Thập Niên 90: Thú Ngữ Tiểu Hãn Thê – Linh Tuyền Trong Tay, Vạn Thú Nghe Lệnh
Chương 532: Kế Hoạch Của Tiểu Diệp Tử
Cái đuôi của Tiểu Môi Cầu chút nôn nóng quất qua quất lại, nếu nó kh thể lên giúp đỡ, Tiểu Diệp T.ử chịu thiệt thì làm ? Râu của nó rung rung: [Cô gọi ện thoại cho Đại Ma Vương, bảo Đại Ma Vương qua đây đ.á.n.h ?]
Hàn Tiểu Diệp cười cười, vươn ngón trỏ tay lắc lắc với nó: "Kh được! Đây là cuộc chiến em bảo vệ T.ử Kiệt ca, thể để T.ử Kiệt ca qua đây giúp đỡ chứ? Hơn nữa kh m con chim nhỏ giúp đỡ ? Quan trọng nhất là, tao vũ khí!" Nói xong, Hàn Tiểu Diệp liền ghé sát vào Tiểu Môi Cầu, thì thầm gì đó bên tai nó.
Tiểu Môi Cầu chép chép miệng hai cái, chút kh cam lòng kêu meo meo: [Vậy được ! Nhưng chỉ lần này thôi nha!]
Hàn Tiểu Diệp Tiểu Môi Cầu đã lớn hơn kh ít đang dùng ánh mắt như đứa trẻ kh hiểu chuyện cô, lập tức chút cạn lời...
Tiểu Môi Cầu dùng móng vuốt vỗ vỗ chân Hàn Tiểu Diệp: [Vậy cô ngoan ngoãn đợi ở đây, đừng chạy lung tung nhé! Bổn miêu tìm giúp đỡ đây!] Trong lòng nó thầm nghĩ, xem ra sau này lúc Tiểu Diệp T.ử học, nó bảo Quạ Tiên Sinh theo mới được! Dù gần đây lũ quạ cũng kh theo cái tên xấu xa kia nữa!
bóng dáng chạy nh thoăn thoắt của Tiểu Môi Cầu, Hàn Tiểu Diệp thật sự là: "..." Cái gì mà ngoan ngoãn đợi đừng chạy lung tung, đây kh là lời cô thường nói với m đứa nhỏ này ? Đối thoại vai diễn loạn nhập như vậy, thật sự ổn ?
Tay Hàn Tiểu Diệp gõ nhẹ lên bậc thềm bên cạnh, suy nghĩ xem lát nữa đ.á.n.h bọn chúng thế nào mới sướng tay!
Tay sai của Tiêu T.ử Ngữ, hừ! Phỏng chừng kiếp trước bọn chúng kh ít lần giúp Tiêu T.ử Ngữ bắt nạt T.ử Kiệt ca ca của cô nhỉ? Nếu kh hôm vũ hội bọn chúng cũng kh dám khiêu khích như vậy! Tưởng T.ử Kiệt ca tách khỏi Tiêu thị thì kh sống nổi ? Hừ! Mới kh như vậy, tách khỏi Tiêu thị đã bắt đầu mục nát, T.ử Kiệt ca ca chỉ sẽ tốt hơn thôi! Hôm nay cứ để cô thu trước một chút lãi cho T.ử Kiệt ca ! Đeo kính râm gì đó ngầu nha, cô đã nghĩ xong , cứ để em nhà họ Sử như cứt này đeo kính râm thêm m ngày để che cái xấu !
Hàn Tiểu Diệp còn chưa tự sướng xong, Tiểu Môi Cầu đã quay lại .
[Bổn miêu tìm được nhiều chim nhỏ! Nếu Tiểu Diệp T.ử đ.á.n.h kh lại, thể bảo bọn nó ị lên đầu kẻ xấu!] Tiểu Môi Cầu thường xuyên nghe Xám và Trắng đối thoại, biết đôi bồ câu kia sẽ ị lên đầu những kẻ kh thuận mắt, mà con dường như đều kh thích bị ta ị lên đầu, cho nên lúc này nó mới cách nói như vậy!
Hàn Tiểu Diệp: "..." Cô phát hiện từ khi bên cạnh đám nhóc đáng yêu này, số lần cô cạn lời rõ ràng nhiều hơn hẳn! Chẳng lẽ chỉ số th minh của cô đang xích lại gần đám nhóc này? Trời ơi! Hàn Tiểu Diệp bỗng nhiên rùng một cái, kh được! Cô nhất định học tập cho tốt mới được, thi tháng cứ thi l cái hạng nhất khối , chứng minh chỉ số th minh của cô vẫn còn online...
