Thâu Tóm Cả Thế Giới, Chỉ Thua Mình Em
Chương 7:
13.
Sau một tuần chạy bộ cùng Bùi, Phó Đình Sâm phát hiện một ều.
Ông nghiêm. nguyên tắc. khó tính.
Nhưng mỗi lần ện thoại reo lên với tên “Vợ yêu”, sẽ dừng lại ngay lập tức.
“Ừ, nghe đây.” Giọng dịu xuống rõ ràng.
Phó Đình Sâm suýt hụt nhịp chạy.
Ông Bùi ngoài mặt kh biến sắc, nhưng tốc độ lập tức chậm lại.
“Ừ… về sớm.”
“Kh, kh uống rượu.”
“ nhớ mà.”
Cúp máy. Ông quay sang , giọng nghiêm như chưa từng xảy ra chuyện gì:
“Chạy tiếp.”
Phó Đình Sâm bắt đầu hiểu. Cánh cửa quan trọng nhất… kh Bùi, mà là bà Bùi.
Bùi phu nhân hoàn toàn khác chồng.
Bà dịu dàng, tinh tế, khí chất nền nã của một phu nhân từng trải.
Nhưng trong ánh mắt lại sự sắc sảo của phụ nữ hiểu hết mọi thứ xung qu .
Bà biết Phó Đình Sâm đến vì ai.
Nhưng kh hỏi thẳng.
Ngày thứ ba xuất hiện ở nhà họ Bùi, chủ động nói:
“Bùi phu nhân, cháu thể giúp gì kh ạ?”
Bà .
“ biết nấu ăn kh?”
khựng nửa giây.
“Con… biết một chút.”
“Vậy vào bếp .”
Ông Bùi đang đọc báo ở phòng khách, ho khan một tiếng. “Phu nhân, chuyện này…”
“Ông ý kiến?” Bà nhẹ nhàng hỏi.
“… Kh.”
Phó Đình Sâm tận mắt chứng kiến.
Một vị cố vấn cấp cao, ngoài kia bao nể sợ về nhà lại tự động im lặng khi vợ lên tiếng.
thầm ghi nhớ.
Buổi tối đó.
mặc tạp dề. Cùng bà Bùi nấu ăn. Kh diễn.
thật sự cắt rau, nấu c, xào món đúng cách.
Bà quan sát kỹ.
“ kh kiểu chủ tịch chỉ biết ký hợp đồng.”
“Cháu từng sống một vài năm.”
“Vì ai?”
“Vì mẹ con nói con quá lạnh.”
Bà Bùi khẽ cười.
“Con bé nhà cũng lạnh.”
“Con biết.”
“Vậy vẫn theo?”
“Vì lạnh mà cháu mới biết còn nóng.”
Bà dừng tay. lâu hơn một chút.
Bữa cơm tối hôm đó.
Ông Bùi ngồi nghiêm chỉnh như thường lệ.
Nhưng khi bà Bùi gắp thức ăn vào bát , lập tức ăn trước.
Kh ý kiến. Kh phản bác.
Phó Đình Sâm mà hiểu thêm một tầng nữa.
Bùi Nhược Hy ba . Lại Phó Đình Sâm.
Ánh mắt chút nghi ngờ.
Sau bữa ăn.
Ông Bùi gọi ra ban c.
“ đang l lòng vợ .”Kh câu hỏi.
Phó Đình Sâm kh phủ nhận.
“Vâng.”
“Vì ?”
“Vì con phát hiện ra một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Trong nhà này, quyết định cuối cùng là ai.”
Ông Bùi im lặng.
Gió đêm lùa qua.
Một lúc sau bật cười.
Lần đầu tiên th cười rõ ràng như vậy.
“ th minh.”
“Nhưng kh dễ.”
“Con kh cần dễ.”
“Con cần thật.”
Ông .
Ánh mắt bớt sắc bén hơn trước.
“ biết ngoài kia ta nghĩ gì về kh? Nghiêm khắc, khó gần, sắt đá. Còn trong nhà thì ?”
Phó Đình Sâm hơi nhếch môi.
“Con th… khác.”
Ông hừ nhẹ.
“Đừng để lộ ra ngoài.”
“Vâng.”
