Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 1612: Thái Độ Cứng Rắn
Tiêu T.ử Kiệt cười khách sáo: “Tiểu Diệp T.ử tuy rằng họ Hàn, nhưng cô rốt cuộc kh ý định quay về Hàn thị, cho nên đối với việc Hàn thị tương lai phát triển thế nào, chúng đều kh quan tâm. Hiện nay Tiểu Diệp T.ử và nhà cô đều sự nghiệp riêng, cùng Hàn thị cũng kh bất kỳ hợp tác nào, thể nói tất cả việc làm ăn bên phía chúng kh cái nào trùng lặp với Hàn thị, cho nên chú Dương thật sự kh cần giải thích, chú vất vả như vậy cũng kh cần thiết.”
Tuy rằng Tiêu T.ử Kiệt nói chuyện khách sáo, nhưng thực ra thái độ của lại ngoài ý muốn rõ ràng và cứng rắn.
chỉ thiếu nước nói thẳng rằng bọn họ sau này cũng kh ý định hợp tác gì với Hàn thị cả.
“Hà tất nói chuyện tuyệt tình như vậy? Làm ăn buôn bán luôn chuẩn cơ hội, chuyện tương lai ai biết sẽ ra ?” Dương Huân phảng phất như thật sự là trưởng bối của bọn họ, kiên nhẫn khuyên giải, “Ngô Địch này xác thực chút xúc động, tuy rằng ta trạc tuổi các , nhưng kh tài giỏi bằng các , lại là con út trong nhà, nên... bị chiều hư . Nhưng những khác của Ngô gia vẫn kh tồi, đợi các đến tiệc rượu gặp mặt sẽ biết thôi.”
Tiêu T.ử Kiệt cười gật đầu, kh nói thêm gì nữa.
Ai còn thể hiểu rõ tình hình Ngô gia hơn bọn họ?
biết rằng trước khi ra nước ngoài, chính là cùng Hoắc Tề bọn họ và cả Ngô Địch sống cùng trong một khu đại viện đ!
Chỉ là một số việc bọn họ tự biết là được , kh cần thiết nói cho ai cũng biết.
Mọi đều là th minh, vừa biểu cảm của đối phương là biết đại khái suy nghĩ của ta .
Về sau vẫn là Hàn Tiểu Diệp ngáp một cái, giả bộ buồn ngủ mới làm cho Hàn Annie im miệng.
“Cháu muốn ngủ , để T.ử Kiệt ca ở đây với cháu là được, cô út và chú Dương mau về ! Cô vừa xuống máy bay đã chạy tới đây, chắc c cũng mệt lắm , mau về tắm rửa, nghỉ ngơi sớm một chút, bồi Hàn lão phu nhân nói chuyện nhiều hơn, cũng thể tìm hiểu một chút về chuyện hợp tác giữa Hàn thị và Ngô gia. Cô kh muốn giúp đỡ ? Nhân lúc trước tiệc rượu tìm hiểu nhiều hơn, luôn lợi.”
Nếu Hàn Annie muốn làm một phụ nữ sự nghiệp, Hàn Tiểu Diệp vẫn vô cùng ủng hộ.
Dù cô cũng kh thể nào quay về Hàn thị, Hàn lão phu nhân tuổi tác ngày càng cao, sức khỏe ngày càng kém, tinh lực cũng ngày càng kh đủ, thay vì giao Hàn thị vào tay Dương Huân, Hàn Tiểu Diệp đương nhiên càng nguyện ý th Hàn Annie tiếp quản hơn.
“Cháu đã đang tĩnh dưỡng thì bớt lo m chuyện vô dụng ! Chúng ta đều là lớn, chẳng lẽ suy nghĩ còn kh thấu đáo bằng cháu? Yên tâm yên tâm, cô biết làm thế nào!” Nói thì nói vậy, nhưng Hàn Tiểu Diệp thể quan tâm đến việc làm ăn của Hàn thị, đối với Hàn Annie mà nói là một hiện tượng tốt. Cô cảm th nếu Hàn Tiểu Diệp đã thể mở miệng gọi cô là cô út, vậy thì ngày Tiểu Diệp T.ử gọi mẹ cô là bà nội cũng kh còn xa nữa.
