Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 1503: Khóa Chặt Nghi Phạm
Hàn Tiểu Diệp híp mắt suy nghĩ một chút, gọi ện cho Trần Mẫn Mẫn.
Trần Mẫn Mẫn từ khi kh làm trợ lý trang ểm trong ekip quay phim nữa mà chuyển sang làm cho ekip của Hàn Tiểu Diệp, cuộc sống trôi qua gọi là như cá gặp nước. Lương vừa cao, việc lại nhẹ nhàng, môi trường làm việc lại tốt. Thật sự quá tuyệt vời! Trần Mẫn Mẫn cảm th gặp được Hàn Tiểu Diệp chính là khởi đầu của hạnh phúc!
Cô vừa th ện thoại của Hàn Tiểu Diệp là lập tức cung kính bắt máy: “Hàn tổng?”
“Mẫn Mẫn, chuyện muốn hỏi cô...” Hàn Tiểu Diệp nhớ rõ, lúc cô chụp bộ quần áo này vừa vặn là lúc nói chuyện xong với Trần Mẫn Mẫn, sau đó Trần Mẫn Mẫn vẫn luôn dặm lại lớp trang ểm cho cô. Nếu chụp lén, đó chắc c cách vị trí của Trần Mẫn Mẫn kh xa.
“Lúc đó bên cạnh ... cầm ện thoại...” Trần Mẫn Mẫn vỗ vỗ trán, “Hàn tổng, để nghĩ xem.”
“Kh , cô cứ từ từ nghĩ, nghĩ ra thì báo cho .”
Hàn Tiểu Diệp vừa định cúp máy, Trần Mẫn Mẫn đã kinh ngạc thốt lên: “ nhớ ra ! Lúc đó bên cạnh hai cầm ện thoại. Một là sinh viên chuyên ngành quảng cáo của trường nghệ thuật, là một trong những trợ lý nhỏ của nhóm lên kế hoạch quảng cáo cho ekip này, tên gì kh nhớ, chỉ nhớ họ Chương. kia là trợ lý phụ trách chỉnh lý trang phục mẫu, kh biết cô ta họ gì, nhưng cô ta khá lùn, còn hơi béo, cận thị chắc khá nặng vì tròng kính của cô ta vòng xoắn ốc dày! Đều là nữ!”
“Được, biết , cô làm việc ! Nếu lát nữa cần xác nhận lại, sẽ liên lạc với cô sau.” Ánh mắt Hàn Tiểu Diệp lạnh lẽo. Nếu lần này thật sự kẻ ăn cây táo rào cây sung liên lạc với Dương Khởi Đồng để bán th tin của cô, cô nhất định sẽ bắt chúng trả giá!
Phía Dương Đ tiến hành vô cùng thuận lợi. Bởi vì phim trường đ phức tạp, th thường những nơi như thế này đều sẽ được trang bị thiết bị camera giám sát. Dương Đ lại là chủ thuê phim trường, hơn nữa cũng mối quan hệ, cho nên vừa mở miệng là camera đã được trích xuất nh.
Sau khi Hàn Tiểu Diệp hỏi được th tin từ phía Trần Mẫn Mẫn, cô cũng đã thu hẹp phạm vi hơn nữa và báo cho Dương Đ. Bức ảnh bị rò rỉ ở trường chỉ một bộ trang phục, cho nên bọn họ chỉ cần tìm xem lúc Hàn Tiểu Diệp mặc bộ trang phục đó, xung qu ai lén lút cầm ện thoại lên là được. Tiếp theo là phân biệt góc độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1503-khoa-chat-nghi-pham.html.]
Dựa theo lời của Trần Mẫn Mẫn, kết hợp với camera giám sát, quả thực hai mà cô nói là khả năng nhất. Sau khi khóa chặt th tin của hai này, Dương Đ lập tức liên lạc với c ty quảng cáo và tổ quay phim.