"Mày nói cho bọn nó vị trí camera giám sát kh?" Hàn Tiểu Diệp hỏi.
[Bọn nó đều biết!] Tiểu Môi Cầu vung vẩy móng vuốt nói, [Bất cứ chuyện gì ở đây bọn nó đều biết nha!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-532-ke-hoach-cua-tieu-diep-tu.html.]
"Được, vậy mày bảo bọn nó che kín toàn bộ camera giám sát qu đây, phạm vi tao nói này, chính là phạm vi bọn nó đứng trên camera thể th chỗ này! Mày cứ bảo bọn nó đứng trên camera, dùng cánh che kín ống kính phía trước là được, tốt nhất là bảo bọn nó cẩn thận một chút, đừng để ống kính quay được bọn nó..." Hàn Tiểu Diệp tỉ mỉ dặn dò Tiểu Môi Cầu.
Tiểu Môi Cầu cuối cùng chê Hàn Tiểu Diệp lải nhải, trực tiếp dùng móng vuốt đầy l bịt miệng cô lại! Sau đó liền chạy mất!
Cô theo hướng Tiểu Môi Cầu th những con chim đậu trên cây, chà chà, quả kh hổ là chim sẻ gần trường học... con nào con n béo múp! Nhưng như vậy tốt, những thân hình này che camera tuyệt đối kh thành vấn đề! Đôi cánh này đối với camera mà nói, quả thực là che khuất bầu trời a!
Đợi khi tiếng kêu meo meo của Tiểu Môi Cầu truyền đến, Hàn Tiểu Diệp biết thời ểm ra tay đã tới!
Cô nhẹ nhàng nhảy từ trên bậc thềm xuống, về phía em Sử gia.
Hàn Tiểu Diệp nheo mắt bóng lưng hai bọn họ một cái, hạ thấp giọng nói: "Đồ ngu qua đây!"
Ngay khi Sử Cường và Sử Sơn quay đầu lại, Hàn Tiểu Diệp rút bình xịt phòng sói trong túi xách ra xịt về phía hai tên ngu xuẩn vừa tháo kính râm xuống, sau đó chính là nắm đ.ấ.m nhỏ đáng yêu của cô nặng nề, chuẩn xác kh sai lệch đ.ấ.m vào... hốc mắt của Sử Cường và Sử Sơn!
Nhân lúc hai còn chưa ngã xuống, cô l bao tải trong kh gian ra trùm lên đầu bọn họ, sau một trận đ.ấ.m đá túi bụi, xoay bỏ chạy, hơn nữa còn vừa chạy vừa vẫy tay về phía Tiểu Môi Cầu.
Đợi sau khi Hàn Tiểu Diệp và Tiểu Môi Cầu chạy ra khỏi phạm vi giám sát ở đây, Hàn Tiểu Diệp mới bảo Tiểu Môi Cầu gọi lũ chim sẻ kia qua nhận đồ ăn! Dù ta đã bỏ c sức, cô đương nhiên trả thù lao a!
Lũ chim sẻ nhận được đồ ăn vặt đều ấn tượng đặc biệt tốt với Hàn Tiểu Diệp, bọn nó nói , sau này lại chuyện như vậy, nhớ bảo Tiểu Môi Cầu tới tìm bọn nó! Bọn nó nhất định sẽ làm việc đâu ra đ~
[M đứa lát nữa hẵng nha!] Một con chim sẻ kêu chít chít.
" chuyện gì cần chị giúp ?" Hàn Tiểu Diệp khẽ giọng hỏi.
[Kh đâu! Lúc bay qua đây bọn em để lại một con ở bên kia xem kết quả! Lát nữa nó sẽ bay qua đây đó!] Chim sẻ nhảy nhót vài cái trước mặt Hàn Tiểu Diệp, [Con đó kh camera để che, nhưng nó cũng muốn giúp một tay, cho nên em để nó ở đó c chừng!]
đôi mắt nhỏ xíu tinh r của con chim sẻ này, Hàn Tiểu Diệp cười gượng hai tiếng: "Được, biết , đợi nó qua đây chị cũng sẽ cho nó một phần đồ ăn vặt."
Chưa có bình luận nào cho chương này.