Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 227: Ý Tưởng Về Điện Thoại Di Động
"Cũng kh hẳn. Nói nhỉ? Sự xuất hiện của đại ca đại là để tiện dụng, nhưng xem, cái thứ này to quá, cặp táp nhỏ chút cũng kh nhét vừa. Hơn nữa ở nhà ện thoại bàn, quay đầu c ty cũng lắp ện thoại, cho nên tớ th cái máy n tin BP là đủ dùng ." Tiêu T.ử Kiệt Lâm Húc, " cũng biết mà, tớ đâu kiểu thích cầm cục gạch khắp nơi! Này nói xem, đợi c ty bên này làm xong, nghiên cứu loại ện thoại di động cỡ nhỏ thì thế nào?"
Lâm Húc ngẩn ra: " ý tưởng ?"
" cũng kh nói với ! kh định làm bác sĩ ?" Tiêu T.ử Kiệt cau mày Lâm Húc, "C ty này góp vốn là được, đến lúc đó chia hoa hồng cho . sẽ kh thực sự muốn từ bỏ lý tưởng mà từng quyết định từ bỏ tất cả để nỗ lực đạt được đ chứ?"
"Tớ vẫn chưa nghĩ kỹ." Mặt Lâm Húc lập tức trầm xuống, "Tớ th bây giờ tiền cũng tốt mà."
"Làm bác sĩ cũng tốt mà! Vừa được ta kính trọng, vừa tiền. Hơn nữa bây giờ đời sống mọi ngày càng tốt lên, sau này vấn đề sức khỏe cũng sẽ được chú trọng." Tiêu T.ử Kiệt khẽ thở dài, "Tớ chỉ là nhớ tới hồi nhỏ ngày nào cũng la hét sau này muốn làm bác sĩ thôi."
vỗ vỗ vai Lâm Húc: "Nhưng tớ tôn trọng quyết định của , thích gì thì làm n."
"Thôi, kh nói chuyện phiền lòng nữa, bọn Lão La gọi ện, hẹn chúng ta ăn cơm đ! Thật kh ngờ, vừa về là mọi đều về cả." Lâm Húc đưa tay kéo cái áo sơ mi mới của , "Để đám nhà quê đó mở mang tầm mắt xem thế nào là thời thượng của đây!"
Tiêu T.ử Kiệt bất lực lắc đầu, theo Lâm Húc lên xe.
Đến địa ểm hẹn, Tiêu T.ử Kiệt và Lâm Húc còn chưa kịp nói gì, đã hai chiếc xe lần lượt tới, còn bấm còi bim bim với họ.
Một trai s tóc phồng lên thò đầu ra từ cửa sổ xe, vẫy tay chào Tiêu T.ử Kiệt và Lâm Húc: "Này, Lão Tiêu, Đại Húc! Hai tụ tập với nhau cũng kh thèm gọi ện cho em, nếu kh m em tin tức linh th, các định kh lộ diện luôn kh?"
Tiêu T.ử Kiệt lôi từ túi quần ra một cái kính râm gọng vàng đeo lên mặt, đẹp trai đưa tay vuốt tóc vài cái: "Các chui từ cái xó xỉnh nào ra thế kh biết, tớ đang muốn th báo tớ đã về đây, tớ biết đâu mà th báo?"
"Hì hì, bọn tớ lo hai kh quen Ma Đô, mới hẹn gặp ở đây, mau lên xe, theo bọn tớ! Tìm chỗ tốt tụ tập một bữa!" trai ăn mặc tây quá mức trong xe nói.
**Dịch Dung Hả?**
Cả nhóm nh đã đến nhà hàng, phòng bao đều đã đặt trước.
"Ái chà! Lão Tiêu, áo sơ mi này của các mua ở đâu thế?" Dương Đ kỹ áo sơ mi trên Tiêu T.ử Kiệt và Lâm Húc, còn dùng ngón tay móc vào miếng kim sa trên cổ áo Tiêu T.ử Kiệt.
Con trai ở độ tuổi này đều thích làm đỏm, huống chi ều kiện gia đình bọn họ cũng kh tệ, lại càng thích khoe khoang.