Dù quảng cáo này của bọn họ cũng thuộc dạng thuê ngoài, tuy túc trực ở hiện trường nhưng hiện trường cũng phụ trách chuyên môn lo liệu việc này. Tổ đạo cụ, tổ quay phim, tổ hóa trang... đều chuyên trách, cho nên trợ lý này rốt cuộc là của bên nào cũng như các th tin chi tiết khác, Dương Đ đều thể nh chóng tra ra.
“Dương Đ ca, giúp em tra xem hai này ai quen biết Dương Khởi Đồng kh.” Hàn Tiểu Diệp cầm ện thoại nói.
“Được, chuyện này cứ giao cho . Lát nữa sẽ xin tài liệu của Dương Khởi Đồng từ chỗ hội trưởng sinh viên Lữ Bằng Trình của các em. L được , sẽ tập trung tìm kiếm trong số bạn học của Dương Khởi Đồng, nói kh chừng nh sẽ tin tức.”
Lữ Bằng Trình vốn dĩ vẫn luôn theo dõi chuyện này, hơn nữa trước đó Hàn Tiểu Diệp đã nhắc đến Dương Khởi Đồng. Cho nên Dương Đ vừa hỏi, liền đóng gói tài liệu gửi email qua ngay.
Cô gái chụp lén tên Tiểu Lệ kia lúc bị tìm đến tận cửa vẫn còn cứng miệng kh chịu thừa nhận. Nhưng sau khi th bằng chứng, cộng thêm thái độ của mọi làm cô ta sợ hãi, cô ta mới bắt đầu hoảng loạn.
Bọn họ quay quảng cáo hay chụp poster tuyên truyền đều ký thỏa thuận bảo mật. Dù những thứ này còn chưa được phát sóng trên đài truyền hình, chưa được tung ra thị trường, nếu trực tiếp bị ta tiết lộ th tin tuyên truyền ra ngoài thì những kiểu dáng quần áo chưa xuất hiện trên thị trường kia cũng sẽ bị phơi bày.
Cho nên chuyện này vừa xảy ra, phía c ty quảng cáo vô cùng tức giận và coi trọng. Nếu bên Hàn Tiểu Diệp muốn truy cứu trách nhiệm, bọn họ chắc c chịu trách nhiệm. Đến lúc đó đừng nói là kh kiếm được khoản tiền quảng cáo này, bọn họ thậm chí còn bồi thường gấp m lần tiền!
Nếu những kiểu dáng quần áo này bị kẻ tâm bắt chước, thậm chí đã mở bán trước, vậy thì tổn thất sẽ cực kỳ lớn. Lúc đó kh chỉ đền tiền, d tiếng của c ty bọn họ cũng tiêu tùng. Trong ngành này, nếu mọi đều biết c ty quảng cáo của bọn họ làm lộ tài liệu và th tin của khách hàng, sau này ai còn dám hợp tác nữa?
Cho dù bọn họ kh quay quảng cáo mà chuyển sang quay phim ngắn hay làm việc khác, nhưng cái d tiếng này đã thối nát thì sẽ ảnh hưởng đến cả đời, cho dù c ty phá sản cũng ảnh hưởng đến việc tìm việc làm sau này.
“Cô học đạo diễn, th sau này cô kh muốn theo con đường này nữa ! Nếu kh loại chuyện này vừa xảy ra, bất luận cô quay cái gì cũng thể vì bạn bè nhờ vả mà tiết lộ nội dung của đoàn phim ra ngoài, vậy đến lúc đó tổn thất của đoàn phim ai chịu trách nhiệm? Là cô, hay bắt diễn viên chịu trách nhiệm, hay là bắt toàn bộ nhân viên vất vả của đoàn phim cùng cô chịu trách nhiệm? Hay là cô muốn nhà đầu tư phát tâm từ bi nhận lỗ? Cô cảm th khả năng kh? Đầu óc cô vấn đề à?” Hàn Tiểu Diệp càng nói càng tức.
Chưa có bình luận nào cho chương này.