Thay Áo
Chương 1:
Năm tư đại học, bạn trai giấu từ chối c việc ở quê nhà.
ta định cùng cô bạn th mai trúc mã thực tập 3 tháng ở Nam Thành.
Còn dặn đám bạn thân cùng giấu .
“Ước nguyện tốt nghiệp của Tiểu Vũ là cùng cô thực tập.”
“Ba tháng trôi qua, sẽ quay lại cầu hôn Giang Huyên.”
Bạn ta do dự:
“ Dịch, kh sợ chị dâu một ở Bắc Thành sẽ quen khác à?”
Thẩm Dịch cười lười biếng:
“Tình đầu giá trị mà m kh hiểu được.
Huống hồ, chỉ ba tháng thôi.”
“Các rảnh thì nhớ báo cáo tình hình của cô cho .”
Một tuần sau, đám bạn kia ch ết lặng.
“ Dịch… hình như chị dâu đang du lịch với đàn khác…”
Thẩm Dịch: ???
1
Trên ban c vang lên giọng Thẩm Dịch – vừa trầm thấp, vừa bỡn cợt:
“Mọi nhớ nói cùng một lời, cứ bảo c tác ở Nam Thành ba tháng, Giang Huyên sẽ kh nghi ngờ gì đâu.”
vừa bước ra khỏi phòng tắm thì nghe th câu đó.
Thẩm Dịch – nửa tiếng trước còn dịu dàng chăm sóc .
cảm th quá châm biếm.
Đúng lúc này, cửa chính vang lên tiếng đập gấp gáp.
đến vẻ vội.
đứng sau cánh cửa, th Thẩm Dịch vừa mở cửa.
Một cô gái mảnh mai, yếu đuối xuất hiện ở ngưỡng cửa.
Khuôn mặt cô ta tái nhợt, mái tóc đen dài rũ trước chiếc váy ngủ hai dây lộ nửa kín nửa hở.
Làn da trắng nõn kết hợp với trang phục như vậy.
Tạo nên một cú sốc thị giác, khiến khác kh thể kh xuống.
Cô ta khóc thút thít, giọng nũng nịu:
“ Dịch, xin lỗi… em th khó chịu quá… nếu kh cũng kh dám làm phiền .”
Thẩm Dịch kh đáp, đã đưa tay lên trán cô ta:
“Nóng thật, Tiểu Vũ, em bị sốt ?”
Tiểu Vũ gật đầu, nước mắt rơi lã chã:
“Nếu em bạn nào ở đây thì đã kh phiền đến .”
Thẩm Dịch chẳng th gì sai cả:
“Đừng nói thế, giữa chúng ta còn khách sáo gì? Mẹ bảo chăm sóc em thật tốt mà.”
Tiểu Vũ – hàng xóm hồi nhỏ của Thẩm Dịch.
Cha mẹ cô ly hôn, cô sống với bà ngoại.
Lên cấp 3, cha cô gửi tiề n cho thu ê trọ, trùng hợp là ở ngay dưới nhà Thẩm Dịch.
Sau đó, hai cùng đỗ Bắc Thành, lại là chung trường.
Trùng họ “Thẩm”, nên ta luôn coi cô là “em gái”, kh hề tình cảm nam nữ.
Đó là lý do ta từng thề thốt theo đuổi từ năm hai.
từng tin ta thực sự thương hại Tiểu Vũ, coi như em gái kh thân.
Ai ngờ, hóa ra là "tình em gái".
bật cười thành tiếng.
2
Nghe th tiếng cười, cả Thẩm Dịch và Tiểu Vũ cùng quay đầu lại.
th , Tiểu Vũ lộ vẻ ngạc nhiên, vội vàng lùi lại giữ khoảng cách với Thẩm Dịch.
Nhưng giọng thì vẫn như mèo con:
“Chị Giang Huyên, em… em kh biết chị cũng ở đây. Em làm phiền hai kh?”
Thẩm Dịch thu tay lại, cố tỏ ra bình thường:
“Giang Huyên, em tắm xong à?”
“Tiểu Vũ sốt nặng quá nên mới qua đây.”
bước ra, hờ hững gật đầu:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ ra .”
“Cô sốt.”
