Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 456: Cô Ông Ra Mặt
Còn Hàn Tiểu Diệp thì ? Cô đã nh chóng làm xong bài thi, đang kiểm tra lại, bởi vì những câu hỏi này đối với cô mà nói... thật sự quá đơn giản!
nh, một giáo viên chủ nhiệm của lớp 10 đã cùng cô Ông tới. Bọn họ gọi giáo viên dạy Toán ra ngoài, một lát sau giáo viên Toán liền gõ nhẹ lên bàn của Hàn Tiểu Diệp và Tạ Oánh, khẽ nói: “Các em làm xong chưa? Nếu chưa làm xong thì cứ đưa bài thi cho cô trước, giáo viên chủ nhiệm của các em việc cần tìm các em.”
Hàn Tiểu Diệp ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm mắt với Tạ Oánh cũng đang sang, hai đồng thời cúi đầu bắt đầu thu dọn đồ đạc.
“Thưa cô, bài thi của em làm xong ạ.” Hàn Tiểu Diệp nộp bài thi cho giáo viên Toán, bắt đầu dọn đồ. Bởi vì Tiểu Môi Cầu ở đây, Hàn Tiểu Diệp đâu cũng đeo cặp sách, dù trong cặp ngoài hộp bút và một cuốn vở ra thì chỉ ví tiền và đồ ăn vặt.
Hàn Tiểu Diệp thò tay kéo Tiểu Môi Cầu vừa chui vào ngăn bàn ra, tự nhiên nhét vào trong cặp sách, sau đó đeo cặp trước ngực, đứng sang một bên đợi Tạ Oánh.
Tạ Oánh chỉ còn thiếu hai câu nữa thôi. Bài kiểm tra lần này kh khó, mặc dù giáo viên nói lát nữa quay lại vẫn thể làm tiếp, nhưng Tạ Oánh cũng giống như Hàn Tiểu Diệp, đã dự cảm được đây thể là một chuyện phiền phức. Khó khăn lắm phần lớn đề Toán lần này mới trúng tủ của cô nàng, cô nàng mới kh thèm để lại cái đuôi nhỏ ra ngoài đâu!
“Thưa cô, cô bảo bên ngoài đợi em một chút, em chỉ còn một xíu nữa thôi!” Tạ Oánh cúi gằm mặt cắm cúi viết, ngay cả đầu cũng kh ngẩng lên.
Giáo viên Toán đối với những học sinh chăm chỉ như vậy vẫn tán thưởng, hơn nữa trong lúc thi cử thế này, kh việc gì mà chạy tới tìm học sinh mới là kẻ đáng ghét chứ! Nhưng ở một trường tư thục như thế này, mặc dù thái độ giảng dạy của các giáo viên cũng nghiêm túc, song dù so với các trường trung học phổ th bình thường vẫn sự khác biệt, cho nên giáo viên Toán cũng chỉ oán thầm vài câu trong bụng, chứ kh thực sự làm gì.
Hơn nữa, cô Ông ở bên ngoài, chắc cũng kh vấn đề gì.
Hàn Tiểu Diệp tựa lưng vào tủ đồ phía sau, đột nhiên cảm th đang . Cô ngẩng đầu sang, phát hiện là bạn học tên Diêu Hãn kia, ánh mắt của này hình như... kh được thân thiện cho lắm!
Diêu Hãn thật sự oan uổng c.h.ế.t được, ta rõ ràng chỉ là tùy tiện xem Hàn Tiểu Diệp này rốt cuộc ểm gì khác biệt mà thôi! Thêm nữa là, ánh mắt của ta ngoài sự tò mò ra, còn mang theo một tia lo lắng được kh hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-456-co-ong-ra-mat.html.]
Trời mới biết, một trong những chuyện Hàn Tiểu Diệp ghét nhất chính là chờ đợi khác! Ngay lúc sự kiên nhẫn của cô sắp tuyên bố cạn kiệt, Tạ Oánh cuối cùng cũng nộp bài, bắt đầu thu dọn cặp sách.
