Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 281: Người Sống Vì Mặt, Cây Sống Vì Da
Nhưng cũng chính vì thế, bọn họ mới xem xem lại cái đĩa đó thật kỹ, cho nên lúc này nói cái đĩa đó là giả, đừng nói là Hàn Tiểu Diệp và Tiêu T.ử Kiệt kh vui, ngay cả bọn họ... cũng kh thể chấp nhận được.
Đây quả thực là đang vả vào mặt bọn họ! Cái đĩa đó nếu là hàng giả, bọn họ thể đưa đến nhà đấu giá Tiểu Nhị để đấu giá chứ?
sống vì mặt, cây sống vì da! Bọn họ đã từng này tuổi , chẳng lẽ còn thể vì tiền mà kh cần thể diện?
“Tiểu Diệp T.ử hiện tại nghi ngờ nhà đấu giá Tiểu Nhị hoặc là mua được bộ đĩa kia vấn đề.” L mày Giáo sư Tôn nhíu lại thành những nếp nhăn sâu hoắm.
Giáo sư Ngô lắc đầu: “ khác kh rõ, nhưng m chúng ta lại biết rõ thân phận bối cảnh của Tiểu Nhị, ta tuyệt đối sẽ kh làm ra loại chuyện này. Bộ đĩa sứ Th Hoa này đúng là hàng thật, nhưng Tiểu Nhị cũng sẽ kh để vào mắt. Dù những thứ đáng giá qua tay ta nhiều vô kể, cái đĩa này thì tính là gì?”
Giáo sư Thành cởi mũ ra, ném vào giỏ đựng rác bên cạnh, lại đưa tay phủi bụi trên : “Đã kh chuyện của Tiểu Nhị, vậy thì là chuyện của mua kia ? Đi, chúng ta qua đó xem ! Thật là, vậy mà lại bắt nạt đến tận đầu con cháu nhà , chuyện này còn thể để bọn họ chạy thoát ? muốn xem xem kẻ nào gan to như vậy, dám trắng trợn lừa đảo ở Ma Đô!”
Giáo sư Tôn và Giáo sư Ngô nghe bà nói vậy đều bật cười: “ thế? Bà kh vội xuống mộ táng để bảo dưỡng m món đồ đồng thau kia nữa à?”
Giáo sư Thành đưa tay gãi gãi tóc: “ đương nhiên là vội, nhưng vội cũng vô dụng nha! cũng đâu thể biến thành một con mèo, từ chỗ đó vèo một cái nhảy xuống được. Cái cửa hang này tuy đã mở ra, nhưng bên dưới mảnh vỡ cần dọn dẹp còn nhiều, hơn nữa đường hầm mộ cũng chỗ bị sạt lở, việc dọn dẹp này cần một khoảng thời gian. Lại nói, giờ khó khăn lắm mới dọn dẹp được đồ bồi táng này ra, tuy phần lớn đã hỏng, cái nguyên vẹn ít, nhưng những thứ này sinh viên cũng xử lý! ước tính hai ba ngày đã là nh . Chúng ta cứ đến chỗ Tiểu Diệp T.ử xem trước đã, sau đó đang nghĩ... mượn Tiểu Diệp thêm m con mèo nữa, để mèo xuống dưới tha thêm ít đồ lên.”
Bà mắt sáng rực Giáo sư Tôn và Giáo sư Ngô: “Bên dưới này, quạ đen kh thể bay vào được, theo lời Tiểu Diệp Tử, hẳn là lũ mèo hoang sau khi xuống dưới đã tha cái phương tôn bằng đồng thau bốn đầu dê kia đến cửa hang, sau đó quạ đen tha ra, mang bay về, cho nên đang nghĩ... đã là nơi này dọn dẹp lâu như vậy, chi bằng cứ để m bé mèo vào xem trước?”
Giáo sư Tôn và Giáo sư Ngô cạn lời bà , đều cảm th bà ... thật là dám nghĩ!
