Thật Giả Công Chúa
Chương 2:
Hỏng , thật sự để ta dùng khoa học phi thăng ; Thiếu gia giả sau khi về làng đừng yêu ngươi là ngươi yêu cầu đó; Thật sự đa tình thêm hai thì ngươi tức giận cái gì; Cùng nữ tỉnh táo tham gia show hẹn hò, nàng ta lật xe ; Nhật ký phản kháng của thiên kim giả
Sự đã , ta đành gọi ca ca cùng đưa Hoàng đế vào phòng khách nghỉ ngơi. Ông ta vừa tỉnh lại, quả nhiên việc đầu tiên là muốn gặp Minh Nhụy.
Ta đứng một bên, ta đầy xúc động quan sát Minh Nhụy: "Giống, thật sự giống, con năm nay bao nhiêu tuổi? Sinh vào lúc nào?"
Minh Nhụy cúi đầu đáp: "Nô tỳ năm nay mười tám, sinh vào mùng bảy tháng ba âm lịch."
", là lứa tuổi này..."
Hoàng đế xúc động đến mức nước mắt lưng tròng.
run rẩy đỡ Minh Nhụy dậy: "Ta rốt cuộc... rốt cuộc cũng..."
còn chưa dứt lời, ta đã "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất, ôm chặt l chân mà khóc lớn:
"Con rốt cuộc cũng tìm được ! Phụ thân!"
Hoàng đế ngẩn ngơ, Minh Nhụy cũng sững sờ.
Ta dứt khoát đẩy Minh Nhụy ra, khóc đến xé lòng xé dạ:
" còn nhớ Lâm Sính Đường ở Vương phủ kh? Đó chính là mẫu thân của con! Phụ thân! Cuối cùng con cũng được gặp !"
Minh Nhụy vốn kh nhớ rõ mọi chuyện hồi nhỏ, nhiều việc đều là sau khi được nhận lại cung mới nghe Hoàng đế kể cho nàng ta nghe.
Để tìm cảm giác thượng đẳng trước mặt ta, nàng ta thường bắt ta quỳ bên cạnh nghe cùng.
Nói cách khác, ta còn hiểu rõ mọi chi tiết về nàng ta hơn cả chính bản thân nàng ta. Vậy thì tại ta kh thể là c chúa?
Ta vừa rơi lệ vừa dùng dư quang liếc Minh Nhụy, th nàng ta đang đờ tại chỗ, mặt mày cắt kh còn giọt máu.
"Con nói bậy bạ gì đó!"
Giọng nói sang sảng của phụ thân ta vang lên từ phía cửa. Ta thầm kêu kh ổn, th tức đến đỏ cả mặt: "Cha con còn chưa c.h.ế.t đâu! Con gấp gáp nhận cha ai đ?"
Ta còn chưa kịp lên tiếng, Vân Thiên Lý đã từ ngoài cửa cầm theo miếng ngọc bội vào, quỳ thẳng xuống trước mặt phụ thân:
"Phụ thân! Con biết kh nỡ xa , nhưng đây mới là thân của ! xem! Đây là nửa miếng ngọc bội đeo trên khi ngất xỉu trước cửa nhà ta năm đó, nó giống hệt nửa miếng trên vị lão gia này!"
Ca ca ta quả nhiên th minh, biết trộm tín vật của Minh Nhụy về.
Phụ thân ta hoàn toàn ngây dại.
Lúc này Minh Nhụy cũng rốt cuộc nhận ra mới là con gái ruột của nam nhân kia, còn ta và Vân Thiên Lý đang chuẩn bị hợp mưu mạo nhận.
Nàng ta vừa khóc vừa túm l vạt áo Hoàng đế:
"Miếng ngọc bội này là của con, là mẫu thân để lại cho con! Con mới là con gái của ."
Nàng ta lại quay sang ta:
"Tiểu thư! Tại lại làm như vậy?"
Ta khóc còn t.h.ả.m thiết hơn cả nàng ta:
"Ta việc gì nói dối? Ta được Vân lão gia nhận nuôi, sống cảnh gấm vóc lụa là, cơm bưng nước rót. Lại vị này xem, cô độc một ngất xỉu giữa phố chẳng thân nào bên cạnh. Gia cảnh như thế này, nếu kh phụ thân ruột thịt của ta, hà cớ gì ta giả làm con gái ta chứ?"
Lời này của ta quá đỗi hợp lý, hiện trường chìm vào im lặng c.h.ế.t chóc.
Minh Nhụy sững sờ tại chỗ, ước chừng cũng chẳng thể nghĩ th vì ta lại mạo d nàng ta, chỉ biết liên tục lắc đầu.
Còn phụ thân ta thì thẳng tay tự tát một cái, sau đó nhíu mày nghi hoặc: "Cũng kh đang nằm mơ mà."
Ánh mắt Hoàng đế đảo qua đảo lại giữa ta và Minh Nhụy, dường như đang toan tính ều gì.
Ngay lúc này, một toán trong cung x vào nhà ta, đồng loạt quỳ rạp xuống.
Ta lại diễn thêm một màn kinh hãi, bày ra vẻ mặt hoàn toàn kh hề biết chút gì về thân phận của .
