Thật Thiên Kim Ở Show Hẹn Hò Bày Quầy Livestream Xem Bói
Chương 848: Nghèo còn đáng sợ hơn chết
Thấy ánh mắt Khương Dĩ Yên luôn dừng miếng ngọc bội , chủ sạp nhạy bén phát hiện , tủm tỉm : “Vị tiểu thư thật tinh mắt, miếng ngọc bội một món đồ tầm thường .”
Chủ sạp hạ thấp giọng: “Miếng ngọc bội mới từ một ngôi mộ cổ...”
Bạn thể thích: Nông Môn Thần Y Bận Rộn Trồng Trọt - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Khương Dĩ Yên xua xua tay với ông : “Hai chúng sinh viên khảo cổ, hôm nay đến Quỷ thị, thử tay nghề.”
Khương Dĩ Yên như , nụ mặt chủ sạp cứng đờ.
Sinh viên khảo cổ, khóe miệng Thẩm Diên Hạc cũng nở một nụ . Quả nhiên ngoài, phận đều tự cho.
lên tiếng, Khương Dĩ Yên, xem cô còn gì nữa.
Khương Dĩ Yên thấy chủ sạp chuyện nữa, lên tiếng : “Chỉ những dấu vết miếng huyết ngọc , đều cố ý làm cũ thôi.”
Chủ sạp thấy Khương Dĩ Yên bình tĩnh như , gặp trong nghề , cũng nhảm với cô nữa, lên tiếng hỏi: “ cô trả bao nhiêu?”
“100.”
Khương Dĩ Yên xong, sắc mặt chủ sạp cứng đờ, dở dở : “Cô gái đến phá đám đấy ? 1000, thấp hơn 1000 thực sự bán .”
Khương Dĩ Yên gật đầu, lên tiếng : “100, thêm một đồng cũng mua.”
Miếng huyết ngọc vốn dĩ đồ cổ gì, nếu đó âm khí nồng đậm, Khương Dĩ Yên căn bản cũng thấy nó.
Thấy dáng vẻ bình tĩnh như Khương Dĩ Yên, chủ sạp thở dài, nhặt miếng huyết ngọc từ sạp lên: “ , cứ coi như lấy 100 tệ kết giao bạn bè, miếng huyết ngọc đưa cho cô.”
đợi Khương Dĩ Yên chuyện, Thẩm Diên Hạc lập tức lấy điện thoại quét mã trả 100, cầm lấy huyết ngọc, đầu cô: “Tiếp tục về phía ?”
Khương Dĩ Yên gật đầu, vỗ vỗ Thừa Tướng trong túi: “Mày chọn đường .”
Cô đối với việc mua đồ chút hứng thú nào, dạo chơi cũng dạo hòm hòm .
Dù cũng đợi An Chỉ Nhu và Dương Liên Tuyết các cô dạo xong, chi bằng làm chút việc .
Thừa Tướng hưng phấn, tìm kiếm nơi âm khí nồng đậm.
Cái đuôi Tướng Quân vai Thẩm Diên Hạc lắc lư trái , cùng Thừa Tướng đồng thời chọn trúng cùng một hướng.
Thẩm Diên Hạc và Khương Dĩ Yên nhàn nhạt một cái, ăn ý về hướng đó.
Thừa Tướng và Tướng Quân cực kỳ nhạy cảm với âm khí, dễ dàng thể phát hiện những món đồ nhỏ bình thường .
Khương Dĩ Yên và Thẩm Diên Hạc từng món từng món mua , bao lâu, trong tay Thẩm Diên Hạc xách mấy cái túi.
đang định hỏi Khương Dĩ Yên xem tìm chỗ nghỉ ngơi một chút , thấy sạp hàng bên cạnh một trận ồn ào, hình như cãi .
thấy bên đó náo nhiệt như , Khương Dĩ Yên chút hưng phấn nhướng mày, kéo Thẩm Diên Hạc : “ thôi, chúng cũng qua đó xem náo nhiệt.”
Thẩm Diên Hạc dáng vẻ hưng phấn cô, ngược cảm thấy vài phần đáng yêu.
ôn hòa , xách theo túi lớn túi nhỏ cùng Khương Dĩ Yên qua đó.
Chủ sạp và khách hàng mỗi một ý, đang cãi thể tách .
Khương Dĩ Yên một bên, một lúc mới vuốt rõ tại bọn họ cãi .
Hóa vị khách du lịch ở chỗ chủ sạp, bỏ 2 vạn tệ mua một sợi dây chuyền.
Lúc mua thì thổi phồng , tiếp tục dạo về phía , thấy ở sạp khác một sợi dây chuyền giống y hệt, ngay cả lời giới thiệu cũng giống , sợi dây chuyền đó chỉ 1000 tệ.
Vị khách du lịch lập tức phản ứng , lừa , cho nên đây tìm chủ sạp đòi trả tiền.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/that-thien-kim-o-show-hen-ho-bay--livestream-xem-boi/chuong-848-ngheo-con-dang-so-hon-chet.html.]
