Thay Đổi Số Phận Của Nhân Vật Phản Diện
Chương 31: Khóc Vì Người Yêu Cũ - 1
kh thể tưởng tượng được khi bước vào độ tuổi ba mươi, độ tuổi sung mãn của đàn thì bạn tình của sẽ biến thành cái gì sau mỗi lần thân mật.
đoán nữ chính sẽ bò chứ kh nổi mất. Cũng thể vì yêu thương mà sẽ nâng niu và nhẹ nhàng với cô .
Sau khi vỗ về và dỗ cho nín khóc, Diệp Tử Phong bế lên lầu, vào phòng tắm. Chẳng hiểu lúc này, chỉ muốn dựa vào , mặc chăm sóc , kh phản kháng, kh nói lời đ đá.
cảm th và như một đôi tình nhân thật lòng yêu thương nhau, kh hề bị ép buộc, kh bị chi phối bởi đồng tiền.
Thế nhưng biết làm tất cả chỉ vì muốn hài lòng, trả lương đều đặn và cho thêm tiền mà thôi.
Sự nhẫn nhục này về sau đã hóa thành thù hận ngút trời, kh cách nào làm dịu bớt.
chỉ hy vọng cách đối xử của sẽ khiến đừng hận khi nhớ lại quãng thời gian đen tối trước đó.
- Cô chủ ngủ một chút , nấu xong sẽ mang lên phòng cho cô ăn.
Diệp Tử Phong đặt lên giường, gói lại trong chăn, mỉm cười dịu dàng rời .
ngẩn ngơ theo bóng dáng cao lớn, chỉ quấn một chiếc khăm tắm ở phần thân dưới đang khuất dần.
cười lên tr thật đẹp, thật dịu dàng, ấm áp.
Cũng may là chúng chỉ làm một lần nên sau khi chợp mắt một chút và dùng xong bữa tối, cơ thể đã ổn định và thể ra ngoài, tiếp tục c việc kiếm tiền.
Diệp Tử Phong rời kh lâu thì cũng leo lên chiếc xe ôm c nghệ đến chỗ làm.
Đang khi lau bàn và sắp xếp ghế cho ngay ngắn thì th Trương Quý Khải xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thay-doi-so-phan-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-31-khoc-vi-nguoi-yeu-cu-1.html.]
Cứ tưởng ta đến ăn nhưng kh, ta nh nhẹn l tạp dề mang vào l khăn ra lau bàn giống .
- Này, đang làm gì ở đây vậy? – kh nén được tò mò, vươn cổ sang và hỏi.
- làm thêm, giống em vậy?
- Nhưng là quán này?
- Ngẫu nhiên thôi. Tập trung làm việc , đừng để ý đến .
há miệng, kh thể nói thêm được gì. Chuyện gì vậy? Cho dù ta muốn làm thêm thì cũng nên chọn những nơi cao sang hơn chứ.
Bạn bè của ta toàn là con nhà giàu, nhà hàng, trung tâm thương mại… kh giống như , tính tính khó ưa nên chỉ Đường Thi và một vài bạn kh khá giả chơi cùng.
Lúc này, đã những vị khách đầu tiên bước vào nên cũng kh để ý đến Trương Quý Khải nữa, vội chạy đến chào hỏi họ.
C việc ở đây kh yêu cầu quá nhiều về kinh nghiệm, chỉ cần vui vẻ hoạt bát là được, thời gian phù hợp, lương ổn so với mặt bằng chung nên mới quyết định làm ở đây.
Quán càng về khuya càng đ, nhân viên chúng chạy chạy lại như con thoi.
Đang khi đang nhận tiền th toán từ thực khách thì bỗng nghe m tiếng la hét thất th vang lên và vị khách đang đưa tiền cho đột nhiên há miệng, trợn mắt.
Trước khi kịp biết chuyện gì đang xảy ra thì ai đó đột ngột ôm l từ phía sau và tiếp đó là tiếng rơi vỡ, tiếng hét, vô cùng hỗn độn.
Vòng tay của đàn dần nới lỏng và khi quay lại thì mặt ta đã tái mét vì quá đau đớn.
Hóa ra là Trương Quý Khải, ta đã che c cho khỏi bị bỏng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.