Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh

Chương 293: Cuộc Chiến Của Những Chú Chó

Chương trước Chương sau

Cẩu T.ử khi đối mặt với Hàn Tiểu Diệp, vẻ cảnh giác trên khuôn mặt đầy l bỗng trở nên nhu hòa, nó quay lao thẳng về phía Hàn Tiểu Diệp.

Lúc này đám mèo hoang ch.ó hoang đã bắt đầu ăn uống.

Những thức ăn bình thường trong mắt Tiểu Môi Cầu, đối với chúng lại là mỹ vị nhân gian.

Hỏa Thối nằm đáng thương bên cạnh thùng rác, thỉnh thoảng thè lưỡi l.i.ế.m liếm mũi, những kẻ vừa xấu vừa bẩn kia lại đồ ngon để ăn, còn nó thì ? Kh những làm mất cái vali chủ nhân cần, mà còn nằm đây ngửi mùi thùng rác!

Quá thê thảm!

Còn tìm đâu ra Cẩu Vương T.ử thê t.h.ả.m hơn nó nữa chứ?

Nghe th tiếng kêu bi thương của Hỏa Thối, Hàn Tiểu Diệp: "..." Cẩu Vương Tử, vãi cả chưởng, cô buồn cười quá làm bây giờ?

Bên kia, Cảnh sát Triệu vừa cầm được vali liền giao cho Giáo sư Thành. Giáo sư Thành muốn mở vali kiểm tra ngay tại chỗ, nhưng ở đây kh chỉ nhiều ch.ó mèo mà cũng đ, lỡ ai va chạm làm cái đĩa trong vali xảy ra vấn đề gì thì bà biết khóc ở đâu.

Thế là Giáo sư Thành lập tức nhờ hai cảnh sát hộ tống bà về trà lầu Tiểu Nhị.

"Tiểu Thành, l được đồ hả?" Giáo sư Tôn đang được nửa đường, th vậy liền kích động hỏi.

"Đúng vậy! Nhưng ở đó lộn xộn quá, chưa mở ra xem được, chúng ta về trà lầu kiểm tra gấp ." Cái đĩa sứ này đã bán , thậm chí chủ nhân của nó đang đợi ở trà lầu Tiểu Nhị, dù cũng là món đồ trị giá cả trăm triệu, ta tiền thì tiền đó cũng đâu từ trên trời rơi xuống!

Giáo sư Tôn sa sầm mặt mày: "Ở đó con Husky nào cao to vạm vỡ kh?"

"." Giáo sư Thành hoàn toàn kh để ý đến sắc mặt của Giáo sư Tôn, "Mọi muốn qua xem náo nhiệt thì nh , về trước đây."

Giáo sư Tôn quay đầu Tôn Văn và Tôn Tình: "Giờ còn lời gì để nói kh?"

Tôn Tình vừa định mở miệng thì bị Tôn Văn đưa tay ấn vai lại. Nếu cái đĩa trị giá trăm triệu này nằm trong tay bọn họ, thì trở mặt với nội cũng chẳng , dù m món đồ cổ của nội cũng kh thể cho bọn họ hết được. Nhưng giờ con vịt đã đun chín còn bay mất, bọn họ kh thể trở mặt với nội nữa.

"Ông nội." Tôn Văn chút ngượng ngùng Giáo sư Tôn, "Hỏa Thối kh nghe lời, cứ chạy lung tung! Lần trước ở trà xã cũng vì Hỏa Thối mà chúng cháu mới chút mâu thuẫn với nhóm Hàn Tiểu Diệp, nên lần này chúng cháu chú ý, đã buộc Hỏa Thối vào cửa xe ."

Tôn Văn trừng mắt Tôn Tình một cái, Tôn Tình mím môi, nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Ông nội, đều là tại cháu kh tốt, chắc là cháu buộc Hỏa Thối kh chặt, để Hỏa Thối chạy ra nghịch ngợm..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-293-cuoc-chien-cua-nhung-chu-cho.html.]

Giáo sư Tôn nhàn nhạt Tôn Văn và Tôn Tình một cái: "Các nghĩ trong thiên hạ đều là kẻ ngốc, chỉ hai đứa các là th minh kh?"

