Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 1587: Nghi Vấn Về Ông Nội Dương Huân
“Suốt ngày chỉ giỏi nói gở.” Tiêu T.ử Kiệt đỡ cô dậy, nhét gối tựa ra sau lưng cô, “Em đợi chút, mở cửa sổ ra cho thoáng khí, hít thở kh khí trong lành tốt cho em, thể giúp em tỉnh táo lại.”
“Vâng.” Hàn Tiểu Diệp Tiêu T.ử Kiệt mở cửa sổ ra, cơn gió mang theo mùi hoa cỏ trong sân thổi vào, khiến cô thoải mái đến mức kh nhịn được mà híp mắt lại.
[Meo~ Tiểu Diệp T.ử ốm ? Đại Ma Vương kh cho bổn miêu vào~] Tiểu Môi Cầu lập tức mách lẻo.
Hắc Đường thì ngoan ngoãn đặt hai chân trước lên mép giường, yên lặng Hàn Tiểu Diệp. Hết cách , nó thích Hàn Tiểu Diệp nhất là đúng, nhưng nó cũng thích Tiêu T.ử Kiệt mà!
Ngược lại Quạ Tiên Sinh vô cùng hiểu chuyện: [Bởi vì Đại Ma Vương kh muốn chúng ta qu rầy Tiểu Diệp T.ử nghỉ ngơi! Nhóc xem, nhóc vừa vào đã nhảy phốc lên Tiểu Diệp T.ử , kh sợ giẫm bẹp Tiểu Diệp T.ử à.]
Hàn Tiểu Diệp: “...” Cô làm bằng gi chắc? Còn bị một con mèo kh tính là mập giẫm bẹp? Đây là đang coi thường cô đúng kh?
“Đừng bận rộn nữa, mau qua đây ngồi ! Em kh đâu, qua đây, em kể cho nghe em đã mơ th gì, kẻo lát nữa em lại quên mất.”
“Đã nhớ ra thì sẽ kh quên đâu.” Tiêu T.ử Kiệt mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cô.
Hàn Tiểu Diệp thở dài: “Chưa chắc đâu, em thực sự chỉ trong vòng hai tháng ngắn ngủi mà mất trí nhớ tới hai lần đ! Lần đầu tiên chính là giấc mơ trước đây của em, vì bị sốt, cũng thể là vì...”
Vì cái gì? Bảo Gia Tiên ? Chuyện này cảm giác kh cách nào giải thích được! Bởi vì Hàn Tiểu Diệp cũng kh biết đó rốt cuộc là sự thật, hay chỉ là một giấc mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1587-nghi-van-ve-ong-noi-duong-huan.html.]
“Ây da! Kh quan trọng!” Hàn Tiểu Diệp giống như đang tự thuyết phục chính , xua xua tay, “Lần đầu tiên là em ngất xỉu trong rừng, được bà ngoại cõng ra ngoài, sau đó liền phát sốt. Em nghi ngờ trận ốm này liên quan đến nội của Dương Huân. Lần thứ hai là Dương Huân dẫn em vào Đại Th Sơn tìm kiếm dấu vết kho báu mà nội giấu, em bị ngã từ trên sườn dốc xuống, đầu vừa vặn đập vào tảng đá... Sau đó Dương Huân kh bao giờ xuất hiện nữa...”
“Em đối với nội của Dương Huân... ấn tượng gì kh?”
kỳ lạ. Hàn Tiểu Diệp rõ ràng là muốn tìm kiếm sự thật, nhưng dù là lần đầu tiên bước vào giấc mơ, hay là lần này, trong ký ức của cô, trong những sự thật bị che giấu đó, nội của Dương Huân đều là một hình ảnh mờ nhạt, thậm chí cô sẽ theo bản năng mà quên sự tồn tại của này.
