Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 490: Tiền Vốn Cưới Vợ
Hoắc Tề vỗ vỗ vai Tiêu T.ử Kiệt, nói: “Xe kh cần là đúng, rốt cuộc kh chuyên nghiệp, vấn đề ph xe dễ ra, nhưng vấn đề khác thì ?”
Tiêu T.ử Kiệt mím môi, “Kh cách nào, ai bảo tớ lại vớ nhà như vậy chứ?” Nghĩ đến đủ loại kh đáng tin cậy của Tiêu Viễn, Tiêu T.ử Kiệt liền cảm th tâm mệt.
Mặc kệ thế nào, thống khoái đ.á.n.h một trận, đám th niên này đều cảm th cả thư thái kh thôi, m kề vai sát cánh trở về khách sạn.
Sự trưởng thành của các trai thể thiếu đ.á.n.h nhau chứ? Thế thì thiếu huyết tính biết bao? Huống chi m bọn họ xuống tay đều chừng mực, trở về tìm cơ hội nói với trong nhà một tiếng, trong nhà cũng kh coi là chuyện to tát, ngược lại bố của Lâm Húc th m bọn họ vào, kh biết xấu hổ lên nói vài câu, Lâm Húc ngay cả một ánh mắt cũng kh bố thí cho ta.
Lúc ở bên ngoài ánh đèn tối, cũng kh cảm th cái gì, nhưng vừa tiến vào trong đại sảnh sáng trưng, Hạ Noãn liền phát hiện quần áo trên chút nhăn nhúm, cái này chính là làm ta đau lòng muốn c.h.ế.t, “Vừa cô út Dương khen đẹp trai đ, cái này thì hay , quần áo hỏng !”
“ ngốc chứ !” Dương Đ cười ha hả nói.
Hạ Noãn ánh mắt khinh bỉ Dương Đ, “ tư cách gì nói , xem quần kìa, bên trên còn dấu giày to tướng đâu!”
“ thì chứ ! Tiểu Diệp T.ử nói, sau này quần áo cô bao trọn gói! đây là cái cũ kh cái mới kh tới! Bất quá nếu thật sự quý trọng quần áo của , xem ta lão Tiêu và bọn Hoắc Tề kìa.” Cằm Dương Đ hất hất về hướng m Tiêu T.ử Kiệt.
Hạ Noãn lúc này mới chú ý tới, quần áo của m này... đều thật chỉnh tề a! “Đây là chuyện gì?”
Hoắc Tề đối với vấn đề ngu xuẩn của Hạ Noãn thật sự là kh thể nhịn được nữa, ta nhấc chân đá gót chân Hạ Noãn một cái, “Trước khi đ.á.n.h nhau cởi áo khoác ra a, đồ ngốc!”
Hạ Noãn dám giận kh dám ngôn Hoắc Tề, m tên khốn kiếp này, bọn họ rõ ràng biết, lại kh nói cho ta!
Lúc bọn họ trở về, Hàn Tiểu Diệp đang mang theo Tiểu Dương cùng Lâm Phương nói chuyện với chung qu. Tiêu T.ử Kiệt th Dương Thần Phương và Tạ Oánh ở đó, cũng liền kh gì kh yên tâm, vỗ vỗ vai em nhà họ Tạ, “Đi, dẫn các qua đó làm quen m bạn.”
Tạ Thịnh Văn gật gật đầu, cười nói: “Được a!”
Lúc vũ hội bắt đầu bọn họ kh ở đó, lúc này đã trở lại, lại vừa khéo là lúc nghỉ giữa giờ, bọn Hoắc Tề tự nhiên cũng là muốn xã giao ứng thù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-490-tien-von-cuoi-vo.html.]
Vũ Huân đối với những việc này kh hứng thú, ta th Hàn Tiểu Diệp ôm Khôi Đậu ngồi sang một bên, liền sải bước qua, ngồi bên cạnh Hàn Tiểu Diệp, đón l Khôi Đậu, “ báo thù cho em !”
