Thấy Quân Như Cũ
Chương 13:
Trần Diên th động tác của liền sang, ánh mắt dừng lại trên vệt m.á.u nhỏ .
Tay cầm lon bia của khựng lại, khuôn mặt hết đỏ lại x.
vào mắt , l hết can đảm nói: “Em kh chuẩn bị cái kia.”
Trần Diên nhướng mày: “Cái nào?”
: “...”
Trần Diên dường như nghĩ ra gì đó, khuôn mặt tuấn tú cứng đờ, hồi lâu mới rặn ra vài chữ từ kẽ răng: “Em đừng mà mơ, tự mà mua.”
kh nói lời nào, ôm bụng ngồi xổm trên đất .
Trần Diên trừng mắt vài giây, cuối cùng cũng bại trận, hậm hực thay giày ra ngoài.
Nơi này cách siêu thị 24 giờ gần nhất xa.
từ cửa sổ xuống, th Trần Diên chạy chậm từng bước, gió đêm thổi tung mái tóc , tr dịu dàng vô cùng.
Mười lăm phút sau, đã thay quần áo xong, nằm trên sofa với khuôn mặt căng thẳng, bận rộn chạy đôn chạy đáo.
thay ga giường, giặt quần áo, vào bếp bưng ra một ly trà gừng đường đỏ đưa cho .
Mùi gừng cay nồng ập vào mặt khiến vô thức nhíu mày: “Em kh muốn uống gừng đâu.”
Trần Diên dựng l mày, hừ một tiếng: “ khuyên em đừng mà làm làm mẩy.”
: “...”
Cuối cùng, dưới sự giám sát lạnh lùng của Trần Diên, bị ép giải quyết hết chén trà gừng đó.
Uống xong, miệng đầy vị cay nồng, dạ dày cồn cào chỉ muốn nôn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thay-quan-nhu-cu/chuong-13.html.]
“Há miệng ra.”
theo bản năng phối hợp mở miệng.
Giây tiếp theo, một viên kẹo được bỏ vào miệng .
Vị xí nhè nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, lập tức lấn át mùi gừng.
Giọng Trần Diên vẫn lạnh lùng, mang theo vẻ thiếu kiên nhẫn: “Đúng là lắm chuyện.”
túm chặt l cánh tay , ngước : “Thực xin lỗi.”
cúi đầu thẳng vào mắt , từng câu từng chữ đều nghiêm túc khác thường: “Xin lỗi chuyện gì?”
“Về tất cả mọi thứ.”
“Ôn Ngôn, rốt cuộc đã làm gì khiến em thiếu cảm giác an toàn như thế? em cứ tin chắc rằng sẽ thích khác?”
Đáy mắt hiện rõ sự thống khổ và bất đắc dĩ.
chẳng làm gì sai cả, sai là .
Cuối cùng còn vì ều đó mà hoài nghi chân tâm của , khẳng định sẽ thay lòng.
“Kh lỗi của .”
Hốc mắt cay xè, cổ họng như bị nghẹn lại: “Là em kh tin chính , em kh xứng đáng được thích như vậy.”
Trần Diên cười khổ: “Em th kh xứng để thích? Thế tại còn làm v bẩn sự trong sạch của ?”
Cảm xúc đang dâng trào của bị một câu nói của đ.á.n.h cho tan tác.
Nước mắt định rơi mà kh rơi nổi, cứ thế treo trên hàng mi, trợn mắt : “ là đàn thì cần gì sự trong sạch?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.