Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 113: Bạn Bè Tốt Nhất
[Chuột mỗ bị bệnh, đừng để lây cho ngươi!]
Xót xa.
Hàn Tiểu Diệp bỗng cảm th một trận xót xa.
Cô bế Chi Chi trong lòng bàn tay, đặt trước mắt, “Nói bậy. Ngươi kh bệnh, ngươi khỏe.”
Ngón tay trắng nõn của cô nhẹ nhàng cọ cọ vào tai nhỏ của Chi Chi, “Ta biết mà, từ sau khi quen ta, ngươi chưa từng đến bãi rác nữa, đúng kh?”
[Nào chỉ kh đến bãi rác! Nó đúng là nghiện tắm luôn !] Đôi cánh của con quạ thỉnh thoảng lại dang ra, móng vuốt khỏe mạnh đổi tư thế trên hàng rào.
Đôi mắt nhỏ như hạt đậu của Chi Chi ngơ ngác Hàn Tiểu Diệp, [Là Tiểu Diệp T.ử nói mà, trên chuột mỗ dễ bệnh tật... lây truyền!] Nó dường như suy nghĩ một lúc, cuối cùng mới nghĩ ra từ này.
“Loài chuột là vậy, nhưng kh nghĩa là Chi Chi cũng vậy! Ta biết, nếu ngươi chỗ nào kh khỏe, ngươi nhất định sẽ nói cho ta biết, đúng kh?” Hàn Tiểu Diệp con quạ đang nhảy tới nhảy lui một bên, một khắc cũng kh chịu yên, cô biết, chúng nó giống như những đứa trẻ, đơn thuần và đáng yêu.
Cô đưa tay ôm cả con quạ vào lòng, hành động này khiến Quạ tiên sinh sợ đến mức gần như cứng đờ, nó co móng vuốt lại, cánh kh dám động đậy, dường như lo sẽ làm Tiểu Diệp T.ử bị thương.
Hàn Tiểu Diệp nghiêng đầu Tiêu T.ử Kiệt, “Em hết tay , mau lên, chủ động chút , dựa vào vai nữ chiến sĩ tg lợi này, để em chia sẻ sức mạnh của em cho các !”
Tiêu T.ử Kiệt bật cười, ệu bộ như cô vợ nhỏ cọ cọ đến bên cạnh Hàn Tiểu Diệp, éo giọng nói: “Đồng chí Hàn Tiểu Diệp, vậy thì tính mạng và tài sản của chúng sau này giao cả cho em đó, em bảo vệ chúng đ nhé!”
[Kh cần, chuột mỗ kh cần bảo vệ, chuột mỗ bảo vệ Tiểu Diệp T.ử và tên cao kều!]
[Đúng vậy, ai cần loài các ngươi bảo vệ chứ, thật là, con yếu ớt đến mức bị móng vuốt sắc bén của đây cào một phát là m.á.u thịt bay tứ tung , đây bảo vệ các ngươi thì còn tạm!]
Hàn Tiểu Diệp đưa tay véo mỏ con quạ, “Ngươi là đây của ai?”
[Hu hu!] Cánh của con quạ vừa định giãy giụa, liền nhận ra nó vẫn đang ở trong lòng Tiểu Diệp Tử, haiz... thôi bỏ , ai bảo nó lớn tuổi hơn chứ? Cứ nhẫn nhịn đám tiểu bối một chút vậy!
Bả vai Hàn Tiểu Diệp huých huých về phía Tiêu T.ử Kiệt, “Lại đây, cho dựa này!”
Tiêu T.ử Kiệt kh nói gì, chỉ liếc nhẹ qua vai và vai Hàn Tiểu Diệp, sự chênh lệch như vách núi này...
th đôi l mày của Hàn Tiểu Diệp đã bắt đầu từ ngang chuyển sang sắp dựng đứng, lập tức thức thời, khụy gối xuống, ra dáng chim nhỏ nép vào mà tựa đầu lên vai Hàn Tiểu Diệp, “Em bảo vệ ta cho tốt đó nha!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
ta... ói!
Trên trán Hàn Tiểu Diệp hiện ra ba vạch đen, vạch sau dài hơn vạch trước, “Mặt mũi đâu?”
“Ăn .” Tiêu T.ử Kiệt bình tĩnh trả lời.
