Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 465: Cẩu Ta Giúp Được Việc Rồi
“Chắc là dẫn Hắc Đường ra ngoài chạy vòng qu , lát nữa là về thôi, dì hai đừng lo.” Nếu kh Tiểu Dương ở bên cạnh, Tiêu T.ử Kiệt chắc c sẽ theo ra ngoài xem , rõ ràng, Tiểu Diệp T.ử ra ngoài kh để dạy dỗ Hắc Đường, mà là để moi tin tức về kẻ theo dõi kia từ chỗ Hắc Đường.
“Cái con bé này, lát nữa thức ăn nguội thì kh ngon đâu.” Triệu Minh Cầm lải nhải.
Tiêu T.ử Kiệt gắp cho Tiểu Dương một bát thức ăn nhỏ, để bé tự từ từ ăn. “Dì hai mau làm việc , Tiểu Diệp T.ử chắc sẽ qua đây nh thôi. Dù cô cũng nhắc mãi món ăn chú Hàn làm m ngày nay mà!”
Triệu Minh Cầm cười gật đầu, bà vốn định nói vài lời cảm ơn với Tiêu T.ử Kiệt, nhưng bà mồm miệng vụng về, kh biết nói thế nào. Tiêu T.ử Kiệt về phía mẹ Hàn, nói với Triệu Minh Cầm: “Mẹ hình như đang tìm dì đ ạ.”
Triệu Minh Cầm quay đầu lại, quả nhiên là muốn bà vào bếp giục món, bà vội vàng nói: “Dì làm việc trước đây, các con nếu muốn ăn gì uống gì, tự đừng khách sáo nhé!”
“Vâng ạ.” Tiêu T.ử Kiệt cong mắt nói.
Hàn Tiểu Diệp trái , dẫn Hắc Đường đến góc tường bên ngoài cửa tiệm, còn chưa kịp mở miệng, đã th Hắc Đường chắp tay cầu xin tha thứ.
[Cẩu ta chính là muốn ra ngoài dạo, sau đó bố Hàn liền dẫn Cẩu ta ra ngoài mà!] Hắc Đường đáng thương hề hề Hàn Tiểu Diệp, giống như lo lắng sẽ bị đòn vậy.
“Chị kh định mắng em đâu, em đừng sợ.” Hàn Tiểu Diệp ngồi xổm xuống trước mặt Hắc Đường, so với Hắc Đường đang ngồi chồm hổm trên mặt đất... cô còn thấp hơn một chút xíu... Cô ngẩng đầu đôi mắt trong veo và ngoan ngoãn của Hắc Đường, mỉm cười nói: “Chỉ cần em kh một lén chạy ra ngoài chơi, chị sẽ kh tức giận, bởi vì bên ngoài đối với các em mà nói, chút nguy hiểm.”
Những tiểu gia hỏa này đa phần đều là ch.ó mèo hoang, những ngày tháng trước kia sống vừa vất vả vừa cô đơn, cho nên trái tim của chúng cũng sẽ mỏng m hơn một chút. Đa số thời gian Hàn Tiểu Diệp đều sẽ chiều chuộng chúng.
“Chị đưa em ra ngoài là muốn hỏi em, theo dõi bố mẹ chị rốt cuộc là chuyện gì?” bình thường thường sẽ kh nhận ra bị theo dõi, nhưng ch.ó mèo thì khác, bởi vì chúng cực kỳ nhạy cảm với mùi hương và ác ý. Chuyện này đã để cho nó phát hiện ra, vậy đương nhiên hỏi Hắc Đường là tiện nhất .
[A! Là vậy !] Hắc Đường lập tức thả lỏng, hai cái tai đáng yêu của nó giật giật: [Chị đến trường học mà, Tiểu Môi Cầu nhỏ xíu, cho nên nó thể nhảy tót lên xe, nhưng cẩu t.ử thì kh lên được a! Sau đó chị rời , cẩu t.ử liền... chút kh vui. Bố liền bảo dẫn cẩu t.ử ra ngoài dạo, đợi dạo được một nửa, nghe nói Đại Ma Vương đã gọi ện thoại cho mẹ, mẹ liền thu dọn một thùng đồ mất, bố liền bảo dẫn cẩu t.ử đến quán ăn xem thử, làm đồ ăn ngon cho cẩu tử!]
