Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh

Chương 1795: Cuộc Thương Lượng Căng Thẳng

Chương trước Chương sau

“Sẽ kh!” Dương Huân tự tin nói, “ sẽ đảm bảo an toàn cho cô.”

“Ha!” Hàn Tiểu Diệp cười lạnh một tiếng, “Ngươi l cái gì để đảm bảo an toàn cho ? Hơn nữa căn bản kh tin tưởng ngươi!”

“Tin hay kh tùy cô! Cô kh giao đồ ra, sẽ kh để cô rời !”

“Ngươi ên !” Bởi vì Đại Hùng dừng bước, Hàn Tiểu Diệp càng thể cảm nhận được mặt đất rung chuyển, “Mặt đất rung chuyển thường xuyên hơn trước, hơn nữa nhiệt độ ở đây rõ ràng đang tăng lên. ‘Chìa khóa’ rốt cuộc theo những bùn đất và cành khô kia bị thu vào nhẫn kh gian hay kh kh biết, nhưng nếu chúng bị chôn vùi ở đây, ngươi kh l được ‘chìa khóa’ là cái chắc! Bởi vì ngươi thể kh c.h.ế.t, chúng thì kh được.”

Sự bất t.ử của Dương Huân thể là ều kiện hạn chế, nếu kh sẽ kh liều mạng muốn l cái hộp kia từ chỗ Hàn Tiểu Diệp như vậy. Cái hộp kia hẳn là kh chỉ phương pháp ra ngoài, mà còn phương pháp để Dương Huân thành “Thần”. M ngàn năm trước, ở đây thể muốn tạo “Thần”.

Hàn Tiểu Diệp nghiêm giọng nói: “Dương Huân, ngươi nghĩ cho kỹ, ngươi muốn chôn cùng chúng ở đây hay kh! Sinh vật ở đây hình thể khổng lồ, con biết bay, con biết bò, nhưng trước khi chúng vào đây chúng nó lại chưa từng ra ngoài, nguyên nhân là gì ngươi nhất định rõ hơn ! Nếu ngươi kh l được thứ ngươi muốn, cho dù thể trường sinh, e rằng cũng vĩnh viễn trốn trong bóng tối thôi nhỉ? Chúng dám c.h.ế.t, ngươi dám để chúng c.h.ế.t kh?”

Ánh mắt Dương Huân một thoáng chần chờ, lại bị Hàn Tiểu Diệp đang chằm chằm bắt được.

nói đúng .”

Dương Huân cười ha ha: “Tiểu Diệp Tử, cô quá ngây thơ . đã thể khống chế nơi này, đương nhiên sẽ cách rời . Bất luận thế nào đều sẽ sống sót, hơn nữa còn sống tốt.”

kh? Đã như vậy ngươi cần gì đuổi theo và cô nhỏ kh bu?”

đường tắt để , tại đường vòng?”

“Nếu chúng đều c.h.ế.t ở đây, ngươi mang theo đám bảo bối nhỏ này của ngươi còn kh biết đường vòng bao xa, m trăm năm mới thể ra khỏi đây! Dương Huân, ngươi thật sự xác định muốn chặn ở đây ?” Tay Hàn Tiểu Diệp nắm thành quyền, “Nhẫn kh gian kh thực thể, nó ở trong huyết mạch của , thậm chí cũng kh biết làm được nó. Nếu c.h.ế.t, đồ trong kh gian ngươi cũng kh l được. Ngươi bây giờ để chúng rời , nếu thật sự cái hộp kia, ngươi vẫn còn cơ hội l được nó. Bởi vì nhất cử nhất động của chúng ở đây đều kh thoát khỏi mắt ngươi. Nhưng nếu c.h.ế.t ở đây, ngươi thật sự là dã tràng xe cát đ!”

Dương Huân trầm mặc kh nói, Hàn Tiểu Diệp nói tiếp: “Nếu kh tìm được nơi này thì thôi, bây giờ chỉ còn thiếu một bước lại gãy gánh ở đây, ngươi thật sự cam tâm?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1795-cuoc-thuong-luong-cang-thang.html.]