Vị khách du lịch từ lúc thấy sợi dây chuyền chỉ bán 1000 tệ , sợi dây chuyền trong tay , thực sự nuốt trôi cục tức , cảm thấy kẻ ngốc chăn dắt.
giờ phút tức giận đến mức cơ thể run rẩy: “ cho ông , sợi dây chuyền ông trả cũng trả, trả cũng trả!”
Chủ sạp lạnh một tiếng, bình tĩnh : “ đầu tiên đến Quỷ thị ? quy củ Quỷ thị chúng , hàng khỏi cửa, miễn trả hoặc đổi.”
“Lúc đầu giá cho 2 vạn, nếu cảm thấy hợp lý, thể mặc cả, cũng mặc cả. Tiền trao cháo múc, bây giờ đến tìm đòi tiền, chuyện thể nào.”
Chủ sạp lý lẽ hùng hồn, dù Quỷ thị quy củ riêng .
Bất kể mặc cả thế nào, chủ sạp thể bán, cũng sẽ tức giận với . chỉ cần mua, thì chính trả đổi.
Khách du lịch tức quá hóa , đầu các sạp hàng xung quanh, lớn tiếng : “ lắm, ông lợi hại. cái gọi Quỷ thị các , đăng ký với cục quản lý thị trường ? hợp pháp hả?”
“Hôm nay nếu trả tiền cho , sẽ tố cáo các , chỉ tố cáo cái sạp ông, mà tố cáo cả cái Quỷ thị các , xem các còn trả đổi, làm lừa nữa?”
Quỷ thị sở dĩ gọi Quỷ thị, đương nhiên thể đưa ánh sáng, làm thể đăng ký với cục quản lý thị trường.
Những chủ sạp khác đều chút sợ hãi, dù đồ bọn họ bán phần lớn đều hàng giả.
Thấy vị khách du lịch cứng rắn như , các chủ sạp khác đều nhịn đến khuyên chủ sạp : “Bỏ , ông cứ trả cho , thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.”
Chủ sạp đương nhiên trả tiền cho , chịu nổi xung quanh nhiều khuyên ông như .
Mơ hồ một ý tứ nếu ông chịu trả, các chủ sạp khác sẽ cùng tẩy chay ông .
Bạn thể thích: Quân Hôn 70: Nhà Nghiên Cứu Khoa Học Bị Đại Lão Cưng Chiều Thành Tiểu Kiều Thê - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chủ sạp hết cách, mặc dù cam tâm, vẫn trả tiền cho .
Vị khách du lịch cầm tiền, còn hừ lạnh một tiếng: “Ông trả cho sớm một chút , cứ làm cho chuyện khó coi như , đừng lừa nữa.”
Khách du lịch cầm tiền, đắc ý rời .
Chủ sạp gì nữa, chỉ chằm chằm chớp mắt bóng lưng ngày càng xa vị khách du lịch .
Ánh mắt ông sâu thẳm và phức tạp, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Chú ý tới ánh mắt chủ sạp, Thẩm Diên Hạc hạ thấp giọng, nhẹ giọng hỏi Khương Dĩ Yên bên cạnh: “ kiêu ngạo đắc tội với chủ sạp Quỷ thị như , liệu xảy chuyện ?”
Thẩm Diên Hạc ánh mắt chủ sạp, luôn cảm thấy lắm.
Khương Dĩ Yên gật đầu, lấy một viên kẹo từ trong túi nhét miệng: “Đương nhiên. Nơi Quỷ thị, làm thể để tùy tiện phá vỡ quy củ. đó chuyện bản , liên quan gì đến chúng .”
Đều trưởng thành, tất cả đều trả giá cho lời và hành động .
Khương Dĩ Yên dứt lời, thấy chủ sạp từ từ thò tay túi áo, một hồi mò mẫm, lấy một chiếc hũ màu đen nhỏ nhắn tinh xảo.
Khương Dĩ Yên kéo Thẩm Diên Hạc sang một bên, ẩn hình .
Trong chiếc hũ màu đen đó, từ từ bò một con côn trùng nhỏ đen tuyền, lờ mờ như tỏa ánh sáng kim loại.
Con côn trùng nhỏ bò khỏi hũ, liền nhanh chóng lao vút về hướng vị khách du lịch rời khỏi.
Thẩm Diên Hạc bên cạnh Khương Dĩ Yên, cũng chú ý tới con côn trùng nhỏ , nhẹ giọng hỏi: “Đây cổ trùng gì, lấy mạng ?”
Khương Dĩ Yên lắc đầu, hời hợt : “Chủ sạp coi như cũng tồi, kiềm chế, con gọi Đồng Tiền Cổ, sẽ lấy mạng , cùng lắm khiến nghèo rớt mồng tơi thôi.”
Nơi chính Quỷ thị, thiếu gì những thứ ly kỳ cổ quái.
Những chủ sạp thể bày sạp ở đây, chắc chắn chút bản lĩnh riêng , phá vỡ quy củ Quỷ thị mà còn lấy mạng , chủ sạp thật sự coi như tồi .
Thẩm Diên Hạc , khóe miệng nhếch lên một nụ nhạt: “ đôi khi, nghèo còn đáng sợ hơn cả c.h.ế.t đấy.”
.
Chưa có bình luận nào cho chương này.