Nếu kh cũng chẳng mỗi một cái kính râm mắt ếch! Quần áo của bọn họ vốn là đồ nhập từ nước ngoài về, kết quả lại chẳng thời thượng bằng Tiêu T.ử Kiệt và Lâm Húc đang ở Ma Đô!
Vũ Huân cau mày: "Kh các lén ra nước ngoài, kiếm quần áo mới về đ chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-227-y-tuong-ve-dien-thoai-di-dong.html.]
Tiêu T.ử Kiệt thật sự muốn trợn trắng mắt: "Vì một bộ quần áo mà tớ thế à? Hơn nữa, trước đó tớ cứ ru rú ở phương Bắc tìm m mối, mới đến Ma Đô chưa được bao lâu đâu!"
"Vậy quần áo này l ở đâu?" Dương Đ chạy thẳng ra sau lưng Tiêu T.ử Kiệt, đưa tay ôm cổ : "Mau nói mau nói! em tốt kh hả?"
" bu ra mau, kh tớ trở mặt đ!" Tiêu T.ử Kiệt đưa tay gạt tay Dương Đ ra, "Nói chuyện đàng hoàng!"
Hoắc Tề ở bên cạnh xem náo nhiệt kh chê chuyện lớn cười nói: "Các hiểu, quần áo của Dương Đ nhà ta đều là do cô mang từ Hương Cảng về, thế mà lại kh thời thượng bằng đồ Lão Tiêu mang từ sơn thôn ra, đương nhiên kh cam lòng !"
Dương Đ tức giận nói: "Ồ! Hóa ra các đều thời thượng cả hả! tớ nhà quê thôi! Vậy lát nữa Lão Tiêu nói quần áo mua ở đâu, các đừng nghe!"
"Bọn tớ kh nghe, bọn tớ chỉ cần theo , chẳng sẽ tìm được ?" Hoắc Tề cười híp mắt nói, "Bọn tớ mới kh tin lát nữa kh mua!"
"Lần này đoán sai ." Lâm Húc vắt chéo chân: "Cái này các kh mua được đâu! Đây là hàng đặt may, đặt may hiểu kh?"
"Đặt may?" Mắt Dương Đ sáng lên, ta vừa th bộ quần áo vừa đẹp vừa kh quá phô trương trên Tiêu T.ử Kiệt là đã thích mê , cảm th mặc vào vừa thời thượng lại vừa nội hàm.
"Lão Tiêu! Tiêu ca! mau nói , rốt cuộc là đại sư nào làm cho , bảo đó cũng làm cho em một bộ ! Chúng ta cũng đâu thiếu tiền kh?" Dương Đ nói.
"Đúng đúng đúng." Vũ Huân ở bên cạnh tiếp lời, "Đắt chút kh , chủ yếu là vừa vặn như của ."
Hoắc Tề đứng dậy rót trà cho Tiêu T.ử Kiệt và Lâm Húc: "Uống trà uống trà!"
"Bộ quần áo này à..." Lâm Húc cười cười, "Là do vị hôn thê của Lão Tiêu nhà ta làm đ!"
"Vị hôn thê?" M bạn đều ngẩn ra.
"Lão Tiêu vợ ?" Dương Đ hận kh thể lột da mặt Tiêu T.ử Kiệt ra xem ai dịch dung kh, "Kh ghét con gái nhất ?"
"Đúng thế! Tớ ghét con gái mà! Nhưng Tiểu Diệp T.ử thì khác." Tiêu T.ử Kiệt cong mắt cười nói.
Hoắc Tề nhạy cảm nhận ra trọng lượng của tên Tiểu Diệp T.ử này trong lòng Tiêu T.ử Kiệt, vẫn xác nhận lại: " nghiêm túc đ à?"
"." Tiêu T.ử Kiệt gật đầu.
" thế? em bọn tớ kh gặp được hay ? chị dâu mà kh giới thiệu cho bọn tớ!" Vũ Huân cau mày nói.
Chưa có bình luận nào cho chương này.