Dù ta vật chứng và cả Vân Thiên Lý làm chứng nhân giả, nhưng đường nét của Minh Nhụy và Hoàng đế quả thực vài phần tương đồng. Hoàng đế quyết định đưa cả ta và Minh Nhụy vào cung, rốt cuộc ai mới là con gái , cần tra xét kỹ lưỡng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/that-gia-cong-chua/chuong-2.html.]
Đưa đầu ra một đao, rụt đầu lại cũng một đao.
Chi bằng cứ liều một phen.
Vị c chúa thật này, ta nhất định giành l!
Sau khi vào cung, chúng ta được sắp xếp ở hai tẩm cung nằm sát vách nhau.
Ngày đầu tiên đã mười m thái giám cung nữ tới hầu hạ. Buổi tối trước khi ngủ, đại thái giám tới truyền chỉ, nói là bảo ta nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai các lão ma ma trong cung sẽ tới kiểm tra thân thể.
Ta bất động th sắc đáp một tiếng vâng.
Kiểm tra thân thể là phụ, xem vết t.h.a.i ký sau lưng mới là chính.
Sau lưng Minh Nhụy một vết bớt đỏ hình ngọn lửa, lão ma ma mà Hoàng đế tìm tới mười phần thì đến tám chín là đã đỡ đẻ cho nàng ta năm đó.
Kh ngờ vừa mới vào cung đã ném cho ta một bài toán khó.
Ta ở trong phòng suy nghĩ nửa đêm, cuối cùng cũng nghĩ ra được một kế.
Ngày hôm sau, lão ma ma từ phía Minh Nhụy bước sang, cao ngạo nói: "Nô tỳ ở trong cung này m chục năm, đây là lần đầu nghe nói kẻ dám mạo d c chúa, để lão thân xem xem là ai mà to gan lớn mật đến thế."
Chắc hẳn là bà ta đã th t.h.a.i ký sau lưng Minh Nhụy nên đã nhận định nàng ta mới là c chúa thật.
Ta bước ra với dáng vẻ phù phiếm, những phần da thịt lộ ra ngoài đều đỏ ửng như bị lửa thiêu.
Lão ma ma giật kinh hãi:
"Thế này là bị làm ?"
Ta thở hổn hển như kh ra hơi, nói:
"Tối qua trước khi ngủ vẫn còn khỏe mạnh, kh hiểu vừa ngủ dậy đã th phát ban thế này ."
Bà ta cùng ta tiến vào tẩm ện riêng, vừa vén áo ta lên đã th một mảng đỏ rực.
Thế này thì làm ra được t.h.a.i ký hay kh.
Ma ma nhất thời cũng ngẩn . Bà ta thể khẳng định sau lưng Minh Nhụy t.h.a.i ký, nhưng cũng kh thể nói là ta kh .
Bà ta kh quyết định được, đành bẩm báo sự tình lên Hoàng đế.
Ngoài dự liệu của mọi , Hoàng đế sau khi biết ta bị phát ban đã lập tức thân chinh tới chỗ ta.
"Phát ban? Là do dị ứng với thứ gì?"
Ta bày ra bộ dạng yếu ớt, vừa uất ức vừa khiến ta thương xót.
"Con cũng kh biết, hình như... là do hoa hạnh trong viện. Cứ hễ ngửi th mùi này là con lại th khó thở."
Thần sắc Hoàng đế trở nên phức tạp, ánh mắt giống như đang xuyên qua ta để một nào khác.
Miệng lẩm bẩm:
"Nàng cũng dị ứng với hoa hạnh."
"Nàng " ở đây chính là mẫu thân ruột của Minh Nhụy – Lâm Sính Đường.
Đó là chuyện của hai mươi năm về trước.
Khi Hoàng đế còn là hoàng tử, nàng từng là vũ cơ xuất sắc nhất trong phủ . Trong một lần hiến vũ tại yến tiệc hoa hạnh, làn da nàng vì dị ứng mà trở nên diễm lệ vô cùng, từng làm chấn động cả kinh thành.
Tất nhiên ta chẳng thể nào trùng hợp dị ứng cùng một thứ với bà ta được.
Ta phát ban là vì nửa đêm qua đã lén ăn cả một bát lớn đậu phộng.
Nhưng trong mắt Hoàng đế, đây chính là di truyền huyết thống!
Thế là ngay lập tức, hạ lệnh chặt bỏ toàn bộ cây hạnh trong viện, triệu thái y y thuật giỏi nhất Thái y viện tới chăm sóc ta. còn phái triệu gia quyến nhà ta vào cung để thẩm vấn kỹ lưỡng về quá trình ta và Minh Nhụy lớn lên tại Vân gia những năm qua.
Một ngày trước khi phụ mẫu ta vào cung, Minh Nhụy đã chạm mặt ta ở Ngự Hoa Viên.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nàng ta như biến thành một khác, khoác lên bộ gấm vóc lộng lẫy, đầu cài đầy trâm ngọc châu báu. th ta, nàng ta kh còn vẻ cung kính như trước, thay vào đó là khuôn mặt đầy vẻ hung tàn:
Chưa có bình luận nào cho chương này.