Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Phát Tài Ở Thượng Hải [Đạn Mạc]

Chương 188:

Chương trước Chương sau

Lời ta vừa dứt, Vương Hạo đã từ bên ngoài chạy vào, nhét gi tờ và vé tàu vào tay ta, cười hì hì nói: “ vừa vệ sinh, lúc sờ túi thì chợt phát hiện vé tàu của Minh vẫn còn ở trên , vội vàng kéo quần chạy thẳng đến, cuối cùng cũng kịp .”

Trương Giang Minh kh thể nghe nổi nữa, nói: “Ở đây các cô gái, thể đừng kể chi tiết quá trình vệ sinh như thế được kh?”

mồm nh hơn não, nhất thời kh chú ý hoàn cảnh, xin lỗi, xin lỗi.” Vương Hạo vừa nói vừa đưa vé tàu của cho nhân viên kiểm tra, kiểm tra xong, bốn cùng nhau lên lầu hai.

Lên đến lầu hai, Vương Hạo dường như tùy tiện hỏi hai ở toa nào, nếu kh ở cùng nhau, họ xem thể tìm đổi chỗ kh, như vậy trên đường cũng thể tiện chăm sóc nhau.

Trương Giang Minh Vương Hạo khó chịu.

Vốn dĩ ngày cứu Dương Chinh Minh, ta đã cảm th thằng nhóc này kh ý tốt, lời nói và hành động đều toát lên ý muốn cướp bạn thân của , nên ta đã ấn tượng kh tốt về này.

Vừa nãy ở bên ngoài gặp mặt, Trương Giang Minh đã một dự cảm kh lành, nhưng vì trọng tâm chú ý vào Dương Chinh Minh, kh để ý nhiều đến Vương Hạo, cho đến khi Diệp Vi xuất hiện…

Nói một cách khoa trương, nếu đây là phim cung đấu, Diệp Vi là hoàng đế, Dương Chinh Minh là phi tần tr sủng, thì Vương Hạo chính là thái giám lớn nhất dưới trướng phi tần, mỗi câu nói đều ý đẩy chủ tử vào lòng hoàng đế.

Giờ đây, ra ý đồ của ta, Trương Giang Minh liền lên tiếng: “Chỉ một tiếng xe, đâu cần phiền phức vậy chứ?”

Trương Giang Minh Vương Hạo kh thuận mắt, Vương Hạo ta cũng chẳng m vui vẻ, chủ yếu là trong lòng cứ thấp thỏm, nghĩ rằng đây sẽ kh bạn trai của Diệp Vi chứ?

Vì thế ta đã Dương Chinh Minh với ánh mắt đầy ẩn ý m lần, thầm nghĩ trai thường ngày tr kh gần nữ sắc, mà giờ cây sắt nở hoa thì thật là kh giới hạn.

Mặc dù biết đào tường khoét vách là vô đạo đức, nhưng ta vốn là một chẳng m đạo đức, chỉ cần trai thích, ta thể giúp vung cuốc.

Vương Hạo cười nói: “ gì mà phiền phức, đều là quen cả, chúng ở toa số sáu, còn các thì ?”

Trương Giang Minh kh nói tiếng nào, mặt ta x lét.

Đến khi lên tàu, th bốn kh chỉ cùng một toa, mà vị trí còn đối diện nhau, sắc mặt ta càng khó coi hơn.

Đúng là âm hồn bất tán mà!

Bốn đã duyên đến thế, nên sau khi tàu đến Dương Thành, việc cùng nhau mua vé tàu Hồ Thị cũng trở nên thuận lẽ tự nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-phat-tai-o-thuong-hai-dan-mac/chuong-188.html.]

Vé về Hồ Thị thoải mái, ghế cứng hay giường cứng đều dễ mua, nhưng Diệp Vi nghĩ ba mươi sáu tiếng tàu, ngồi giường mềm sẽ thoải mái hơn.

Trương Giang Minh cũng muốn nhân cơ hội này tống khứ Dương Chinh Minh, hận kh thể giơ hai tay hai chân biểu thị đồng ý, liếc mắt sang hai đối diện, thầm nghĩ đàn quá keo kiệt thì kh thể đến gần bạn thân của .

Nhưng kết quả làm ta thất vọng, Dương Chinh Minh kh hề nhỏ mọn, cũng kh do dự chọn giường mềm.

Lần này, bốn vẫn giường đối diện nhau.

Sau khi lên tàu, Dương Chinh Minh còn chủ động mua cơm, Trương Giang Minh th thế vội nói: “Đúng , m hôm trước Dương nói muốn mời Vi Vi ăn cơm để cảm ơn, thì bữa này ?”

Ý tứ là, sau khi về Hồ Thị thì đừng tìm cơ hội hẹn bạn thân của ta nữa.

Vương Hạo kh biết chuyện này, nhưng ta đầu óóc linh hoạt, nh hiểu ý của Trương Giang Minh, vội vàng nói: “Thế được? Nếu kh các cứu Minh, nói kh chừng đã kh gặp được nữa , ơn cứu mạng, thể dùng bữa cơm tàu mà qua loa được? Về đích thân Minh mời đồng chí Tiểu Diệp một bữa thật ngon.”

Lại liếc Trương Giang Minh một cái, tiếp tục cười hì hì nói, “Tiểu Trương yên tâm, kh thiếu phần đâu, lúc đó mời .”

Mặc dù Vương Hạo nói như thể muốn chốt chuyện ăn cơm, nhưng Diệp Vi kh định đồng ý, chỉ cúi đầu l tiền từ trong túi ra đưa tới nói: “Bữa này chúng tự trả tiền .”

Dương Chinh Minh lúc đầu kh nhận, Diệp Vi đối mắt hai giây, th thái độ cô kiên quyết, mới nhận tiền nói: “Được.”

19.Vương Hạo thật sự chỉ muốn túm l tay Dương Chinh Minh để trả lại tiền, đúng lúc thể hiện , biết đâu cô gái kia chỉ khách sáo với ta một chút, ta thể thật sự nhận tiền chứ!

Vương Hạo chỉ muốn tóm l tay Dương Chinh Minh để trả tiền lại, đây là lúc thể hiện mà, biết đâu cô gái ta chỉ khách sáo một chút thôi, ta lại thể thật sự nhận tiền chứ!

Thật là kém cỏi!

Vương Hạo ấm ức ăn xong hộp cơm, tr thủ lúc vứt hộp cơm thì lẩm bẩm.

Dương Chinh Minh nghe xong chỉ nói: “ kh muốn làm cô khó xử.”

Vương Hạo ngây , với vẻ mặt như th ma trừng mắt Dương Chinh Minh, thậm chí còn đưa tay vẫy vẫy trước mặt ta: “ Minh, là thật ?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Dương Chinh Minh liếc xéo ta.

Vương Hạo xác nhận, đúng là trai kh sai.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...