu rút thăm, kh là nhiều, nhưng cô th cũng đủ , nên kh mua chứng nhận mua cổ phiếu đã bị thổi giá cao nữa.
Sáng hôm sau, ba Trần Linh ga xe lửa mua vé, còn Diệp Vi thì cùng Trương Giang Minh đến khu c nghiệp gần đó.
…
Trước khi đến Thâm Thị, Diệp Vi kh biết nhiều về thành phố này, chỉ biết nó phát triển nh sau cải cách mở cửa, nhà máy mọc lên san sát, lương cao.
Thời ểm này, hầu hết các thành phố nội địa mức lương trung bình chỉ khoảng hai ba trăm tệ, Thượng Hải được coi là cao, năm nay cũng chỉ mới dần tăng lên ba trăm năm sáu chục, nhưng ở Thâm Thị, chỉ cần chăm chỉ chịu khó, lương tháng vượt nghìn tệ kh là mơ.
Cô còn biết Thâm Thị nhiều xưởng may, chất lượng sản xuất thường, nhưng giá rẻ và kiểu dáng mới, nên những cửa hàng quần áo nhỏ hoặc bán hàng rong ở chợ đêm Thượng Hải cơ bản đều nhập hàng từ Thâm Thị.
Vì vậy, Diệp Vi và Trương Giang Minh đầu tiên đến khu vực tập trung xưởng may, nhưng cả hai đều là những vô d tiểu tốt, dù đến đây thì cơ bản cũng kh thể vào được nhà máy.
Diệp Vi cũng kh nghĩ đến việc vào nhà máy, chỉ hỏi thăm một chút là đã tìm đến khu phố bán sỉ.
M ngày trước kh xếp hàng, cô kh hoàn toàn rảnh rỗi, đã ăn uống dạo chơi qu đó, hỏi thăm được kh ít tin tức.
Cô biết, những mở cửa hàng trên con phố này cơ bản đều chút liên quan đến nội bộ của các xưởng may xung qu, nên giá nhập hàng của họ cũng chỉ cao hơn một chút so với các khách hàng lớn, nhiều nhà bán buôn bên ngoài với quy mô kinh do kh lớn cũng đều nhập hàng từ đây.
Cũng vì là cửa hàng bán sỉ, quần áo của họ cơ bản đều bán từ năm chiếc trở lên, kh bán lẻ. Ông chủ cũng biết cách đối xử tùy , khách lớn thì nhiệt tình chút, khách nhỏ thì kh m để ý, nếu cô nói là đến mua quần áo cá nhân, thì thôi, chỗ khác chơi .
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Diệp Vi tuy chưa từng làm ăn buôn bán, nhưng cô biết ra ngoài xã hội thân phận đều do tự tạo ra, thế nên gặp ai cô cũng khoác lác rằng mười m cửa hàng quần áo ở Thượng Hải.
Cô tr mặt non choẹt, lại kh như những chủ lớn kia cầm ện thoại cầm tay trên tay, nên m chủ cửa hàng bán sỉ đương nhiên là đầy vẻ nghi ngờ.
Nhưng cô ăn mặc cũng kh tệ, quần áo là do trước đó “chi một khoản tiền lớn” mua để bán chứng nhận mua cổ phiếu, trang ểm trên mặt cũng khá tinh tế, cộng thêm việc thỉnh thoảng nói vài câu tiếng lóng chuyên ngành, những chủ đó dần dần xóa bỏ nghi ngờ, ra giá đều theo kiểu khách hàng lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.