Hai đàn đứng cạnh nhau.
Một từng tung hoành thương trường.
Một từng quyết sách tài chính và an ninh quốc gia.
Giữa họ, kh còn quá nhiều đối đầu.
Ba ngày sau.
Bùi phu nhân gọi Bùi Nhược Hy vào phòng riêng.
“Con định để nó đứng ngoài bao lâu?”
Nhược Hy im lặng.
“Ba con mỗi sáng sáu giờ đều dậy sớm hơn trước nửa tiếng. Ông th hơi khắt khe với ta.”
“Vì ?”
“Vì sợ thằng nhóc kia mệt quá bỏ cuộc.”
Bùi Nhược Hy khựng lại.
“Ba con ngoài mặt nghiêm. Nhưng trong lòng mềm.”
“Con biết.”
“Còn con?”
Bùi Nhược Hy kh trả lời.
Tối hôm đó.
Phó Đình Sâm đang tưới cây trong sân theo chỉ thị của bà Bùi thì Bùi Nhược Hy bước ra.
“ kh mệt à?”
“.”
“Vậy chưa về?”
đặt bình tưới xuống. cô.
Ở phía sau cửa kính.
Ông Bùi kho tay đứng .
Bùi phu nhân đứng bên cạnh.
“Ông th ?” Bà hỏi.
Ông trầm ngâm vài giây. “… Tạm được.”
“Vậy để nó theo đuổi tiếp nhé?”
Ông ho khẽ. “Bà quyết.”
Bùi phu nhân mỉm cười.
Ngoài kia, kh ai biết đàn nghiêm nghị sống kiếp “thê nô”.
Nhưng trong căn nhà này, tự nguyện.
Vì những thứ, quyền lực ngoài kia kh thể so sánh được.
Và lẽ Phó Đình Sâm đang dần hiểu ều đó.
14.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thau-tom-ca-the-gioi-chi-thua-minh-em/chuong-7.html.]
Sau gần nửa tháng ở thủ đô, Phó Đình Sâm kh còn là “khách”.
lịch cố định: 6h sáng chạy bộ với Bùi, 9h họp online với Phó thị, trưa giúp bà Bùi làm bếp núc, tối… đứng ngoài thư phòng chờ Nhược Hy ra
Nhưng Bùi gia kh nơi dễ ở lâu.
Tue Lam Da Thu
Một tối, Bùi gọi vào thư phòng. Trên bàn là một tập tài liệu.
“ muốn cưới con gái .”
“Vâng.”
“ nghĩ Phó thị đủ chưa?”
Phó Đình Sâm kh vội trả lời. Ông Bùi mở tập hồ sơ.
“Phó thị mạnh ở bất động sản và đầu tư tài chính. Nhưng nền tảng c nghệ lõi còn yếu. Hai năm nữa, thị trường chuyển dịch, nếu kh nâng cấp hệ thống, sẽ tuột lại.”
Ông ngẩng lên. “ kế hoạch chưa?”
Đây kh còn là chuyện tình cảm. Đây là bài thi.
Phó Đình Sâm hít sâu.
“Con đang đàm phán với một c ty c nghệ quốc phòng đã giải ngũ nhóm sáng lập.”
Ông Bùi ánh mắt hơi động. “ biết họ?”
“Dạ biết.”
“Biết họ từng bị từ chối vì rủi ro cao?”
“Con biết.”
“Vậy tại dám?”
“Vì rủi ro cao đồng nghĩa với bước nhảy lớn.”
Ông Bùi im lặng vài giây. gật nhẹ.
“Đưa xem kế hoạch.”
Ba ngày sau.
Phó Đình Sâm trình bày một bản chiến lược chi tiết đến từng dòng tiền.
Kh khoe khoang. Kh cầu cạnh.
Chỉ là hai đàn nói chuyện về tương lai.
Cuối buổi.
Ông Bùi khẽ nói:
“ kh cần dựa Bùi gia.”
“Con chưa từng nghĩ đến việc đó.”
“Vậy muốn gì?”
“Con muốn đứng cạnh Nhược Hy.”
Câu trả lời này khiến Bùi thêm vài giây.
cười. “Được.”
Chỉ một chữ. Nhưng đủ để chuyển thế cờ.
