Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 1257: Hạnh Phúc Của Dì Cả
“Thím nói đúng, con và Tiểu Diệp T.ử cũng đoán như vậy.” nhẹ giọng nói, “Cho nên loại trừ khả năng này, nói dối chính là muốn Chu chú liên hôn! Điều kiện nhà chú Chu tốt, nếu kh cũng sẽ kh bị chỉnh đốn vào thời ểm đó, hơn nữa ở cái tuổi đó, th mai trúc mã cũng là bình thường. Chú Chu lẽ kh thích đối phương, nhưng đối phương thì chưa chắc! Hơn nữa nhà họ Chu tuy sau này bình an, nghĩ đến cũng là giúp đỡ, cho dù kh nợ ân tình trả, nhưng nhà họ Chu cũng chưa biết chừng sẽ tâm lý ‘lưng dựa đại thụ hóng mát tốt’.”
“Đúng vậy! từng chịu khổ, luôn sự theo đuổi cố chấp đối với vị ngọt.” Hàn Tiểu Diệp bổ sung, “Dù nữa, chú Chu vẫn luôn độc thân, chuyện này quá dễ ều tra ra, con tin chú kh nói dối.”
“Vậy cứ đơn giản bỏ qua cho ta như thế?” Mẹ Hàn chút kh vui.
“Chuyện này để chị cả tự quyết định !” Bố Hàn nghĩ nghĩ, “Vậy lúc này chị cả đang ở cùng mẹ...”
Hàn Tiểu Diệp gật đầu, “Dì cả nói sẽ kh giấu bà ngoại!”
“Chuyện này bà ngoại thực ra vẫn luôn suy đoán, cho nên bà ngoại cũng sẽ kh quá ngạc nhiên.” Tiêu T.ử Kiệt vẫn vô cùng hiểu bà cụ, “Ước chừng lúc này bà ngoại đang khai th cho dì cả.”
“Đúng vậy!” Hàn Tiểu Diệp thở dài, “Tuy con cũng kh hy vọng dì cả đơn giản tha thứ cho cái họ Chu này, nhưng nói thế nào nhỉ? Hạnh phúc của dì cả quan trọng hơn, kh ?”
“Nếu theo cách nói của các con, cái họ Chu này cũng quá vô dụng ?” Mẹ Hàn tuy cũng hiểu chuyện này coi như là ván đã đóng thuyền.
Nghe lời Hàn Tiểu Diệp nói, cộng thêm phân tích của Tiêu T.ử Kiệt, mẹ Hàn lại nghĩ đến cuộc sống những năm nay của Triệu Minh Chi, bà cũng kh thể kh nhượng bộ.
*Đương nhiên, đây là vấn đề tình cảm của Triệu Minh Chi, cho dù mẹ Hàn kh nhượng bộ, bà thể làm gì? Chọc gậy bánh xe phá hoại? Bà thật sự kh loại đó.*
*Hơn nữa giống như bọn trẻ nói, hạnh phúc của chị cả bà mới là quan trọng nhất mà!*
“Thật phiền!” Mẹ Hàn vò đầu, “Được được ! Mẹ muốn ngủ, hai đứa cũng mau về ! Thật là hai đứa nhóc lắm chủ ý, chuyện gì cũng làm lặng lẽ kh một tiếng động, chẳng thèm thương lượng với chúng ta!”
“Mẹ!” Hàn Tiểu Diệp nhảy lên nhào vào mẹ Hàn, “Mẹ ghen à? Mẹ chẳng bố ở đây ! Con mà cứ quấn l hai , chẳng thành bóng đèn à?”
“Hừ! Nói thì hay lắm!” Mẹ Hàn kh mắc lừa, “Mẹ th con là lo lắng mẹ và bố con trở thành bóng đèn của hai đứa thì ?”
Hàn Tiểu Diệp đảo mắt trần nhà, như kh xương dựa vào mẹ Hàn, “Mẹ, mẹ thật là quá thời thượng, con nói gì mẹ cũng tiếp được nha!”
Kh đợi mẹ Hàn mở miệng, Hàn Tiểu Diệp đã giơ ngón tay cái múa may trước mặt bà, “Quan trọng là kh chỉ tiếp được, còn thể chặn họng con đến mức kh nói được gì!”