Meo ~ Khôi Đậu dùng khuôn mặt nhỏ n l xù xù của nó cọ cọ trên má Vũ Huân, *[Meo biết ngay là tốt nhất mà!]*
Hàn Tiểu Diệp ở một bên dùng bánh kem nhỏ che khóe miệng, thật là, Khôi Đậu thật sự là quá dễ thay lòng đổi dạ ! Vừa còn nói cô là tốt nhất đâu!
Lâm Phương là giỏi giang, Hàn Tiểu Diệp nghĩ đến những đơn đặt hàng quần áo cao cấp trong túi xách nhỏ của chị , đôi mắt đều sắp biến thành ký hiệu Nhân dân tệ . Tuy rằng vũ hội này m cái nhạc đệm nhỏ, bất quá tổng thể mà nói, vẫn là thu hoạch mà!
Triệu Phong dùng bả vai đụng Diêu Hãn một cái, “ nếu muốn qua nói chuyện với Tạ Oánh thì trực tiếp qua , dù đều là bạn học, ở bên nhau luôn sẽ đề tài nói, cứ ở bên này trộm là ý gì?”
“Tớ trộm?” Diêu Hãn cười nhạo một tiếng, ta Hoắc Tề rời khỏi bên Tạ Oánh, chân liền kh tự chủ được về hướng Tạ Oánh.
“Này!” Hàn Tiểu Diệp đá đá Tạ Oánh, “Kia Diêu Hãn và Triệu Phong kh?”
Tạ Oánh mờ mịt qu bốn phía, cô hình như xác thật nghe được từ chỗ họ Hoắc Tề nói nơi này bạn học của cô a! “Cái gì?”
“ kia kìa, hướng mười giờ đó!” Hàn Tiểu Diệp nhỏ giọng nói.
Tạ Oánh vừa quay đầu, liền th Diêu Hãn vẻ mặt âm trầm, “Thật là... cần xui xẻo như vậy kh a!”
Diêu Hãn vừa lúc nghe được lời Tạ Oánh, đôi mắt ta nguy hiểm nheo lại, lúc qua bên Tạ Oánh, lạnh băng nói, “Đi đến đâu cũng thể th cái phiền toái lớn này!”
Tạ Oánh kh thể tin tưởng há to miệng, nói với Hàn Tiểu Diệp: “ nghe th kh? Nghe th kh? Hiện tại biết vì tớ ghét ta chứ? Cái này nếu thích một như vậy, kia kh ển hình tìm ngược !”
“Được được ! Vừa kh hỏi tớ trong núi chuyện gì chơi vui ? Tớ kể cho nghe.” Hàn Tiểu Diệp cũng kh hy vọng Tạ Oánh đuổi theo đ.ấ.m Diêu Hãn, đây cũng kh chuyện con gái thể làm dưới cái chăm chú của c chúng, trộm ngáng chân gì đó... vẫn là thể! Cô giơ tay vặn cằm Tạ Oánh qua, “ rốt cuộc muốn nghe hay kh?”
“Nghe nghe nghe!” Tạ Oánh gật đầu như gà mổ thóc.
“Nhà tớ trước kia sống trong núi mà! Đi nh thì chỉ cần hơn nửa giờ là thể tiến vào phạm vi Đại Th Sơn , thể nói chúng tớ chính là sống dưới chân núi Đại Th Sơn! Đại Th Sơn kỳ thật kh tính là cao, bất quá lại sâu, bởi vì mặt sau của Đại Th Sơn là tiếp giáp với Hưng An Lĩnh, cho nên chúng tớ cho dù sẽ vào núi chơi, cũng sẽ kh về phía sâu trong núi, bởi vì như vậy thật sự dễ lạc đường. Dù trong núi nhiều động vật nguy hiểm a! Hơn nữa thể còn bẫy rập kh biết để lại từ bao lâu trước kia linh tinh, cho nên nơi nơi tràn ngập nguy hiểm. Bất quá nơi đó đẹp, bùn đất luôn một cỗ hương vị tự nhiên, cây cối um tùm, lúc thời tiết tốt ở bên trong, ánh mặt trời từ khe hở tán cây rơi xuống, sẽ tưởng đang đặt trong thế giới cổ tích đ!” Hàn Tiểu Diệp nhẹ giọng nói, trong mắt mang theo ý cười và hoài niệm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.