Trong khi đó, Nhược Hy vẫn giữ khoảng cách. Mặc cho Noãn Noãn luôn tìm cách kéo 2 họ lại với nhau
Một buổi tối, cô ngồi trong phòng làm việc riêng.
gõ cửa.
“Em rảnh kh?”
“Kh.”
“ đứng ngoài đợi.”
“Tuỳ .”
Hai tiếng sau.
Cô mở cửa. vẫn đứng đó.
Kh ngồi. Kh dựa tường. Chỉ đứng.
“ kh cần làm vậy.” Cô nói.
“ cần.”
“Vì ?”
cô.
“Vì lần trước khi em đứng một trước áp lực dư luận, kh đứng cạnh.”
Cô im lặng.
“ kh muốn lặp lại.”
Ánh mắt cô d.a.o động nhẹ. Nhưng vẫn cứng.
“Phó Đình Sâm.”
“Ừ?”
“Nếu sau này lại chuyện tương tự thì ?”
“ sẽ kh để em nhờ đến gia đình trước.”
“ tự tin vậy?”
“Kh.”
cười khẽ. “Nhưng sẽ chạy nh hơn.”
Cô hiểu đang nói gì.
Những buổi chạy sáng. Những bài kiểm tra vô hình của ba cô. Những bữa cơm tối dưới ánh quan sát của mẹ.
kh bỏ.
Bước ngoặt thật sự đến vào một cuộc họp nội bộ của Bùi gia.
Một dự án tài chính yếu tố nhạy cảm cần đối tác bên ngoài.
được đề xuất: Phó thị.
Một số trong họ tộc phản đối.
“Kh nên để ngoài can thiệp sâu.”
“Phó thị còn trẻ.”
“Chưa đủ ổn định.”
Ông Bùi im lặng. hỏi: “Vậy ai đủ?”
Kh ai trả lời. Ông đặt tập tài liệu xuống.
“ ta đ.á.n.h giá một do nghiệp kh bằng quá khứ, mà bằng cách họ xử lý khủng hoảng. Phó thị đã vượt qua một lần sụp đổ chuỗi cung ứng năm ngoái.” Và đứng ra chịu trách nhiệm là Phó Đình Sâm.”
Ông dừng lại. “Đủ chưa?”
Cuộc họp kết thúc.
Quyết định th qua.
Lần đầu tiên, Bùi c khai đứng về phía .
Tối đó.
Bùi phu nhân nói nhỏ với Bùi Nhược Hy:
“Ba con chưa từng nói tốt về ai trước họ tộc.”
Cô khựng lại.
“Chưa từng?”
“Chưa.”
Sân sau yên tĩnh.
Phó Đình Sâm đang tưới cây thì Bùi Nhược Hy bước tới.
Cô đứng gần.
“ biết hôm nay ba em làm gì kh?”
“Hửm?”
“Ông đứng về phía .”
sững lại. “Thật?”
“Ừ.”
kh giấu được ánh mắt sáng lên.
Cô . Lần này kh còn phòng bị quá nhiều.
“ định ở thủ đô bao lâu?”
“Đến khi em bảo về.”
“Lỡ em kh bảo thì ?”
“Vậy sẽ xin chuyển hộ khẩu.”
Cô bật cười. Lần này kh kiềm chế.
im lặng vài giây. Nhẹ giọng: “ kh cần theo đuổi nữa.”
đứng im. Kh dám tin.
“Vì ?”
Cô thẳng vào mắt . “Vì em cho phép đứng cạnh .”
Gió lạnh thổi qua. Nhưng lần này, kh ai th lạnh nữa.
Ở trong nhà, phía sau cửa kính. Ông Bùi cảnh đó. Bùi phu nhân kho tay.
“Ông th ?”
Ông g giọng. “… Cũng được.”
“Cũng được là ?”
“… Thằng nhóc chạy bộ kh tệ.”
Bà Bùi mỉm cười.
“Vậy chuẩn bị tính chuyện cưới hỏi .”
Ông Bùi giả vờ nghiêm mặt.
Nhưng khóe môi khẽ nhúc nhích.
Ngoài kia, kh ai biết đàn từng khiến bao kiêng dè đang âm thầm chọn ngày đẹp cho con gái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.