Thập Niên 90: Phát Tài Ở Thượng Hải [Đạn Mạc]
Chương 492:
Diệp Vi kh bất ngờ, tuy này nói chuyện với cô bình thường, cũng kh hề phát ên vì rượu, tr như kh say lắm. Nhưng ta thể làm ra chuyện tay kh vớt lon nước ngọt, thì kh giống như kh say.
Đã giúp thì giúp cho trót, Diệp Vi hỏi: " còn nhớ ở đâu kh?"
ta nói ra một địa ểm, là một khu dân cư gần đó.
Diệp Vi ghi nhớ tên khu dân cư, nói: " đợi chút."
Đi ra hai bước, sợ này lại quay lại cố chấp với lon nước ngọt, cô lại dừng bước nói: " theo ."
"Ồ."
Lần này ta trả lời nh chóng, theo sau Diệp Vi ra ngoài.
Diệp Vi đến bên xe kéo cửa, cúi l túi xách từ ghế phụ, l ra chiếc ện thoại cục gạch từ bên trong, đang định gọi đến c ty taxi thì đúng lúc th một chiếc Phú Khang chạy tới, vội vàng vẫy tay chặn lại.
Chiếc Phú Khang dừng lại, Diệp Vi quay chuẩn bị gọi , nhưng vừa mở miệng đã khựng lại, cô kh biết tên đối phương.
Nhưng giây tiếp theo, cô đã biết.
Tất nhiên kh này đột ngột tự giới thiệu, mà là các dòng bình luận nói:
【Ôi? Đây chẳng Trần Tễ Vân ? và nữ chính cũng quen biết sớm vậy à?】
【 nói nữ chính lại đột nhiên x xuống xe cứu , cô đã xuyên qua màn đêm dày đặc, th tài năng trên , biết sau này sẽ trở thành lớn c nghệ, định sớm làm quen với à?】
【Ơ, phía trước nói cũng quá huyền ảo , nữ chính đâu hỏa nhãn kim tinh, còn xuyên qua màn đêm th tài năng trên Trần Tễ Vân, nghĩ nhiều quá 】
Th dòng bình luận cuối cùng, Diệp Vi đồng tình, cô kh hỏa nhãn kim tinh, tài năng cũng kh thứ thể hình dung ra được, trước khi cứu , cô thực sự kh biết cứu sẽ là lớn tương lai nào.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hơn nữa nói thật, Diệp Vi đánh giá kỹ lưỡng th niên bước ra từ chỗ tối.
ta qua tuổi kh lớn lắm, thể là khoảng từ hai mươi lăm đến ba mươi, ngoại hình cũng kh tệ, ngũ quan kh thể gọi là tinh xảo, nhưng hài hòa, khí chất ôn hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-phat-tai-o-thuong-hai-dan-mac/chuong-492.html.]
Nhưng qua cuộc trò chuyện vừa , Diệp Vi cảm th khí chất trên ta giống như... ngây ngô hơn.
Thực sự kh giống một thể trở thành lớn.
Quả nhiên là kh thể tr mặt mà bắt hình dong.
Mặc dù biết trước mắt sau này sẽ trở thành lớn, nhưng Diệp Vi kh định thay đổi kế hoạch ban đầu, giả vờ như vẫn kh biết tên họ ta, gọi một tiếng " ơi", kêu ta qua đường, nhét vào ghế sau taxi.
Đóng cửa xe lại, Diệp Vi lại tiến lên một bước, kéo cửa ghế phụ, nói địa chỉ với tài xế, hỏi: "Đến đó bao nhiêu tiền?"
Tài xế vừa nghe địa chỉ, sắc mặt đã kh được tốt: "Đoạn đường ngắn thế này, để ta tự bộ về kh được ? Còn để đưa, tốn thời gian của ."
"Chủ yếu là say , phía trước lại s, để tự về sợ sẽ xảy ra chuyện, bác cứ coi như làm phúc, đưa một đoạn vậy." Diệp Vi vừa nói vừa rút một tờ tiền một trăm đồng từ ví ra, đưa qua nói, "Đây là tiền xe, kh cần trả lại đâu ạ, làm phiền bác đưa đến nơi , đưa vào khu dân cư, hoặc nếu khu dân cư bảo vệ, nhờ họ đưa về nhà giúp."
Nghe nửa câu đầu, sắc mặt tài xế càng tệ hơn, nghĩ bụng này mà nôn ra xe thì ? Nhưng th tiền, nghe Diệp Vi nói kh cần trả lại, sắc mặt ta dịu .
Chiếc Phú Khang ta lái giá khởi ểm mười ba tệ, mỗi kilomet thêm một tệ rưỡi, một trăm tệ ta ít nhất chạy một tiếng rưỡi, và còn khách liên tục.
Mà chỗ ở của th niên ghế sau cách đây chưa đến hai kilomet, kh kẹt xe thì mười phút là tới, phí xe bình thường kh quá mười sáu tệ, mà bên ngoài xe này lại sẵn lòng trả một trăm tệ, đêm nay đúng là gặp vận may lớn .
qua gương chiếu hậu một lần nữa th Trần Tễ Vân đang ngồi ngoan ngoãn ở ghế sau, tài xế kh chút do dự, xua tay tỏ vẻ miễn cưỡng nói: " , nể tình cô thái độ tốt, hôm nay làm chút việc thiện."
Diệp Vi đáp lời, lùi lại một bước đứng bên đường, tài xế lái xe , mới băng qua đường sang phía bên kia, kéo cửa xe lên xe.
Ngồi vào xe, Diệp Vi mới phát hiện các dòng bình luận lại xuất hiện:
【Nữ chính tốt thật, cứu còn gọi xe đưa về, thảo nào sau này Trần Tễ Vân lại chịu nhận đầu tư của cô , cũng coi như tốt gặp báo đáp tốt】
【Trần Tễ Vân nhận đầu tư của Diệp Vi, cũng kh đơn thuần vì chuyện này nhỉ? Vào thời ểm đó, ều kiện Diệp Vi đưa ra quả thực là tốt nhất】
【Thực ra th Trần Tễ Vân may mắn hơn, say rượu mà cũng gặp được nhà đầu tư thiên thần, thật là tuyệt vời】
【Nói Trần Tễ Vân may mắn thì thôi , thể trở thành lớn rõ ràng là nhờ thực lực, đầu năm 95 này, c ty hợp tác mở, vừa mới đứng bên bờ vực phá sản vì phần mềm phát triển bị chép nghiêm trọng, nếu đây là may mắn, vậy trên đời này kh nào xui xẻo cả】
Chưa có bình luận nào cho chương này.