Bảo quạ đen dẫn đường thì thôi , còn muốn bảo mèo nhà ta vào trong mộ tìm bảo vật cho bà ?
Nhưng mà... cái đề nghị này nghe vẻ... cũng kh là kh được!
Ba vị giáo sư tuổi tác kh nhỏ, kiến thức cũng nhiều, cũng kh cảm th chuyện này gì kh tốt. M bé mèo thể mang phương tôn đồng thau về cho Hàn Tiểu Diệp, chứng tỏ thể mang về những thứ khác! Quan trọng nhất là... lũ mèo này nghe lời! con mèo đen nhỏ kia xem, cứ ngoan ngoãn nằm trong lòng Tiểu Diệp Tử, nghe lời vô cùng, đây chẳng đều chứng minh Hàn Tiểu Diệp... huấn luyện mèo nghề ?
Bọn họ thực ra thể thương lượng với Hàn Tiểu Diệp một chút mà!
Nhưng đã muốn dùng , đương nhiên làm thân trước đã!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
M vị giáo sư lập tức hành động, bảo lái xe thẳng đến Trà lầu Tiểu Nhị.
Mà lúc này Trà lầu Tiểu Nhị đã rơi vào hỗn loạn.
Chủ yếu là... thật kh khéo, “trấn ếm chi bảo” của Trà lầu Tiểu Nhị là Tiểu Nhị, hôm nay lại kh ở cửa hàng!
Trong tiệm chỉ Giám đốc Vương, kế toán, giám định sư... và các nhân viên phục vụ.
Giám đốc Vương nhíu mày với lễ tân: “Vẫn chưa liên lạc được với lão đại ?”
Lễ tân lắc đầu: “Điện thoại gọi mãi kh được.”
“Cô gọi vào số nào của lão đại?” Giám đốc Vương trầm giọng hỏi. Ông ta cũng là từng trải, cho nên mới càng tin vào trực giác, chuyện hôm nay náo loạn lên quá nh, nếu nói đằng sau kh giật dây thì căn bản là kh thể nào. Cũng chính vì vậy, ta mới vội tìm lão đại.
“Đại ca đại và ện thoại nhà riêng mà lão đại để lại ạ!” Lễ tân vừa nói xong, liền nheo mắt ra bên ngoài, “Giám đốc Vương, báo cảnh sát à?”
“Cái gì?” Giám đốc Vương sững sờ.
Lễ tân vươn cổ ra bên ngoài một cái: “ kìa! Đó kh là cảnh sát ?”
Giám đốc Vương ra ngoài, nói với lễ tân: “Những khách hàng đấu giá được đồ cổ đã rời hết chưa?”
“Đều hết ạ!” Lễ tân khẳng định nói, “Hôm nay vật phẩm vốn ít, cho dù thêm ba món vào, nhưng còn hai món bị hủy đấu giá, cho nên bên tài vụ th toán nh. Ngoại trừ khách ở hai phòng bao trên tầng hai, những khác đều đã rời .”
“Hai phòng bao?” Giám đốc Vương lập tức đưa tay về phía lễ tân.
Lễ tân nh đưa một cuốn sổ ghi chép cho Giám đốc Vương: “Ngoại trừ bàn khách mà đích thân mở phòng bao, thì chính là khách ở Hiên Thính Tuyết. Đó là ba trẻ tuổi, hai nam một nữ. Đúng , nhóm th niên mà đích thân mở phòng bao ba ra ngoài xem náo nhiệt, nhưng lại chạy về hai , còn lại một đang ở trên cái bục bên kia.”
“Hiên Thính Tuyết? Chẳng là ở...” Giám đốc Vương đưa tay chỉ lên trên, vị trí phòng bao đó hẳn là nằm ngay phía trên đầu bọn họ, thể rõ nơi đang náo nhiệt lúc này, “Thôi, cô chú ý động tĩnh trên lầu một chút, ra ngoài xem .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.