Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thật Trùng Hợp, Em Cũng Yêu Anh!

Chương 18:

Chương trước Chương sau

Đúng lúc này, phía sau vang lên tiếng còi xe ô tô.

quay đầu lại, bên vệ đường đỗ một chiếc SUV, bước xuống là một đàn cao.

Hình như là... là ai nhỉ?

Ồ, là đàn gặp hôm nay.

Tâm trạng lại càng thêm bực bội.

"Cô đang làm gì vậy?" Lâu Tiêu đứng trước mặt , hít ngửi một cái, lạnh lùng hỏi: "Nửa đêm nửa hôm uống rượu, chuẩn bị nhảy cầu à?"

Nhảy cái đầu .

kh thèm để ý đến ta, quay bỏ .

Lâu Tiêu theo sau : "Tiểu Ngư gọi ện mắng té tát . Nếu hôm nay lời nói của phần mạo phạm cô, thể xin lỗi. Nhưng vì thế mà cô lại say xỉn, hành vi nguy hiểm, thì thật là ngu xuẩn."

" nói xong chưa?"

hét vào mặt ta: "Đừng tự dát vàng lên mặt nữa, chẳng liên quan gì đến hết."

Lâu Tiêu cười khẩy: "Ồ, vậy là vì bạn trai cũ à? Càng ngu xuẩn hơn."

ôm l ngực, quay lưng bước , ai ngờ bị trẹo chân.

Cánh tay bị một bàn tay mạnh mẽ giữ lại.

"Bu ra." lạnh lùng nói.

"Cô đứng kh vững." Lâu Tiêu kéo về phía xe: " đưa cô về nhà bạn thân cô, nào."

giật tay lại: "Đừng xen vào chuyện của ."

ta nắm chặt hơn.

kh thể nhịn được nữa, tiến lên một bước, nắm l cổ áo ta, định thực hiện một cú quật qua vai.

Ai ngờ... ta kh nhúc nhích.

Quay đầu lại, th khuôn mặt đàn nở một nụ cười chế giễu.

tức giận bu ta ra, kh đứng vững, ngã phịch xuống đất.

Quê thật, quá quê.

Lâu Tiêu chìa tay về phía , định kéo dậy: "Cô vừa tấn c cảnh sát đ."

gạt tay ta ra, khiêu khích: "Thế thì còng tay ."

Lâu Tiêu cười, cúi xuống đỡ : "Được , cô Kiều, đừng gây rối nữa, đưa cô về."

Đột nhiên, nhớ lại những bức ảnh mà bóc phốt gửi cho , trong lòng dâng lên một cơn giận dữ, nói năng kh còn suy nghĩ nữa.

"Này, cảnh sát Lâu, muốn 'ngủ' với một đêm kh?"

Vừa nói xong, đã hối hận, thầm mắng chỉ vì uống vài ngụm rượu mà bắt đầu nói năng linh tinh.

Đang định nói với Lâu Tiêu rằng đừng xem là thật, chỉ đùa vì tâm trạng kh tốt thôi.

Ai ngờ ta lại nghiêm túc suy nghĩ vài giây, "Ừ" một tiếng: "Được."

Ba giờ sáng.

kh một mảnh vải che thân nằm trên giường, phía sau là một đàn gần như xa lạ.

Bây giờ đã hoàn toàn tỉnh rượu, ký ức cũng rõ ràng một cách kỳ lạ.

ôm mặt, trời ơi, rốt cuộc đã làm những gì thế này.

Mọi chuyện xảy ra vài giờ trước, hoàn toàn khiến ta xấu hổ khi nhớ lại.

nhớ đã lên xe ta.

Suốt dọc đường kh ai nói gì, vào khu chung cư kh nói gì, vào thang máy kh nói gì, đến cửa nhà cũng kh nói gì.

Vào đến nhà , định nói, muộn , về .

ta lại hỏi trước: "Bắt đầu luôn, hay tắm trước?"

lại một lần nữa kh suy nghĩ: "Bắt đầu luôn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/that-trung-hop-em-cung-yeu-/chuong-18.html.]

Lời vừa dứt, đã bị ta ôm vào lòng, nụ hôn thô bạo và chiếm đoạt ập đến, gần như kh thở nổi.

ta dừng lại một chút, giọng khàn khàn: "Cô cao bao nhiêu?"

bị hôn đến mức đầu óc mơ hồ: "1 mét 63."

ta cười nhẹ: "Hơi thấp."

tức giận: "Cái gì?"

ta ngay lập tức hôn xuống: " cúi nhiều khi hôn, kh thoải mái."

mỉa mai một câu: ", cảnh sát Lâu yếu eo à?"

ta cắn nhẹ : "Eo tốt kh, lát nữa cô sẽ biết."

Được.

đã biết .

Trong khoảng thời gian sau đó, tỉnh ngất, ngất tỉnh, khóc kh ngừng.

Nhưng nói cũng nói lại.

Cảm giác , sướng, và thân hình ta cũng cực kỳ tuyệt vời!

đàn phía sau khẽ ho một tiếng.

vội nhắm mắt lại, giả vờ ngủ say.

ta đắp chăn cho cẩn thận, ôm vào lòng tiếp tục ngủ.

kh dám cử động, nhưng kh hiểu , tâm trạng lại chút vui vẻ.

Lần tỉnh dậy tiếp theo là tám giờ sáng hôm sau.

Đầu đau nhức, cơ thể rã rời, và phía sau đã trống kh.

Lẽ nào ta ở phòng khách?

mặc quần áo vào, chân vừa chạm đất, hai chân mềm nhũn, trực tiếp khuỵu gối xuống sàn.

trấn tĩnh lại, vịn vào lưng đứng dậy.

Bước ra khỏi phòng ngủ, bên ngoài trống trải và yên tĩnh.

đó đã .

Trong lòng một cảm giác mất mát khó tả, nhưng nhún vai, kh cả, chỉ là trò chơi của lớn thôi.

Bỗng nhiên, ánh mắt bị đồ ăn trên bàn ăn thu hút.

Trên bàn một hộp sữa, bốn cái bánh bao và một đĩa dưa muối nhỏ.

Dưới hộp sữa là một tờ gi, chữ viết ngay ngắn, mạnh mẽ.

"Cô Kiều, đội của việc nên trước. Đây là bữa sáng mua cho cô, nhớ hâm nóng ăn."

cầm tờ gi lên.

Cô Kiều, một cách xưng hô thật xa lạ.

Thôi kệ, vốn dĩ cũng chỉ là lạ mới quen biết mà thôi.

vứt tờ gi vào thùng rác.

Mở ện thoại, cô bạn thân gửi nhiều tin n, hỏi giờ thế nào, tỉnh rượu thì gọi lại cho cô .

gọi lại.

"Alo." Bạn thân lo lắng nói: "Chị đại ơi, cuối cùng cũng chịu nghe ện thoại ."

cười cười: "Tớ mới ngủ dậy thôi."

Lòng hơi chột dạ, ho khan một tiếng, ngượng ngùng hỏi: "Tối... tối hôm qua, lại là Lâu Tiêu đến đón tớ vậy?"

Bạn thân : "Lúc gửi định vị, lão Triệu nhà tớ đang nói chuyện ện thoại với Lâu Tiêu. Thật trùng hợp, ta đang ở gần cây cầu lớn, bọn tớ nghĩ ta là cảnh sát hình sự mà, để ta đưa về nhà là tốt nhất ."

"Tên đó, lúc đầu còn kh muốn lắm."

"À mà Hạ Hạ, ta nói gì khó nghe với kh?"

Mặt nóng bừng: "Kh ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...