Chỉ ều cô cũng biết khúc mắc trong lòng Hàn Tiểu Diệp, cho nên một số việc Hàn Annie cũng chỉ nghĩ trong lòng chứ kh nói ra.
Giống như lúc trước Hàn Tiểu Diệp đã nói, bố mẹ cô là chịu khổ ở trong núi, chưa từng chịu khổ, làm khuyên giải đây? Đứng nói chuyện kh đau eo ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1612-thai-do-cung-ran.html.]
Với tính khí của Hàn Tiểu Diệp, Hàn Annie mà nói quá nhiều về chuyện nhận thân, đứa nhỏ này chắc c sẽ bất mãn, đến lúc đó ngược lại làm tổn thương tình cảm đôi bên.
Để kh cho Hàn Annie đổi ý, Hàn Tiểu Diệp vội vàng nói với Tiêu T.ử Kiệt: “T.ử Kiệt ca, giúp em tiễn cô út và chú Dương một đoạn.”
“Kh cần tiễn, cô và chú Dương biết đường . Hơn nữa chỉ một hộ lý ở đây, cô kh yên tâm, để T.ử Kiệt ở lại với cháu. Cháu nếu nhu cầu gì, bọn họ thể một giúp đỡ, một tr chừng cháu.” Hàn Annie là thật lòng quan tâm Hàn Tiểu Diệp, cô đứng dậy vỗ vỗ vai Hàn Tiểu Diệp, “Nếu cháu kh muốn đến nhà cô ở để cô chăm sóc, vậy cháu ở nhà ngoan ngoãn dưỡng bệnh, cô sẽ thỉnh thoảng gọi ện thoại hoặc đến thăm cháu, đến lúc đó nếu trạng thái cháu kh tốt, cô sẽ đón cháu đ.”
Hàn Tiểu Diệp liên tục gật đầu: “Biết ạ! Cô và chú Dương thong thả nhé!”
Đợi Tiêu T.ử Kiệt tiễn Hàn Annie và Dương Huân ra ngoài, Hàn Tiểu Diệp mới ôm gối dựa vào một bên, “Nh! T.ử Kiệt ca rót cho em cốc nước, nói nhiều quá, khát khô cả cổ.”
Tiêu T.ử Kiệt lắc đầu cười cười, rót cho cô một cốc nước, hai thương lượng chuyện xuất viện và tham gia tiệc rượu Ngô gia.
Vốn dĩ lúc Hàn Tiểu Diệp xuất viện, hộ lý được mời đến thể về .
Lúc đầu để Võ Huân sắp xếp tới, cũng chẳng qua là vì bọn họ lo lắng nhân lúc Tiêu T.ử Kiệt kh mặt sẽ ra tay độc ác với Hàn Tiểu Diệp.
Sự thật cũng đúng là như vậy.
Ngô Địch kh chỉ tìm đến gây sự, kh, nói là tìm đến gây sự kh mục đích thực sự, mục đích thực sự của là những loại t.h.u.ố.c mà cô y tá kia đưa tới!
Võ Huân đã cho xét nghiệm qua, những loại t.h.u.ố.c đó bình thường dùng sẽ kh phản ứng gì, nhưng đối với bệnh tình của Hàn Tiểu Diệp mà nói, lại chỉ làm tăng thêm gánh nặng tinh thần cho cô.
Dù Hàn Tiểu Diệp giả bệnh, Ngô Địch đâu biết!
Hiện giờ Ngô Địch coi như thật sự trở thành kẻ thù trong mắt Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt .
Bọn họ sau này chỉ cần tóm được cơ hội, chắc c sẽ dẫm Ngô Địch đến c.h.ế.t.
Muốn giống như Hàn Annie nghĩ là chung sống hòa bình, chuyện đó là kh thể nào.
“Tiệc rượu lần này của Ngô gia kh biết là Ngô Địch muốn làm cái gì? Hay là Dương Huân muốn làm cái gì? Tóm lại cẩn thận, kh thể lúc nào cũng ở bên cạnh em, chi bằng để em họ của Võ Huân tiếp tục theo em !” Tiêu T.ử Kiệt dù cũng là đàn , kh thể hai mươi bốn giờ theo bên Hàn Tiểu Diệp.
Chưa có bình luận nào cho chương này.