“Cô Ông.” Giáo viên chủ nhiệm lớp 10/2 nhíu mày, “Cô xem thể giục hai em học sinh lớp cô một chút kh? biết rằng, phụ của học sinh lớp vẫn đang đợi ở phòng hiệu trưởng đ!”
“Ồ, vậy ?” Cô Ông đẩy gọng kính trên sống mũi, “Thầy Phương, lúc này để thầy qua đây tìm học sinh của chúng , đã là nể mặt các ! Chuyện này quả thực là vô lý đùng đùng! của đội bóng đá lớp 10 các cao to lực lưỡng thì chớ, bây giờ thầy lại nói hai cô gái nhỏ lớp chúng đ.á.n.h ta!”
Nghe cô Ông nói vậy, thầy Phương cũng cảm th xấu hổ, “Chính vì vậy, cho nên mới đến phòng hiệu trưởng xem camera giám sát ?”
“Camera giám sát thể đại diện cho cái gì chứ? Nếu camera giám sát th cô gái nhỏ lớp chúng đ.á.n.h , thì chỉ thể nói kẻ bị đ.á.n.h là đáng đời, nếu kh tại lại kh đ.á.n.h trả? biết rằng trước giờ thi Toán, kh hề th trên mặt hai em học sinh lớp vết thương nào! Nếu camera giám sát kh th, vậy thì càng thú vị hơn! Đó chính là phỉ báng!” Ánh mắt cô Ông giấu sau tròng kính lóe lên, “Thầy Phương, mặc dù phụ của học sinh học ở trường chúng ta ít nhiều đều chút thân phận, nhưng thầy hiểu, đây là trường học, kh là nơi bọn họ thể muốn làm gì thì làm. Làm giáo viên, cũng phong cách và tôn nghiêm của một giáo viên mới được.”
*Đánh rắm!* Thầy Phương thầm nghĩ trong lòng, *nếu cô mà một dượng làm hiệu trưởng, đương nhiên cô cũng thể kiêu ngạo như vậy !*
Cô Ông dường như biết thầy Phương trước mặt tuy chiều cao cao hơn cô, nhưng khí thế rõ ràng yếu hơn cô đang nghĩ gì, cô mỉm cười nói: “Đúng, dượng là hiệu trưởng, nhưng nhận được sự tôn trọng của học sinh là dựa vào bản lĩnh của chính . Dù cũng kh thể lúc giới thiệu bản thân với học sinh lại nói cho mọi biết thành viên trong gia đình gồm những ai, đúng kh?”
Thầy Phương nghiến răng nghiến lợi vừa định nói gì đó, thì Hàn Tiểu Diệp và Tạ Oánh đã đẩy cửa bước ra.
“Chào cô Ông ạ.” Hàn Tiểu Diệp và Tạ Oánh lễ phép chào hỏi cô Ông.
Biểu cảm của cô Ông quả thực là trong nửa giây chuyển từ vẻ mặt trào phúng sang vẻ mặt dịu dàng, “Các em ra à? Thi thế nào?”
Tạ Oánh dù cũng đã tiếp xúc với cô Ông hai năm , tự nhiên quen thuộc, chỉ nghe giọng nói tràn đầy vui vẻ của cô nàng vang lên trong hành lang, “ tốt ạ! Em cảm th lần này em cuối cùng cũng nhận được sự yêu mến của giáo viên Toán ! Bởi vì nội dung lần này đều là sở trường của em ạ!”
Cô Ông biết tính cách của Tạ Oánh, cho nên mỉm cười gật đầu khích lệ, “Giáo viên Toán của các em ra đề luôn thích trộn lẫn các ểm kiến thức để kiểm tra, lần này em thể cảm th đều làm được, chứng tỏ việc học của em đã tiến bộ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.