Thập Niên 90 - Trở Thành Vướng Bận Của Thiếu Tá
Chương 161: Cút ra khỏi đây
mười một giờ, một đoàn mênh m.ô.n.g cuồn cuộn xuất hiện cửa thôn Tô Gia Câu, những khác trong nhà họ Lý tới, mợ cả, mợ hai, mợ ba, và vài chị em họ. Nhất thời Tô Nhuyễn thể nhận ai với , may mà Ngôn Thiếu Thời ở bên cạnh giới thiệu giúp cô.
khi vội vàng làm quen một lượt, Tô Minh Nguyệt và họ hàng thích khác bên nhà họ Tô cũng tới, bà cụ Tô gọi Tô Nhuyễn ngoài chào hỏi, mợ cả : “Cháu mau làm việc , cần để ý tới các mợ.”
xong bà dẫn ngoài, trực tiếp bắt tay làm việc, họ chưởng muỗng tới , nhiều việc mau chóng thành.
họ chị họ lớn tuổi hơn giúp đỡ dựng rạp, mấy đứa nhỏ Ngôn Thiếu Thời dẫn khắp nơi.
khi rót nước cho bàn bè thích nhà họ Tô xong, thấy bên Tô Văn Sơn với bà cụ Tô tiếp chuyện, Tô Nhuyễn liền ngoài.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên Thành Nguyên Thê Mất Sớm Của Phế Thái Tử, truyện cực cập nhật chương mới.
Cô tình nguyện rửa rau chuyện bát quái với các thím các chị trong thôn, cũng nhà họ Tô trong tối ngoài sáng mắng mỏ nhà họ Lý.
Ngược những tới làm giúp ấn tượng vô cùng với nhà họ Lý, chị dâu : “Tô Nhuyễn, gia đình bà ngoại em thịnh vượng thật đấy.”
Chị dâu Quế Hoa ở bên cạnh xắt rau : “Cô thấy cách làm việc , gia đình kiểu thịnh vượng mới lạ.”
xong chị thở dài: “ luôn tới gia phong , bây giờ xem như chính mắt thấy một phen . Cô ba ông Tô Nhuyễn xem, thương lượng.”
“Mấy con dâu nữa, hôm nay bộ đều qua đây giúp đỡ.”
: “Thì đang ở ngoài mà, chẳng lẽ còn để khác chế giễu?”
“ thì chắc .” Chị dâu Quế Hoa duỗi cổ, nhỏ giọng : “Nhớ ngày Tô Thanh Thanh kết hôn ? Đỗ Hiểu Hồng ở huyện thành đó, thèm về giúp đỡ. Nhớ bà về lúc nào ?”
lập tức chê : “ như Đỗ Hiểu Hồng chỉ về để ăn thôi, giúp đỡ thì…”
Chị dâu Quế Hoa tiếp: “Tô Minh Nguyệt cũng cô ruột đó, hai vợ chồng nhà thì ?”
Tất nhiên cũng tự cho khách , giống hôm nay như đúc.
đều đồng ý với cách chị dâu Quế Hoa, nếu thật sự giả vờ đoàn kết, thể đợi ngày mai tới ăn tiệc, tặng quà mừng , cần gì chạy từ xa đến đây sắc mặt nhà họ Tô.
“Còn , lớn , trẻ con chẳng lẽ ? Mấy đứa lớn lớn bé bé cũng chỉ hơn mười tuổi, đứa còn bảy tám tuổi, đều thiết.”
Lúc bọn họ đang chuyện thì Tô Minh Nguyện cùng một vị thím cùng chi tới: “Nhuyễn Nhuyễn.” Tô Minh Nguyệt gọi cô.
Tô Nhuyễn mỉm : “Cô út.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/thap-nien-90-tro-thanh-vuong-ban-cua-thieu-/chuong-161-cut--khoi-day.html.]
Tô Minh Nguyệt thở dài một tiếng, đó hỏi cô: “Các cháu ghét bỏ cháu ?”
Câu hỏi khiến Tô Nhuyễn buồn . Ánh mắt cô đảo qua đám nhà họ Lý đang bận rộn, đó sang Tô Minh Nguyệt, : “ thể, nếu ghét bỏ cháu, bọn họ còn giúp cháu lo liệu tiệc cưới giữa trời lạnh thế ? Đút tay túi làm khách ?”
Xem thêm: Xuyên Qua 70: Lão Công Vừa Đẹp Trai Vừa Dính Người, Cầu Tôi Thương Yêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Tô Minh Nguyệt vô thức rút tay khỏi túi áo, khẽ ho một tiếng, xổm xuống nhặt rau cùng .
Còn vị thím chùng chi nhúc nhích, chỉ hỏi Tô Nhuyễn: “Lễ hỏi cháu thật sự tận ba vạn ? cháu thật sự lấy một phân nào?”
Ý trong lời các đều bận rộn giúp đỡ vì tiền lễ hỏi.
Tô Nhuyễn : “ cháu còn cho thêm cháu ba ngàn để mua nhà lầu đó, gia cụ và trang hoàng đều do các cháu thêm .”
Chị dâu Quế Hoa : “Các đều thêm , Minh Nguyệt cô ruột định thêm cho cháu gái thứ gì thế?” tặng đồ thì thôi, còn chạy tới cho ngột ngạt.
Sắc mặt Tô Minh Nguyệt lập tức nhịn nổi, tặng lễ đều năm mươi đồng, còn cho thêm cái gì.
Chắc vị thím cùng chi quan hệ tồi với Tô Minh Nguyệt, bà lập tức giải vây: “ cô út sợ cháu chịu ấm ức bên nhà họ Lý ?”
Tô Minh Nguyệt hùa theo: “ , chỉ cô, từ khi cháu , cha và bà nội cháu đều khó chịu thôi.”
“Con nhóc Thanh Thanh cũng , vì cháu thiếu chút nữa liều mạng với nhà họ Võ, còn trực tiếp cử báo bọn họ. Võ Đại Mính sẽ ăn đạn đồng, Võ Thắng Lợi thì cả đời .”
“Cha cháu cũng hối hận lắm, đuổi Đỗ Hiểu Hồng về nhà đẻ . Cháu thấy ông lo lắng cho cháu bạc cả tóc ? Bà nội cũng luôn miệng nhắc tới cháu, lo cho cháu đến mức ngủ , sợ cháu chịu ấm ức.”
Vị thím cùng chi tiếp: “Thật sự đối xử với cháu ? Cho dù cháu cháu thật, còn con trai mới, các cháu cũng gặp nào…”
Bà còn hết lời, tiếng c.h.ử.i bậy sắc bén Tô Minh Phong đột nhiên truyền đến từ ngoài cửa: “Cô con hoang, con hoang.”
Ngay đó tiếng mắng đầy tức giận Ngôn Thiếu Thời truyền đến: “Mày mắng chị tao thêm một câu nữa xem, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Giọng Tô Minh Phong lớn: “Đây nhà tao, chúng mày và đứa con hoang đều cút khỏi đây.”
Ngôn Thiếu Thời tức điên lên: “Nghĩ chúng tao thèm nhà chúng mày lắm đấy, chị gái tao mày hại thảm, mày còn ác độc hơn kế công chúa Bạch Tuyết! phù thủy xa nhất thiên hạ!”
“Mày dám mắng tao, tao g.i.ế.c mày!”
đó tiếng bọn nhỏ đ.á.n.h , thấy động tĩnh đều chạy ngoài.
--------------------------------------------------
Chưa có bình luận nào cho chương này.