Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 443: Tuyên Bố Chủ Quyền
nói nhỏ bên tai Tiểu Diệp Tử: “Kh cần em dịch, cũng thể đoán ra được, cái tên nhóc này chắc c đang nói xấu .”
Hàn Tiểu Diệp cúi đầu cười cười, đưa tay đ.ấ.m nhẹ Tiêu T.ử Kiệt một cái: “Được đ! Lát nữa ra ngoài mau gọi ện thoại cho mẹ em, bảo bà qua dọn dẹp ký túc xá giúp em. Chăn đệm gì đó qu trường chắc đều bán, chủ yếu là mang cho em vài bộ đồ ngủ và quần áo thay giặt ở nhà.”
“Kem bôi mặt các thứ cần mang cho em kh?” Tiêu T.ử Kiệt hiểu thói quen của Tiểu Diệp T.ử nên lên tiếng hỏi.
“Tạm thời kh cần, đợi cuối tuần ra ngoài mua ! Mang đến hết , em về nhà dùng cái gì?” Hàn Tiểu Diệp nhíu mày nói.
“Hay là cứ để mẹ mang hết đến cho em , lúc tan học đến đón em, chúng ta thể tiện đường ghé qua trung tâm thương mại mua.” Tiêu T.ử Kiệt nói.
Hàn Tiểu Diệp gật đầu: “Được, em biết !” Cô xách cặp lùi lại một bước, “Mau !”
Tiêu T.ử Kiệt mỉm cười gật đầu, một tay đút vào túi quần, một tay vẫy vẫy với Tiểu Diệp Tử, xoay rời .
“Bên này, bên này!” Tạ Oánh ngồi cạnh cửa sổ vẫy tay với Hàn Tiểu Diệp, “Lên chỗ tớ ngồi này!”
Hàn Tiểu Diệp lắc đầu: “Kh! Tớ thích ngồi phía sau.”
Cô trực tiếp xách cặp đến vị trí cuối cùng, trái , phát hiện chỗ này chắc kh ai liền ngồi xuống. biết rằng, lần trước lúc tựu trường, cô chính là ngồi ở đây.
Tạ Oánh là kiểu núi kh đến với ta thì ta sẽ đến với núi. Cô nàng vừa th Hàn Tiểu Diệp ngồi ra phía sau, vội vàng nhảy cẫng lên khỏi ghế, chạy đến ngồi cạnh Hàn Tiểu Diệp: “ T.ử Kiệt đưa đến đúng kh? Vừa nãy tớ đều th hết nha!”
“ th cái gì ?” Hàn Tiểu Diệp bất đắc dĩ cười cười, cất gọn cặp sách, sau đó liền đặt Tiểu Môi Cầu lên đùi.
“ th T.ử Kiệt hôn chứ !” Tạ Oánh th Tiểu Môi Cầu đang ngoan ngoãn nằm trên đùi Hàn Tiểu Diệp, ngạc nhiên mừng rỡ nói: “A! lại mang Tiểu Môi Cầu đến à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-443-tuyen-bo-chu-quyen.html.]
“ dùng ánh mắt gì thế hả?” Hàn Tiểu Diệp trợn trắng mắt với Tạ Oánh, “Tiểu Môi Cầu trước giờ vẫn luôn ngồi trên vai tớ được kh? Chẳng lẽ kh th? Còn nữa! Vừa nãy T.ử Kiệt chẳng qua chỉ là nói chuyện với tớ thôi, tư tưởng của thể trong sáng một chút được kh?”
“Tớ kh trong sáng chỗ nào?” Đôi dép quai hậu nhỏ của Tạ Oánh giậm giậm trên mặt đất vài cái, “ họ Hoắc Tề đều nói , và T.ử Kiệt của đã đính hôn !”
“Đúng vậy! Lần trước đến nhà tớ chẳng lẽ kh biết ?” Hàn Tiểu Diệp gãi gãi cổ, mái tóc dài lửng lơ này khiến cô chút kh quen.
“Cũng kh hẳn... Tớ đây tuệ nhãn như đuốc, lần trước đã ra hai mờ ám ! Chỉ là tớ kh ngờ lại đính hôn sớm như vậy thôi.” Tạ Oánh nhỏ giọng nói.