Hai nhau một lúc, từ trong mắt đối phương th rõ hình bóng của , như hai mắc hội chứng Parkinson, toàn thân bắt đầu run rẩy, tiếng cười thỉnh thoảng lại tràn ra khỏi khóe môi.
“Cảm ơn các đã đến đón em.” Hàn Tiểu Diệp dùng đầu cụng vào đầu Tiêu T.ử Kiệt, “Đừng lo, em kh đâu.”
“Ừm.” Tiêu T.ử Kiệt vươn cánh tay dài, ôm l bờ vai mảnh khảnh của Hàn Tiểu Diệp vào lòng, thực ra đôi khi tò mò, thân hình nhỏ bé gầy gò như vậy của cô, rốt cuộc làm thế nào mà bộc phát ra được sức mạnh kinh đến thế?
[Kh cần cảm ơn, chúng ta là bạn mà!] Đuôi của Chi Chi thỉnh thoảng lại lúc lắc, nhẹ nhàng lướt qua ngón tay Hàn Tiểu Diệp.
[Đúng vậy, chúng ta là động vật biết ơn báo đáp đó nha, đã ăn đồ của ngươi thì miễn cưỡng chăm sóc ngươi một chút vậy!] Con quạ nghiêng cái đầu nhỏ nói.
“Ừm, các em đều là những bạn tốt nhất của chị.” Đáy mắt Hàn Tiểu Diệp long l, khẽ nói.
“Vậy còn ?” Tiêu T.ử Kiệt bất mãn hừ hừ một bên.
“?” Hàn Tiểu Diệp cười tủm tỉm nhón chân hôn lên chóp mũi Tiêu T.ử Kiệt một cái, “ là nội nhân nha!”
“Thế còn tạm được!” Tiêu T.ử Kiệt ôm Hàn Tiểu Diệp về phía con ngựa sắt tạm thời của , chiếc xe đạp “đại lư” 28 inch mà dì cả của Hàn Tiểu Diệp thải ra, “Đi thôi, ca chở em về!”
“Bà ngoại còn ở nhà kh?” Hàn Tiểu Diệp ngồi vào vị trí độc quyền của , Chi Chi đã chạy lại vào trong ba lô, ở nơi xa lạ, nó sẽ căng thẳng! Còn Quạ tiên sinh thì ? Nó đã hẹn với Hàn Tiểu Diệp tối đến nhà cô ăn thịt, bay chơi.
“ thể? Bà ngoại th minh thế cơ mà! Sáng nay Hàn Lệ Toa đến gây sự, em lại kh nhà, ngưỡng cửa nhà chẳng sẽ bị những muốn hóng chuyện giẫm nát ?” Tiêu T.ử Kiệt đạp xe, “Bà ngoại nói muốn qua nhà thím Dương xem , xem chuyện nhà họ giải quyết xong chưa.”
“ thế? Chẳng lẽ Triệu Xuân kh chịu ly hôn? Kh thể nào! Chuyện đã ầm ĩ đến mức đó , cô ta còn mặt mũi nào ở lại nhà lão Dương à?” Hàn Tiểu Diệp nheo mắt, “Cô ta kh là muốn lợi dụng con cái để đòi tiền đ chứ!”
“Chuẩn luôn!” Tiêu T.ử Kiệt huýt sáo một tiếng, “ nghe bà ngoại nói cũng là ý đó.”
“Dòng m.á.u nhà họ Tô, thật khiến ta buồn nôn.” Cô ghét bỏ nhíu mày, lập tức chuyển chủ đề, “Chúng ta ra huyện dạo một vòng , thế nào?” Hàn Tiểu Diệp tựa đầu vào lưng , “Sự nghiệp lớn kiếm tiền đưa vào lịch trình !”
“ cũng nghĩ vậy, bây giờ đang nghỉ hè, đến gần trường học chắc c kh được, nên đang cân nhắc những nơi học sinh thường lui tới, ví dụ như Cung Văn hóa, kh bây giờ nhiều học sinh đến đó học lớp năng khiếu và học thêm ? Hoặc là c viên chẳng hạn.”
“Đúng, hai nơi nói ban ngày chúng ta thể đến, hơn nữa khoảng cách cũng kh xa, buổi tối thì chúng ta thể đến Quảng trường Điện ảnh!” Hàn Tiểu Diệp cảm th ý tưởng này của hay.
Chưa có bình luận nào cho chương này.