Hàn Tiểu Diệp biết chuyện cái hộp ở trong tay cô sớm muộn gì Dương Huân cũng sẽ biết, thay vì cứ chối đây đẩy, kh bằng rời khỏi hiểm cảnh trước mắt tính sau. nhiều lời nói toạc ra cũng tốt, dù sống sót mới thể thực hiện kế hoạch sau đó.

“Bây giờ cô vào kh gian tìm ngay, sẽ đưa bạn bè của cô đến nơi an toàn.” Dương Huân nói.

Hàn Tiểu Diệp thầm mắng một tiếng trong lòng, trừng lớn mắt: “Ngươi đang nói đùa à? Ở đây vẫn còn sức chiến đấu với ngươi chỉ . Một khi bọn họ kh ở trước mắt , ai biết ngươi sẽ làm gì bọn họ sau lưng ?”

Dương Huân định mở miệng, Hàn Tiểu Diệp trực tiếp giơ tay cắt ngang : “Ngươi kh cần nói nữa, tuyệt đối sẽ kh đồng ý! sẽ đưa bọn họ đến nơi an toàn! Nếu vào nhẫn kh gian, cũng sẽ đưa bọn họ vào cùng.”

“Cô đang nói đùa ?” Dương Huân để con trăn khổng lồ tiếp cận Hàn Tiểu Diệp, khoảng cách gần đến mức giơ tay lên là thể chạm vào mặt cô.

Hơi thở của Đại Hùng trở nên dồn dập, rõ ràng vì sự tiếp cận của con trăn mà căng thẳng. Nếu kh vì Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt đang ở trên vai nó, nó hiện tại đã lao vào cào xé con trăn kia . Tiêu T.ử Kiệt vươn tay c trước cổ Đại Hùng, kh để ểm chí mạng của nó trực tiếp bại lộ trước mắt con trăn, ều này làm cho sự căng thẳng của Đại Hùng giảm đôi chút.

Hàn Tiểu Diệp kéo kéo tai Đại Hùng bảo nó lùi lại. Lần nữa kéo giãn khoảng cách giữa hai bên, Hàn Tiểu Diệp mới mở miệng: “Tóm lại kh tin tưởng ngươi, cho nên mời ngươi tránh ra! Dù ngươi thể tùy ý di chuyển ở đây, lại thể tùy thời giám sát tất cả mọi thứ của chúng , thật sự kh hiểu ngươi cứ giằng co với ở đây ý nghĩa gì?”

Dương Huân ra được Hàn Tiểu Diệp trước mắt tuyệt đối sẽ kh nhượng bộ . đành để con trăn lùi ra: “Các tốt nhất đừng giở trò, nếu kh sẽ c.h.ế.t thảm.”

“Cảm ơn nhé!” Hàn Tiểu Diệp cũng kh thèm Dương Huân l một cái, trực tiếp hô to: “Chúng ta tiếp!”

Thử lão đại lập tức “chít chít” kêu lên, móng vuốt nhỏ chỉ một hướng, bầy sói và Đại Hùng đều hành động. Ngược lại lúc đám quạ bay , thỉnh thoảng sẽ quay đầu vài cái về phía Dương Huân vẫn còn đứng tại chỗ.

Hàn Tiểu Diệp thở hắt ra một hơi: “Dương Huân quá đáng sợ, th cái mặt đầy vảy nhỏ của ở khoảng cách gần như vậy em sắp nôn ...”

“Mặt của Dương Huân... quả thực khiến ta cạn lời.” Tiêu T.ử Kiệt lo lắng cô, “Đừng chủ quan, lần này tuy nhượng bộ nhưng th cũng chưa từ bỏ ý định đâu.”

Hàn Tiểu Diệp sửng sốt. biết rằng Tiêu T.ử Kiệt kh coi trọng vẻ bề ngoài, gần như chưa từng bình phẩm tướng mạo của khác. Đánh giá Dương Huân như vậy coi như là lúc hiếm khi khắc nghiệt, cho nên là thật sự ghét Dương Huân !


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...