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Sau đó thì ?” Hàn Tiểu Diệp hỏi.
[Sau đó cẩu t.ử và bố đến đây, một chiếc xe kỳ lạ, kh cái biển số mà Tiểu Diệp T.ử từng nói, hơn nữa còn đỗ trước cửa tiệm lâu, cẩu t.ử còn tưởng đó là khách cơ, nhưng kh vào, mà cứ chằm chằm vào trong tiệm chúng ta! Về sau mẹ đến, cẩu t.ử cùng bọn họ mua thức ăn, chỗ này liền để dượng hai bọn họ tr coi, sau đó kia cũng rời cùng chúng ta, cứ bám theo chúng ta mãi!] Đôi mắt của Hắc Đường lo lắng Hàn Tiểu Diệp: [Bọn họ là xấu ?]
“Chuyện này còn chưa nói chắc được, nhưng cảm ơn em nhé!” Hàn Tiểu Diệp xoa xoa cái đầu đã trở nên l lá xù xì của Hắc Đường. Mặc dù bây giờ nó kh còn là một nhóc con trụi l nữa, nhưng nó cũng chưa mọc l rậm rạp như tổ tiên của nó, ều nhờ Hàn Tiểu Diệp chăm sóc Hắc Đường tốt, lớp l ngắn trên nó sờ vào đã thích tay .
[Hắc hắc, thật ? Cẩu t.ử giúp được việc cho Tiểu Diệp T.ử , đúng kh?] Hắc Đường nghiêng cái đầu ch.ó to bự Hàn Tiểu Diệp.
Hàn Tiểu Diệp từ trong đôi mắt đen như pha lê của Hắc Đường th rõ ràng dáng vẻ nghiêng đầu của , lại dáng vẻ của Hắc Đường, quả nhiên... là do thường xuyên ở cùng nhau, cho nên gen bắt chước lẫn nhau ? Ngay cả cách nói chuyện của Hắc Đường cũng giống cô, còn cách Hắc Đường xưng hô với nhà của cô nữa...
“Hắc Đường, chị muốn nhờ em một việc.” Hàn Tiểu Diệp mỉm cười vươn tay ôm l Hắc Đường, từ xa thế này, giống hệt như một một ch.ó đang đùa giỡn vậy.
[Nhờ cẩu t.ử ?] Hắc Đường giật giật tai, lại vẫy vẫy đuôi, dịu dàng dựa vào vai Hàn Tiểu Diệp.
“Đúng vậy, chị muốn nhờ em giúp đỡ ở lại đây bảo vệ bố và mẹ của chị, mỗi ngày chị đều sẽ qua đây thăm em, được kh?” Hàn Tiểu Diệp hỏi.
[Tốt quá !] Cái đuôi của Hắc Đường quả thực sắp vẫy thành bánh xe phong hỏa luôn . Phương Đường và Băng Đường đều là những chú ch.ó c việc, trời mới biết, nó đã sớm bị ch tinh nhập thể, ghen tị đến mức kh chịu nổi được kh?
“Chị sẽ nghĩ cách sắp xếp những tiểu gia hỏa khác qua đây đổi ca, như vậy em cũng thể kh vất vả như thế.” Hàn Tiểu Diệp nói.
[Kh ! Phương Đường và Băng Đường chẳng cũng kh ai đổi ca ? Bọn chúng làm được, cẩu t.ử cũng làm được a!]
Hàn Tiểu Diệp: “...” Nhưng ta là ch.ó cỏ Trung Quốc, vốn dĩ sinh ra là để tr nhà giữ cửa, còn em... biết rằng, Alaska chính là đại ca trong ba ngốc kéo xe trượt tuyết đ! Nhưng những lời này đương nhiên Hàn Tiểu Diệp sẽ kh nói ra, nếu kh thì... chẳng cô sẽ làm vỡ nát một trái tim thủy tinh ? Hơn nữa, Hắc Đường thể phát hiện ra theo dõi, ều này đã nằm ngoài dự đoán của Hàn Tiểu Diệp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.