Thập Niên 90: Phát Tài Ở Thượng Hải [Đạn Mạc]
Chương 28:
lẽ vì quá phấn khích, hoặc trong lòng kh đủ yên tâm, tối hôm đó Diệp Vi ngủ kh được ngon giấc, lúc thì mơ th giá chứng nhận mua cổ phiếu tăng vọt, cô trở thành triệu phú, lúc thì mơ th dòng chữ đều là giả, cô trắng tay.
Thế là, ngày hôm sau đến đơn vị, dưới mắt Diệp Vi một mảng thâm quầng.
Các đồng nghiệp trong văn phòng th vậy đều lắc đầu, Trần Linh nói: "Hôm qua đã bảo cô đừng ứng trước lương để mua nhiều chứng nhận mua cổ phiếu thế, cô lại kh nghe, giờ hối hận chứ gì?"
Diệp Vi sửng sốt: " kh..."
Hai chữ "hối hận" còn chưa kịp nói ra, đã bị Trần Linh cắt ngang: "Được được , Tiểu Diệp cô kh cần giải thích, chúng đều hiểu mà."
Những khác cũng hùa theo, rõ ràng là ai cũng cho rằng Diệp Vi vì hối hận nên mới trằn trọc cả đêm, dẫn đến hôm nay mang hai quầng thâm đến cơ quan làm việc.
Diệp Vi dở khóc dở cười.
Diệp Vi bỏ cuộc.
Diệp Vi đứng dậy l tờ báo, lật lật lại, lật lật lại, đột nhiên, cô "a" lên một tiếng.
Trần Linh giật , trách yêu: "Tiểu Diệp cô làm gì vậy? Đột nhiên kêu lên dọa quá!"
Diệp Vi kh trả lời, mặt mày hớn hở đứng dậy từ phía sau chỗ ngồi, vừa ra ngoài vừa nói: " tìm khoa trưởng xin nghỉ!"
Trần Linh nghe vậy liền nói: "Lại xin nghỉ! Tuần này cô xin nghỉ bao nhiêu lần , tiền thưởng muốn nữa kh?"
"Lương của chúng ta còn chưa phát được, l tiền thưởng thì ích gì," Tôn Thục Lan thở dài, lại suy tư, "Nhưng Tiểu Diệp m ngày nay đúng là hơi lạ, thần thần bí bí."
Chu Vinh kh tham gia vào cuộc nói chuyện của hai , chỉ nửa đứng dậy vươn tay tới bàn làm việc của Diệp Vi, cầm l tờ báo cô vừa xem, quan sát một lát đọc: "Do số chứng nhận mua cổ phiếu nghi ngờ kh tốt, thời gian bán hàng sẽ được kéo dài đến ngày 1 tháng 2."
Trần Linh và Tôn Thục Lan dừng trò chuyện, đồng loạt quay đầu Chu Vinh: " nói gì cơ?"
"Tin tức mới nhất hôm nay." Chu Vinh vẫy vẫy tờ báo trên tay, "Nói thời gian bán chứng nhận mua cổ phiếu đã kéo dài ." Vừa nói vừa đưa tờ báo cho hai bên kia lối .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-phat-tai-o-thuong-hai-dan-mac/chuong-28.html.]
Trần Linh vội vàng cầm l, mở tờ báo ra đọc nh một lượt, lắc đầu nói: "Xong xong , thời gian bán chứng nhận mua cổ phiếu còn kéo dài, chắc c bán ế, mọi đều kh muốn, chứng tỏ thứ này chắc c kh đáng tiền, Tiểu Diệp mua nhiều chứng nhận mua cổ phiếu như vậy, chắc c lỗ to ."
Tôn Thục Lan và Chu Vinh nghe vậy sắc mặt đều kh được tốt lắm, chứng nhận mua cổ phiếu trong tay họ tuy kh nhiều bằng, nhưng đều là tiền mồ hôi nước mắt.
Ban đầu mọi tuy nói tiền này sẽ đổ s đổ biển, nhưng trong lòng vẫn còn vài phần hy vọng, tin tức này vừa ra, thôi , hết hy vọng.
Nhưng hai chợt nghĩ lại, họ lỗ thì cũng chỉ mất nửa tháng lương, còn Diệp Vi lại lỗ mất cả nửa năm lương, so với cô , khoản lỗ của họ dường như chẳng là gì.
Tôn Thục Lan cánh cửa văn phòng đang mở, nghi ngờ hỏi: "Tiểu Diệp đột nhiên nói xin nghỉ, kh lẽ vì th tin tức mà bị kích động ?"
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Chắc c !" Trần Linh kh chút do dự nói.
Chu Vinh gật đầu trịnh trọng, và bổ sung: "Chắc c là kích động quá ."
Vì cho rằng Diệp Vi bị kích động, nên khi cô xin được nghỉ và quay lại văn phòng, m họ đều kh dám nói lớn tiếng với cô. Diệp Vi tâm trí đều đặt vào chứng nhận mua cổ phiếu, cũng kh cảm th gì bất thường, nói với m một tiếng cầm túi ra ngoài.
Ra khỏi đơn vị, Diệp Vi trước tiên đến ngân hàng.
Hôm qua cô chỉ rút năm nghìn tệ, hai khoản tiền gửi kỳ hạn còn lại vì chưa đến hạn, giờ rút ra lãi suất kh cao như vậy, mà lúc đó cô lại kh thể xác định nội dung dòng chữ là thật, nên để thận trọng cô kh động đến hai khoản tiền này.
Bây giờ đã xác nhận, Diệp Vi kh còn e ngại gì nữa, đến ngân hàng chuyển hai khoản tiền gửi kỳ hạn thành tiền gửi kh kỳ hạn, rút hết ra.
tiền trong tay, Diệp Vi thẳng tiến đến m ểm bán hàng đã khảo sát hôm qua, mỗi nơi mua một trăm tờ, tức là cả một tập chứng nhận mua cổ phiếu.
Nhân viên các c ty chứng khoán, ngân hàng và c ty tín thác ở Thượng Hải phụ trách bán chứng nhận mua cổ phiếu đều tiền hoa hồng, một tờ chứng nhận mua cổ phiếu giá ba mươi tệ, nhân viên thể nhận được ba xu tiền hoa hồng, nên nhân viên ở các đơn vị này đều nhiệt tình bán hàng.
Nhưng m ểm bán hàng mà Diệp Vi tìm lại cách xa trung tâm thành phố, cư dân thường trú trong khu vực ít chơi chứng khoán, và càng ít mua chứng nhận mua cổ phiếu, nên nhân viên ở các ểm bán hàng này thường cả ngày kh bán được một tờ nào.
Diệp Vi ra tay mua cả một tập, hoàn thành giao dịch này, riêng tiền hoa hồng đã ba mươi tệ, nhân viên bán hàng đương nhiên cực kỳ nhiệt tình, trong quá trình cô hỏi gì thì nói n.
Sau khi chạy qua m ểm bán hàng, Diệp Vi cơ bản thể xác định rằng do số trung bình hai nghìn tờ một ngày mà cô ước tính hôm qua, đã vượt xa do số thực tế của hầu hết các ểm bán hàng trong thành phố.
Chưa có bình luận nào cho chương này.