Tiêu T.ử Kiệt vừa hỏi, cô mới chú ý tới vấn đề này: “Đúng vậy, tại em lại kh ấn tượng gì về ta nhỉ? Lần đầu tiên biết đến sự tồn tại của này là vì em nấp trong bụi cây trộm, vừa vặn th ta và Dương Huân nói chuyện. Lúc đó Dương Huân quay mặt về phía em, còn nội Dương Huân thì quay ngang, đường nét của ta bị bóng cây che khuất, em kh rõ lắm, nhưng em cảm th em kh chỉ gặp ta một lần duy nhất đó.”
Cho dù cô nhát gan, nhưng thể lén lút bám theo một già một trẻ này vào Đại Th Sơn thì gan thể nhỏ đến mức nào chứ? Hơn nữa trẻ con thường kh biết sợ là gì. Nếu cô chưa từng gặp nội Dương Huân, cô kh đáng lẽ lại ngủ quên trong bụi cỏ, thế này thì vô tư quá mức !
Hơn nữa sống ở Thôn Th Sơn, từ nhỏ bọn họ đã lớn lên cùng những câu chuyện thần kỳ đủ loại về Đại Th Sơn, cho dù kh kiến thức cô cũng thường thức chứ! Chỉ cần cô thể hoạt động trong Đại Th Sơn, kh sâu vào trong núi thì sẽ kh dã thú ra c kích cô, bởi vì Đại Th Sơn quá lớn, căn bản kh thiếu thức ăn, dã thú biết dưới núi th thường sẽ kh ra ngoài kiếm ăn. Nhưng nếu cô ngủ ở trong đó thì thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào, suy cho cùng những thứ tồn tại trong núi thể khiến con rơi vào nguy hiểm đâu chỉ dã thú.
Những chỗ vốn dĩ kh th vấn đề, lần này lại đều cảm th vấn đề . Bởi vì trong tình huống cô mất trí nhớ, Dương Huân đã mượn sự giúp đỡ của cô tìm được những m mối mà nội để lại. Vậy thì thể chứng minh những thứ này nằm sâu trong ký ức của cô, cô thể biết những ều này chứng tỏ cô đã từng theo nội Dương Huân một đoạn đường dài.
Nói cách khác, nội Dương Huân hẳn là đã dùng thủ đoạn gì đó che c cảm nhận của cô đối với ta. Sau đó cô thể đã bị thôi miên hoặc bị ảnh hưởng bởi thứ gì đó mà quay lại nơi ban đầu cô phát hiện ra Dương Huân và nội , hoặc là nội Dương Huân đã đưa cô đến đó, sau đó là bà ngoại phát hiện cô mất tích, dẫn lên núi tìm kiếm.
Vậy thì cô bị ốm là do nguyên nhân của bản thân, hay là do nội Dương Huân? Trong mắt nội Dương Huân, lúc đó cô đã c.h.ế.t kh? Sau đó bà ngoại th qua một thủ đoạn nào đó đã cứu cô sống lại...
“Kh thể tiếp tục nghĩ như vậy nữa! Cứ nghĩ tiếp thế này, chuyện này đã từ câu chuyện đời sống biến thành câu chuyện hồi hộp, lại biến thành câu chuyện linh dị mất, thực sự là kh cách nào dùng khoa học để giải thích, quá đáng sợ ...” Hàn Tiểu Diệp kh nhịn được đưa tay vò đầu, vò mái tóc vốn đã rối bù của thành một cái tổ quạ.
“Đừng như vậy. Dùng sức quá, lát nữa lại chóng mặt đ.” Tiêu T.ử Kiệt gỡ tay Hàn Tiểu Diệp xuống, nắm gọn trong tay , “Nếu năm xưa em thể dẫn Dương Huân theo ký hiệu của nội để tìm những thứ đó, vậy thì bây giờ cũng thể. Biết đâu lần tới chúng ta vào núi sẽ tìm th bức tr đó, từ đó tìm ra bí mật thì ? Dương Huân vẫn luôn kh từ bỏ bức tr đó, tin kh chỉ vì chấp niệm thời niên thiếu, mà là vì bức tr thực sự giá trị.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.