Thập Niên 90 - Trở Thành Vướng Bận Của Thiếu Tá
Chương 143: Ít nhất phải hai năm
Lộc Minh Sâm sửng sốt kịp đáp lời, Lộc Thải Hà hoảng sợ kêu lên: “Mày định làm gì? Mày điên ?”
Tô Nhuyễn hai lời, lập tức vung bình hoa lên hung hăng nện xuống. Trong tiếng thét chói tai Lộc Thải Hà, bình hoa lướt qua đỉnh đầu bà đập vách tường cứng rắn bên cạnh, trực tiếp vỡ vụn, mảnh nhỏ rơi xuống quét qua mặt Lộc Thải Hà, vết thương tính quá sâu chỉ trong nháy mắt xuất hiện hai vết máu.
Lộc Thải Hà sờ thấy m.á.u mặt, hoảng sợ kêu to: “Kẻ điên, hai chúng mày đều kẻ điên!”
Gợi ý siêu phẩm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) đang nhiều độc giả săn đón.
“Cảm ơn khích lệ.” Giọng Tô Nhuyễn cũng hờ hững khác gì Lộc Minh Sâm: “ vẫn đủ .”
Cô giơ mảnh sứ còn sót tay lên, để sát mặt Lộc Thải Hà: “Lễ hỏi do đòi, chính ông cụ Lộc gật đầu đồng ý sẽ cho , ông nghĩa vụ tổ chức hôn lễ cho con cháu, cũng nghĩa vụ tổ chức cho Lộc Minh Sâm.”
“Nếu bà cảm thấy phục, thì bảo ông cụ Lộc tới đây với . Bà chỉ cô gả ngoài, ngay cả quyền lên tiếng cũng , tới đây ăn lung tung làm gì?”
Dứt lời cô buông mảnh sứ , gầm lên một tiếng: “Cút!”
Lộc Thải Hà dọa run lẩy bẩy, tay Lộc Minh Sâm cũng buông lòng từ lúc nào , Mạnh Oánh Oánh lập tức đỡ Lộc Minh Vĩ dậy, ba sợ đái quần cùng chạy.
Lúc y tá mới n ghe thấy tiếng động chạy tới, một đống hỗn độn đất, lập tức hoảng sợ: “ chuyện gì ?”
Tô Nhuyễn ngượng ngùng : “ việc gì, việc gì, cẩn thận làm rơi vỡ, chúng sẽ bồi thường.”
Tiễn y tá , Tô Nhuyễn mới tới bên Lộc Minh Sâm, xổm xuống.
Lộc Minh Sâm để ý tới cô, chỉ uể oải dựa xe lăn, giống như hô hấp cũng lười làm, như tách khỏi thế giới .
Tô Nhuyễn cầm chổi lên thu dọn đống hỗn độn, miệng càm ràm: “Cái bình sứ vì mới vỡ, nên bồi thường ? Bây giờ em tiền.”
Lộc Minh Sâm vẫn nhúc nhích như cũ, một lúc lâu mới mở miệng, : “Hợp đồng chúng thể ngưng hẳn bất cứ lúc nào ?”
Giọng điệu vẫn lười nhác như đây, Tô Nhuyễn cảm nhận sự lạnh nhạt từ , giống như tất cả ăn ý và gần gũi đều chặt đứt.
“ như , mà…” Tô Nhuyễn buông chổi , mặt : “ mà em cảm thấy hợp đồng ký , ít nhất hợp tác hai năm mới .”
xong mặt cô hiện lên vẻ hối hận: “Lúc nên thêm kỳ hạn ngắn nhất mới , nếu đột nhiên rời , lúc đó mất mặt c.h.ế.t em !”
Lộc Minh Sâm lười nhác : “Ai bảo em ?”
Tô Nhuyễn thở dài: “ em sợ em , sẽ dọa chạy mất ?”
“Đối tượng thích hợp như em tìm? Đương nhiên lừa tới tay , tính .”
Mặt Lộc Minh Sâm vẫn biểu cảm, : “Lừa hôn!”
hiểu Tô Nhuyễn oán khí trong lời , khiến cô khỏi kinh ngạc: “ thể em như , rõ ràng chính đồng ý…”
mà vì em lừa , mới đồng ý.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-tro-thanh-vuong-ban-cua-thieu-/chuong-143-it-nhat-phai-hai-nam.html.]
Tô Nhuyễn Lộc Minh Sâm đang nghĩ gì, kéo áo , ôn tồn thương lượng: “, ký cũng ký , nếu ngưng hẳn cũng chờ hai năm nữa ? Nếu em thật sự quá mất mặt!”
“Hai ngày em còn mặt Hoắc Hướng Dương khoe khoang, mắng đó, kết quả đầu vứt bỏ, tin sẽ lập tức tới chê tiện thể quấy rầy em ?”
Thấy Lộc Minh Sâm lời nào, cô nghi hoặc hỏi: “ em thể hiện đủ ?”
Cô xắn tay áo lên: “ xây dựng cho em kế hoạch , về nhà em sẽ luyện tập thật , nhất định sẽ phát huy cho xem.”
Cuối cùng ánh mắt Lộc Minh Sâm cũng về phía cô: “Còn ?”
“ ?” Tô Nhuyễn ngạc nhiên : “Trong hợp đồng chúng rõ ràng, mặt ngoài, hai chúng ủng hộ vô điều kiện.”
“ nhà họ Lộc còn dám bắt nạt , đương nhiên em sẽ tiếp tục kề vai chiến đấu với !”
Cô nâng cằm lên, hì hì cầu khen thưởng: “Thế nào? em thể hiện tồi chứ? Cô út dọa thiếu chút nữa tè trong quần đó!”
cô , Lộc Minh Sâm vẫn biểu cảm dư thừa nào như cũ.
Tô Nhuyễn thấy thế, tròng mắt xoay chuyển, đột nhiên kêu “A” một tiếng.
Lộc Minh Sâm đang cô diễn kịch, kết quả một giây trông thấy một bàn tay mịn màng, trắng nõn đưa tới mặt . bàn tay một vết m.á.u thật dài, vẻ như mảnh sứ cào trúng.
Lộc Minh Sâm lập tức nhíu mày.
Tô Nhuyễn : “Đau.”
Lộc Minh Sâm cao giọng gọi: “Hoàng Hải Uy!”
Bạn thể thích: Bạn Cùng Bàn Là Kẻ Săn Mạng - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“!”
“ lấy t.h.u.ố.c khử trụng và băng gạc tới đây!”
Đáy mắt Tô Nhuyễn hiện lên ý , đột nhiên giở kỹ năng làm nũng.
Cô bám Lộc Minh Sâm, : “, hôm nay em ủng hộ , ngày mai tới lượt ủng hộ em nhé?”
Lộc Minh Sâm nhận đồ Hoàng Hải Uy đưa qua, bàn tay mềm mại nhỏ bằng nửa tay mắt, chút do dự.
Tô Nhuyễn thì vẫn đang thao thao bất tuyệt, còn khách sáo với Hoàng Hải Uy: “Các mang huân chương lão đại tới ?”
“Ngày mai chuẩn cho hai bộ quân trang mắt.” đó còn quên bổ xung: “ đai lưng, to nhỏ đều .”
Lộc Minh Sâm:……
--------------------------------------------------
Chưa có bình luận nào cho chương này.