“Sớm ? Gặp được thích hợp mà còn kh mau chóng nắm chặt trong tay, thế chẳng là ngốc à?” Hàn Tiểu Diệp cảm th buồn cười nói, “Hơn nữa, chuyện này nhà đều biết rõ mà!”
“Cho nên mới nói là ghen tị với đó!” Tạ Oánh muốn đưa tay ra sờ Tiểu Môi Cầu, nhưng tay cô nàng vừa động, đôi mắt tròn xoe của Tiểu Môi Cầu liền híp lại cô nàng, dường như thể c.ắ.n cô nàng một miếng bất cứ lúc nào.
“Ây da, vẫn dữ dằn như vậy à!” Khóe mắt Tạ Oánh giật giật, “ mang mèo đến cũng được, nhưng tr chừng nó cẩn thận đ nhé!”
“Tiểu Môi Cầu sẽ kh c.ắ.n lung tung đâu.” Hàn Tiểu Diệp dịu dàng vuốt ve tấm lưng ấm áp của Tiểu Môi Cầu. Nếu kh ai khiêu khích, Tiểu Môi Cầu đương nhiên sẽ ngoan ngoãn, nếu khiêu khích... vậy thì đối phương cũng chỉ thể tự cầu phúc thôi! Dù ở những nơi như trường học, ch.ó mèo hoang chắc cũng kh ít, cho dù Tiểu Môi Cầu kh đích thân ra vuốt, cũng khối cách để xử lý ta.
Tiểu Môi Cầu hạnh phúc híp mắt lại, chất giọng nhỏ n non nớt quả thực khiến trái tim ta mềm nhũn: [Bổn miêu ngoan nha! Mới kh thèm c.ắ.n lung tung! Hơn nữa, Quạ Tiên Sinh đã nói , loài cái gì cũng ăn, m.á.u bẩn lắm bẩn lắm luôn, bổn miêu mới kh rảnh rỗi c.ắ.n bọn họ đâu! Cùng lắm là cào cho hai cái thôi.]
“Tớ là lo lắng sẽ làm hại Tiểu Môi Cầu.” Tạ Oánh xung qu, nhỏ giọng nói: “Tớ từng th bắt nạt ch.ó mèo trong trường đ!”
Hàn Tiểu Diệp trong nháy mắt biến sắc, Tạ Oánh tưởng Hàn Tiểu Diệp sợ hãi, cô nàng vội vàng vỗ vỗ vai Hàn Tiểu Diệp: “Xin lỗi nha, tớ kh cố ý dọa đâu! Tớ chỉ là... Ây da, tóm lại, ngôi trường này cũng kh tốt đẹp như vẻ bề ngoài đâu, bởi vì nhiều học sinh gia thế chống lưng nên chút ng cuồng. Đương nhiên, cũng kh là kh tốt. Bây giờ chẳng đang thịnh hành một cách nói, gọi trường học chính là một xã hội thu nhỏ ? Giống như cái tuổi dở dở ương ương của chúng ta, tính xã hội này lại càng rõ ràng hơn, bởi vì sẽ nhiều cảm th đây là một sự ngầu lòi, một trào lưu.”
Nói , Tạ Oánh liền bĩu môi, giọng nói nho nhỏ vang lên bên tai Hàn Tiểu Diệp: “Lớp chúng ta cũng như vậy đ, hận kh thể hếch lỗ mũi lên trời, tự cho là đại ca đại hay đại tỷ đầu cơ đ!”
“ biết cũng nhiều phết nhỉ?” Những chuyện này Hàn Tiểu Diệp trước khi học đã biết . Ở trường bình thường, vì gia đình tầng lớp làm c ăn lương khá nhiều, những gia đình như vậy đa số sẽ giáo d.ụ.c con cái khá nghiêm túc, cho nên mặc dù một số đứa trẻ cũng đáng ghét, nhưng trường hợp thực sự xảy ra chuyện lớn cũng kh nhiều. Trường tư thục thì hoàn toàn ngược lại, vì giáo viên và nhân viên nhà trường đều là chế độ hợp đồng, tiền lương liên quan đến mức độ hài lòng của học sinh, cho nên đối với học sinh khoan dung, ngoài chuyện học tập ra bọn họ đều kh m quan tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.