Thập Toàn Cửu Hảo
Chương 5:
5.
Ta vươn tay níu l cổ tay gầy guộc của con bé, lại mảnh mai đến vậy?
Những đứa trẻ kh mẹ, chẳng lẽ lại kh được ăn no?
Ta mỉm cười với con bé, chỉ vào nhà bếp, dắt nó cùng .
Nhà bếp bừa bộn, xoong chảo bát đũa chất đống khắp nơi, tr vẻ chỉ được dọn qua loa.
Hôm qua chắc hẳn là trong làng đến giúp, bát đũa, ghế bàn đa phần cũng là đồ mượn, cái bếp ở góc sân qua là biết mới được xây.
Trong nồi lớn nước nóng, trong nồi nhỏ còn một bát thức ăn thừa và một cái bánh bao chay.
Tú Nhi l gáo múc nước nóng từ nồi lớn cho ta, con bé nhỏ xíu, còn chưa cao bằng cái bếp.
Ta ngồi xổm dưới mái hiên rửa mặt, bưng bát thức ăn thừa và cái bánh bao trong nồi ra.
“Tú Nhi một nửa, ta một nửa.”
Ta bẻ bánh bao ra, đưa một nửa cho Tú Nhi, con bé xua tay kh nhận, ta bèn nhét vào tay nó, đưa thêm một đôi đũa.
Thức ăn thừa chắc là của ngày hôm qua, vị thịt, nhưng chẳng th miếng thịt nào.
trong làng cả năm chẳng ăn được m lần thịt, hiếm lắm mới đám cưới, trong tiệc thịt, đương nhiên sẽ gắp sạch sẽ.
Tú Nhi lặng lẽ ăn hết nửa cái bánh bao, còn thức ăn thì gần như kh đụng đến.
Nó cứ lén lút ta, tr vẻ tò mò về ta.
Ta nói nó kh nghe th, nó ra dấu ta lại kh hiểu.
Nhưng con bé th minh, chỉ cần ta múa may lung tung cũng thể hiểu ta muốn làm gì.
Vì vậy, khi ta định đun nước, con bé đã bưng củi tới, khi ta đặt bát trên bếp vào chậu gỗ, nó liền múc nước nóng vào chậu, khi ta rửa xong, nó lại đun nước.
Hai chúng ta phối hợp ăn ý, cứ như đã làm cùng nhau vô số lần vậy.
Ta rửa sạch hết bát đũa, cùng Tú Nhi lau chùi bàn ghế trong sân hai lần.
Mãi mới dọn dẹp xong nhà bếp, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.
Tống Toàn và Đại Lang đã đâu ta cũng kh biết, cũng kh thể tìm, Tú Nhi ra dấu một hồi, nhưng ta kh th minh như nó, chẳng hiểu gì cả.
Ta lại xem xét hũ gạo, hũ bột mì, chỉ còn hai bát bột mì, làm mì ăn vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chúng ta ăn mì nhé?”
Ta chỉ vào hũ bột mì, làm động tác c/án mì, cô bé liền hiểu ngay, gật đầu.
Ta cán mì, Tú Nhi bèn nhóm lửa.
Nó chống cằm ngồi trên chiếc ghế nhỏ ta, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa cả vì .
Một đứa trẻ như vậy luôn khiến ta mềm lòng, huống chi sau này con bé còn sống lâu dài với ta.
“Đói à?”
Ta luôn quên rằng con bé kh nghe th, bèn mỉm cười hỏi nó.
Nó vẻ hiểu, lắc đầu.
Búi tóc nhỏ trên đầu bung ra.
Vừa lúc mì cũng đã c/án xong, ta bèn đưa nó vào nhà để chải tóc.
Dây buộc tóc trên đầu con bé kh biết được c/ắt từ đâu ra một mảnh vải đỏ, viền bị xơ.
Ta từ rương sơn đỏ tìm ra hai sợi dây buộc tóc màu đỏ, là mẹ ta sắm cho ta trước khi xuất giá.
“Tú Nhi thích kh?”
Cô bé mím môi lắc đầu, nhưng trong mắt rõ ràng là vô cùng thích.
Ta buộc lại mái tóc mềm và ngả vàng của con bé, tết cho nó một b/ím tóc nhỏ.
Buộc xong, ta bảo nó soi gương, cô bé cứ ngắm ngắm lại trong gương.
Con bé cười, lại khóc.
Đứa trẻ kh biết nói khóc cũng chỉ rơi nước mắt trong im lặng, nhưng kh hiểu lại khiến ta vô cùng đau lòng. editor: bemeobosua. Ta kh kìm được ôm l con bé.
Ta hiểu.
Ta đều hiểu cả.
Cái cảm giác cẩn thận mong muốn được yêu thương, khi đột nhiên được thì lại bối rối kh biết làm .
“Tú Nhi ngoan, đừng khóc, sau này ta đưa con lên phố, con muốn dây buộc tóc nào ta cũng mua cho con…”
Ta biết nó kh nghe th, nhưng ta vẫn kh kìm được muốn nói.
“Nương tử.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.