Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thập Niên 90 - Trở Thành Vướng Bận Của Thiếu Tá

Chương 1: Trọng Sinh (1)

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bóng tối bình minh, đang giường đất chau mày, dường như ngủ ngon giấc.

“Bác sĩ, ngài xem cso thể dừng t.h.u.ố.c cho con gái ?” Giọng cha ruột Tô Văn Sơn vang lên ngoài cửa, giống như kìm chế nổi bi thương: “Mỗi dùng t.h.u.ố.c xong, con bé vô cùng khó chịu, thật sự thấy con bé chịu tội nữa.”

đó, bác sĩ.” kế Đỗ Hiểu Hồng chêm : “Con bé khổ quá .” nghẹn ngào: “Chúng hy vọng con bé giải thoát sớm một chút.”

thấy con bé giải thoát sớm một chút, mà lãng phí mười mấy vạn tiền t.h.u.ố.c thì hơn.” Lời lảnh lót tràn đầy châm chọc thím hai Liêu Hồng Mai vang lên.

Giọng bà cực lớn, giống như cố ý đ.á.n.h thức trong phòng bệnh: “Hai đừng chỗ giả mù sa mưa nữa, ai các ước gì Nhuyễn Nhuyễn sớm c.h.ế.t để thừa kế di sản con bé!”

hả? còn nhớ thương tiền ?” Giọng thím hai Liêu Hồng Mai tức giận bất bình: “Gia nghiệp đều do một tay Tô Nhuyễn kiếm về, dù tiêu hết cũng tới phiên hai ở đây đau lòng!”

“Liêu Hồng Mai, cô bớt ở chỗ châm ngòi ly gián cho , đó ý tưởng cô thôi.” kế Đỗ Hiểu Hồng còn hiền hòa, đột nhiên trở nên sắc bén, mỉa mai: “Nhuyễn Nhuyễn vẫn đang sống sờ sờ đó, cho dù con bé chia tài sản, cũng liên quan chút nào tới nhà cô.”

Liêu Hồng Mai lạnh lùng : “ liên quan tới ? chính nuôi con bé hai mươi năm đó! Nếu như đây do Thanh Thanh nhà gả đến nhà họ Lộc chắn tai họa giúp con bé, con bé thể trở thành phu nhân nhà họ Hoắc, cuộc sống lành thế ? hai lão đông tây lòng hiểm độc các bán ?”

“Hai canh giữ ở nơi cả ngày, chính vì ngăn cản , cho rằng khống chế Tô Nhuyễn hai thể độc chiếm di sản con bé ?”

“Đừng hổ!”

Đỗ Hiểu Hồng tức giận mắng to: “Cô đừng mà đổi trắng đen. Tô Thanh Thanh chắn tai họa Nhuyễn Nhuyễn? Rõ ràng coi trọng nhà họ Lộc thành phố tiền, cướp đoạt nhân duyên Nhuyễn Nhuyễn thì . bắt nạt Nhuyễn Nhuyễn tàn nhẫn nhất chính nhị phòng nhà cô! Còn hưởng phúc từ Nhuyễn Nhuyễn ? cho cô , cửa sổ cũng .”

Liêu Hồng Mai cam lòng yếu thế: “Ha ha, buồn quá mất! Rốt cuộc ai đổi trắng đen? Cô ngoài hỏi một chút xem, cả huyện Khai Vân ai Đỗ Hiểu Hồng cô lòng hiểm độc?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-tro-thanh-vuong-ban-cua-thieu-/chuong-1-trong-sinh-1.html.]

quan tâm đến con bé ngày nào còn tính, năm đó khi Nhuyễn Nhuyễn thi đại học, vốn dĩ thành thích học tập , hôm thi ăn cơm cô nấu miệng nôn trôn tháo mới thể thi đỗ, nếu Nhuyễn Nhuyễn nhà chúng đậu đại học , cả đời con bé đều lão yêu bà cô hủy hoại!”

“Cô ngậm m.á.u phun !”

“Cô hổ!”

Tô Nhuyễn hứng thú ch.ó c.ắ.n ch.ó ngoài cửa, trong đầu cũng nhớ ít chuyện thóc mục vừng thối ngày xưa.

Đột nhiên một giọng tràn đầy mỏi mệt vô cùng kiên định vang lên: “Các cút hết cho ! còn sống một ngày, các đừng mong thể ngừng t.h.u.ố.c con bé!”

đó cảnh tượng mắt đổi, một phụ nữ với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt sầu khổ lao về phía cô: “Nhuyễn Nhuyễn, con bỏ một …”

…”

Đột nhiên Tô Nhuyễn bừng tỉnh, phát hiện giường đất cứng rắn, lọt tầm mắt mái nhà hình vòm từ gạch xanh và bùn đất. Cô chậm rãi dậy.

Đối diện giường đất một chiếc máy may mới chín mươi phần trăm, giáp tường chiếc tủ gỗ màu mận chín, vô cùng quê mùa, gia cụ lưu hành nhất cuối thập niên 80 đầu thập niên 90.

Cô cầm gương lên xem, trong gương cô gái với làn da nhẵn mịn, mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt đào hoa sáng long lanh.

Tô Nhuyễn xác nhận ba mới dám chắc, khi nhắm mắt giường bệnh, cô sống nữa ở tuổi hai mươi.

“Nhuyễn Nhuyễn, Thanh Thanh, đều dậy thôi!” Một giọng già nua truyền đến từ bên ngoài cửa sổ: “Mặt trời phơi m.ô.n.g , đều sắp gả chồng vẫn lười như ? về nhà chồng cẩn thận dạy dỗ đấy!”

--------------------------------------------------


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...