“Đó là đương nhiên!” Mẹ Hàn cười cười, tuy miệng vẫn kh tha , tay lại nhẹ nhàng ôm Hàn Tiểu Diệp vào lòng, *hai mẹ con họ dường như đã lâu kh ôm nhau như vậy,* “Con cũng kh xem mẹ con làm buôn bán gì! Hơn nữa, muối mẹ ăn...”
“Muối mẹ ăn còn nhiều hơn cơm con ăn, cầu mẹ qua còn nhiều hơn đường con !” Giọng Hàn Tiểu Diệp kéo dài ra, “Thật là kh khen được! Câu này quá kh sự mới mẻ , nghe bao nhiêu năm, tai sắp mọc chai đây này!”
“Mọc chai?” Mẹ Hàn nheo mắt, giơ tay véo tai Hàn Tiểu Diệp, “Để mẹ xem mọc bao nhiêu ?”
“Mẹ mẹ mẹ! Con sai ...”
Đợi đến khi Hàn Tiểu Diệp thở hồng hộc bị Tiêu T.ử Kiệt kéo về phòng, cô còn giở thói vô lại đây này! “Thật là, vừa nãy kh cứu em? Đồ kh lương tâm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1257-h-phuc-cua-di-ca.html.]
“Em cũng th cảm cho chút !” Tiêu T.ử Kiệt xoay ôm l cô, “ đắc tội ai cũng kh dám đắc tội mẹ vợ tương lai nha!”
“Cho nên dám đắc tội em?” Hàn Tiểu Diệp giơ tay vòng qua cổ , vẻ mặt kh nhận được câu trả lời hài lòng tuyệt đối kh bỏ qua.
Tiêu T.ử Kiệt cười cười, “ đã giao tất cả của cho em , em còn chưa hài lòng?”
Khuôn mặt nhỏ n của Hàn Tiểu Diệp đỏ lên, “Nói chuyện linh tinh gì thế?”
“... nói gì?” Tiêu T.ử Kiệt chút dở khóc dở cười, “ nói là tài sản của , em tưởng là cái gì?”
“Em chẳng tưởng cái gì cả!” Hàn Tiểu Diệp dùng sức đẩy ra, “Bà ngoại về , chắc ngày mai dậy sớm, mau ngủ !”
Nói xong, Hàn Tiểu Diệp nh chóng cởi quần áo chui vào trong chăn, “Tắt đèn!”
“Tách” một tiếng, căn phòng chìm vào bóng tối.
Hàn Tiểu Diệp vừa định thò đầu ra khỏi chăn để thở, liền cảm th bên giường lún xuống, lén lút chui vào chăn của cô.
“Này...”
Tiêu T.ử Kiệt cười khẽ ôm cô vào lòng, “Em kh thành thật khai báo với ?”
“Khai báo cái gì?” Hàn Tiểu Diệp giơ tay đ.ấ.m một cái.
“Khai báo vừa nãy trong đầu em nghĩ đến những thứ màu sắc gì đó!”
Hàn Tiểu Diệp: “... Hừ!”
Tiêu T.ử Kiệt cười hôn cô, “Em kh nói cũng biết.”
“Ồ! đều biết còn hỏi cái rắm?”
“Em là rắm?” Tiêu T.ử Kiệt hỏi ngược lại.
Hàn Tiểu Diệp cả đều kinh ngạc, “...”
“ làm ?”
“ thể nói lời thô tục như vậy?” * biết rằng, trong lòng Hàn Tiểu Diệp, Tiêu T.ử Kiệt chính là phiên phiên giai c t.ử nha!*
*Đương nhiên, cô cũng biết kh nhã nhặn như vẻ bề ngoài, nếu kh lúc trước thời kỳ nổi loạn cũng sẽ kh làm lính đ.á.n.h thuê, chẳng qua đây là yêu của cô, cho nên khi Hàn Tiểu Diệp Tiêu T.ử Kiệt, kính lọc đương nhiên là vô cùng dày.*
“Em nói được, tại kh thể?” Tiêu T.ử Kiệt cười, “Đừng đ.á.n.h trống lảng!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.