Thập Niên 90: Phát Tài Ở Thượng Hải [Đạn Mạc]
Chương 243:
Còn chiếc áo khoác màu x được bán chạy nhất ở gian hàng của Diệp Vi, cô bán ba mươi chín đồng chín hào, họ chỉ bán hai mươi chín đồng chín hào.
Giá niêm yết thấp thì thôi , họ còn chương trình khuyến mãi, cũng là một món giảm 10%, hai món giảm 20%.
Ở chợ đêm, ai mắt đều biết họ đang nhắm vào ai.
Kim Mẫn Mẫn là nóng tính, từ xa th tình hình gian hàng của họ, liền càu nhàu với Diệp Vi: "Hàng xóm gì mà thế này, thật là vô liêm sỉ! Hèn chi nãy cô kh thèm để ý đến họ."
Càu nhàu xong th Diệp Vi nhếch môi cười, cô ngớ ra, "Cô còn cười được à?"
"Kh cười thì làm ? Chẳng lẽ khóc ?"
"Nhưng cũng kh thể kh làm gì chứ? Cô kh nghe họ lẩm bẩm à, quần áo trẻ em trên gian hàng hai đó kh chỉ giống hệt kiểu dáng ở gian hàng cô, mà mỗi món còn rẻ hơn năm đến mười đồng, hôm nay còn giảm giá nữa chứ."
Diệp Vi quả thật đã nghe th, cũng chính vì nghe th, cô mới thể bình tĩnh như vậy.
Hôm Diệp Vi đến ga tàu hỏa nhận hàng, vừa vặn gặp lão Lâm hai trở về, họ đã nhập bao nhiêu hàng, cô rõ hơn ai hết.
Với lượng hàng nhập của họ, nếu kiểu dáng và chất liệu quần áo đều giống hệt của cô, thì giá nhập của họ chắc c kh thấp, nói nhiều hơn thì cũng chắc c cao hơn giá nhập hiện tại của cô một hai đồng.
Và họ đã đặc biệt đến Thâm Thị để nhập hàng, vì vậy khi định giá, họ chắc c sẽ tính cả chi phí lại vào giá thành, chia đều ra thì mỗi bộ quần áo lại đắt hơn cô một hai đồng.
Trong trường hợp chi phí cao hơn ba mươi đồng, lão Lâm bọn họ định giá mỗi bộ thấp hơn cô năm đến mười đồng, lại áp dụng khuyến mãi giảm giá cho khách hàng, giảm 10% lẽ còn chút lợi nhuận mỏng, giảm 20% thì ước chừng sẽ lỗ nhẹ, nếu còn giảm 30% cho cư dân đại viện thì chắc c là lỗ vốn để l tiếng.
Nếu họ nhập số lượng lớn, lỗ vốn l tiếng cũng được, dù cũng chỉ một ngày này, tối nay lỗ thì m ngày nữa thể kiếm lại được.
Nhưng lượng hàng nhập của họ còn ít hơn cả số hàng Diệp Vi tiện đường nhập khi Thâm Thị trước đây, nếu hôm nay buôn bán tốt, lẽ một đêm sẽ bán hết một nửa quần áo trẻ em, cuối cùng tính ra thì chuyến này lời hay lỗ cũng khó nói.
Nếu họ tiền, cũng chịu khó đầu tư, lần đầu nhập hàng lỗ cũng chẳng là gì, chỉ cần việc kinh do thể phát triển, những khoản lỗ hiện tại đều thể dần dần kiếm lại được.
Nhưng theo những gì Diệp Vi biết, hai này đều đã bán gi chứng nhận mua cổ phiếu vào đầu năm, sau đó cũng kh kiếm được tiền từ thị trường chứng khoán, nên giả thuyết tiền thể bỏ qua.
Hơn nữa, ví dụ về việc cô gây dựng được sự nghiệp đang ở trước mắt, nếu họ chịu khó đầu tư, lần đầu tiên thể nào chỉ nhập chút hàng như vậy kh?
Vì vậy, Diệp Vi mạnh dạn đoán rằng hai này kh tiền, và đều kh m sẵn lòng đầu tư một khoản tiền lớn vào lần hợp tác này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-phat-tai-o-thuong-hai-dan-mac/chuong-243.html.]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vậy thì vấn đề nảy sinh .
Họ keo kiệt như vậy, thể làm ra chuyện lỗ vốn để l tiếng ?
Nghĩ lại nói đồ chơi họ nhập đều là hàng phổ th, kh đồ đắt tiền, Diệp Vi nghi ngờ quần áo trẻ em họ nhập cũng chỉ là kiểu dáng giống hệt của cô, nhưng chất lượng thì kém hơn.
Chỉ như vậy, họ mới thể lời trong khi giá niêm yết thấp và còn giảm giá như vậy.
Nhưng đây chỉ là suy đoán cá nhân của Diệp Vi, cần xác minh cụ thể.
Còn về cách xác minh cũng là một vấn đề.
Dù hai họ rõ ràng đang chuẩn bị cạnh tr trực tiếp với cô, cô mà đường hoàng đến gian hàng của họ xem xét, dường như là sợ họ, kh phù hợp cho lắm.
Mà chuyện này tuy kh quá gấp, nhưng cũng kh thể cứ kéo dài mãi, vì nó ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo của cô.
Sau khi cân nhắc, Diệp Vi nói suy đoán của với Kim Mẫn Mẫn, hỏi: "Cô bạn bè nào gần đây kh, thể gọi họ đến giúp mua hai bộ quần áo xem thử kh?"
" ở ngay gần đây, thể giúp cô gọi đến, nhưng cô chắc c muốn mua quần áo ? Như vậy chẳng là ủng hộ việc kinh do của họ ?" Kim Mẫn Mẫn lộ vẻ khó chịu, "Thật là khó chịu!"
" làm vậy là để thăm dò bí mật của đối thủ." Diệp Vi nghĩ một lúc nói tiếp, "Hoặc là bạn bè của cô ai hiểu biết về quần áo kh, nếu cô thể phân biệt được chất liệu tốt xấu, kh mua quần áo của họ cũng được..."
Diệp Vi chưa nói hết câu, Kim Mẫn Mẫn đã nói: "Vừa hay một cô bạn làm ở tiệm quần áo, hôm nay cô được nghỉ, gọi ện rủ ngay đây, cô giúp tr gian hàng nhé?"
Diệp Vi cầu còn kh được, tự nhiên liền đồng ý ngay.
Ở ngã tư chợ đêm một cửa hàng tạp hóa nhỏ, bên trong lắp ện thoại, Kim Mẫn Mẫn nh về cũng nh, ngồi xuống liền nói: "Cô khoảng mười phút nữa sẽ đến."
"Cảm ơn cô."
"Khách sáo."
Trong lúc chờ đợi, chợ đêm dần trở nên náo nhiệt.
Và trong số đó, gian hàng do lão Chu và lão Lâm hợp tác mở là lượng khách đ nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.