“Nhưng vẫn trang ểm kỹ càng, còn cố tình mặc cái váy ngủ ngắn đến tận đùi.”
Mặt Tiểu Vũ tái mét, cắn môi đến rỉ má u, nước mắt kh ngừng rơi.
“Chị Giang Huyên, em trang ểm vì chiều tiệc bạn bè.”
“Váy ngủ là do em mệt quá, kh kịp thay…”
Th cô ta khóc lóc giải thích, Thẩm Dịch cau mày, hạ giọng:
“Giang Huyên, Tiểu Vũ bị bệnh, kh nghĩ được gì nhiều.”
“Nếu em kh vui, bảo cô .”
Tiểu Vũ sốt ruột:
“ Dịch, xin lỗi, là em sai.”
và cô ta cùng nói:
“ Dịch, xin lỗi, là em sai.”
giọng nhàn nhã, cô ta thì mềm mại yếu đuối.
Tương phản rõ ràng, vô cùng mỉa mai.
Tiểu Vũ mặt đỏ bừng:
“ Dịch, nếu chị Giang Huyên kh muốn gặp em, em là được…”
Chúng lại cùng nói:
“ Dịch, nếu chị Giang Huyên kh muốn gặp em, em là được…”
Tiểu Vũ vừa lo vừa rối, khóc đến nấc lên từng tiếng.
Trước đây sau khi yêu , Thẩm Dịch biết kh thích quá thân thiết với Tiểu Vũ,
Thì đã giảm tiếp xúc – kh ăn cơm, kh về cùng nhau, giữ khoảng cách ở các buổi tụ tập.
Thỉnh thoảng Tiểu Vũ bệnh mà tìm đến, cũng sẽ hỏi ý .
Bảo mẹ dặn chăm sóc em , hai chúng cùng đưa cô ta bệ nh viện.
Thái độ của Thẩm Dịch khiến nghĩ vẫn chừng mực,
Nên cũng kh quá để tâm.
Nhưng hôm nay thì khác.
nghe được ta nói chuyện lén lút sau lưng,
Lại bắt gặp Tiểu Vũ giả vờ làm "trà x".
Hai họ rõ ràng đã mờ ám sau lưng từ lâu.
Thậm chí, lẽ kh chỉ là mờ ám.
Thẩm Dịch mặt khó coi, dịu giọng dỗ :
“Được , A Huyên.”
“Cô bệnh thật mà, hay là đưa bệnh viện trước đã?”
ngồi xuống bàn, uống một ngụm nước.
Thẩm Dịch th im lặng đứng chờ ở cửa, cười:
“Muốn thì .”
Ánh mắt Tiểu Vũ theo , làm bộ mới th bánh kem trên bàn.
Giọng đầy lo lắng:
“ Dịch, hôm nay là sinh nhật chị Giang Huyên à? Em… em thật sự kh biết, nếu biết thì đã kh tới …”
Thẩm Dịch kh an ủi cô ta nữa, chỉ liếc bánh kem đáp:
“Qua nửa đêm mới là sinh nhật A Huyên.”
Nói xong, ta ện thoại, đến nắm tay :
“Được , còn 50 phút nữa mới đến sinh nhật em.”
“ đưa Tiểu Vũ tới bệnh viện gần đây, lập tức quay về mừng sinh nhật cùng em, được kh?”
Th kh trả lời, ta l ện thoại quay video:
“Nếu em kh yên tâm, thì gọi video suốt đường luôn.”
Tiểu Vũ đứng bên tủ giày nghe vậy, mặt trắng bệch, tay siết chặt váy, như muốn khóc.
th, bèn cười nói với Thẩm Dịch:
“Kh cần đâu, cứ .”
“Tiểu Vũ sốt từ nãy tới giờ , nhỡ chuyện thì kh hay.”
Thẩm Giai Vũ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng tiếp lời: "Cảm ơn chị Giang Huyên, chúc chị sinh nhật vui vẻ. Quà sinh nhật em sẽ bù lại cho chị sau hai ngày nữa."
Thẩm Dịch l chìa khóa xe, đưa Thẩm Giai Vũ ra khỏi cửa.
Thẩm Dịch vừa bước , Thẩm Giai Vũ phía sau ta lau nước mắt xong, quay đầu lại đắc ý liếc một cái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.