Ông liếc Tiểu Trần, kh nói gì.

nói là, ngoại trừ Giáo sư Thành tính tình thẳng t nói Tiểu Trần vài câu, thì Giáo sư Ngô và Giáo sư Tôn đều kh thèm để ý đến . Dù đây cũng kh con cháu nhà , bọn họ thật sự kh tư cách mở miệng, hơn nữa... bây giờ đều là thực thi pháp luật văn minh, cảnh sát chỉ yêu cầu trước khi sự việc được ều tra rõ ràng thì kh cho mọi rời khỏi trà lầu, chứ cũng kh cấm bọn họ gọi ện thoại.

Mà cái tên Tiểu Trần này từ đầu đến cuối kh gọi ện cho Trần lão, là vì Trần lão đã biết chuyện, hay là Tiểu Trần chỗ dựa nên kh sợ?

Giáo sư Tôn đến đầu ngõ, nói với Tôn Văn và Tôn Tình: "Còn kh mau gọi con ch.ó của các về!"

Hỏa Thối trước khi Tôn Văn và Tôn Tình tới đã ngửi th mùi của bọn họ, nên nó lập tức tỉnh táo lại, hung tợn chằm chằm Hàn Tiểu Diệp đang chơi đùa với đám mèo chó.

Hỏa Thối lần này hiếm khi kh phạm ngu, nó kh sủa, mà cứ thế dùng sự linh hoạt và nhẹ nhàng hoàn toàn trái ngược với cơ thể béo mập của nhảy vọt lên.

Lúc này Cảnh sát Triệu đã gọi ện cho nhân lực bên trà lầu Tiểu Nhị, nếu cái vali thật ở đây, vậy thì con ch.ó này đã kéo cái vali đến đây bằng cách nào, ai giúp đỡ kh, tất cả đều cần dọc đường kiểm chứng.

Hỏa Thối tưởng rằng cú tập kích của nó là bất ngờ, đáng tiếc, Lão Miêu và Cẩu T.ử vì trước đó đã ăn , lúc này đương nhiên sẽ kh tr ăn với đồng bọn, nên khi chơi với Tiểu Diệp Tử, chúng vẫn luôn chú ý đến Hỏa Thối.

"Cẩn thận!" Tiêu T.ử Kiệt th Hỏa Thối từ chỗ thùng rác lao về phía Hàn Tiểu Diệp, lập tức sải bước chạy tới, ôm chặt Hàn Tiểu Diệp vào lòng.

Tuy nhiên, cảm giác va chạm nặng nề trong dự đoán kh hề xuất hiện, thay vào đó là một tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương, dọa những mặt tại hiện trường run b.ắ.n cả lên!

Hóa ra ngay khi Hỏa Thối bay vồ tới, Lão Miêu đã nh chóng vươn móng vuốt đạp lên lưng Cẩu T.ử l đà, sau đó hướng về phía khuôn mặt hung ác của Hỏa Thối cào xoẹt xoẹt hai cái, và chuyện này vẫn chưa xong!

Cẩu T.ử ngay khi Lão Miêu tiếp đất nhẹ nhàng, liền lập tức lao tới, c.ắ.n phập vào cổ họng Hỏa Thối.

"A! Con ch.ó ên kia! Con ch.ó ên kia đang tấn c Hỏa Thối nhà !" Tôn Tình muốn chạy tới, nhưng lại sợ những con mèo ch.ó bẩn thỉu này sẽ tấn c cô ta, thế là cô ta đưa tay nắm chặt l tay Cảnh sát Triệu, "Cảnh sát Triệu, mau mau mau, mau b.ắ.n c.h.ế.t con ch.ó ên kia ! xem con ch.ó ên đó bẩn như vậy, nói kh chừng bệnh dại đ!"

"Bu tay." Cảnh sát Triệu nhíu mày tay Tôn Tình.

"Cảnh sát Triệu, mau giúp đỡ ! Lúc này chính là lúc cần đến các ..."

" bảo bu tay! Cô mà còn lằng nhằng như vậy, sẽ kiện cô tội cản trở thi hành c vụ!" Cảnh sát Triệu nghiêm giọng nói.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...