Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 1: Cứu người
Phòng khách.
Dì Vân nắm c.h.ặ.t t.a.y Khích Sảnh, gương mặt hiện lên vẻ thương tiếc: "Sảnh à, thực ra con kh cần vất vả như vậy. Dì thể tăng ca nhiều hơn, nhà chúng ta sẽ đỡ hơn hiện tại mà."
Khích Sảnh đảo tay, nắm trọn l đôi bàn tay chai sạn của dì Vân, cười nhẹ: "Dì à, dì đừng như vậy nữa. Con cũng kh còn nhỏ nhặt gì. Nhà chúng ta thế nào con biết rõ, con cũng kh làm việc gì quá sức. Chỉ là hơi vất vả hơn bình thường một chút. Sau này con ra đời, cũng tự bươn chải, dì cũng đâu thể nuôi con cả đời được. Bây giờ xem như là con ra đời sớm, sau này khi còn đỡ cực nhọc."
Lúc này đôi mắt dì Vân đỏ hoe, đứa nhỏ này lại hiểu chuyện như thế chứ?
Từ lúc mới học cấp một, Khích Sảnh đã chịu cảnh mồ côi mồ cút, chị gái và rể của bà đã qua đời vì một vụ tai nạn xe.
Dù được bà nhận nuôi nhưng Khích Sảnh đã trưởng thành sớm hơn những đứa nhỏ khác nhiều, từ nhỏ đến lớn con bé luôn nhường nhịn con trai của bà, cũng chưa bao giờ để bà lo lắng bất cứ ều gì về con bé, trong lòng bà thật sự khó chịu.
Kh dì Vân kh thương Khích Sảnh, nhưng bà lòng mà kh sức, dù muốn nhưng cũng kh thể làm gì hơn vì hoàn cảnh gia đình bà vốn đã kh m khá giả, chồng bà cũng mất sớm để lại hai mẹ con cùng căn nhà xem như rộng rãi kèm theo một số nợ.
Dì Vân mỗi tháng lãnh lương ra đều trả nợ một ít, tiền ện, tiền nước, tiền chợ, tiền học cho hai đứa nhỏ...
Bây giờ con bé nói với bà đã tìm được hai c việc, sáng và chiều tối, lương cũng ổn, thể tự đóng tiền học và phụ giúp bà một ít, bà th lỗi với chị gái khi để con bé sống trong hoàn cảnh như thế này.
Mắt th dì Vân rơi nước mắt lã chã, Khích Sảnh thở dài, rời khỏi ghế nhào vào lòng dì Vân, xoa xoa lưng bà: "Dì ơi, đừng buồn. Kh lỗi của dì, tất cả là hoàn cảnh thôi, mai đây chúng ta sẽ cuộc sống tốt hơn. Con kh sợ cực khổ đâu, dì thương con như vậy là con vui lắm ."
"Được, được, được."
Dì Vân nghẹn ngào nói liên tiếp ba chữ được sau đó liền ôm Khích Sảnh khóc một trận, một đứa nhỏ như vầy bà thể kh thương con bé được chứ?
Cho dù là dùng đèn soi rõ một lượt, cả xóm này lẫn cả c ty nơi bà đang làm việc thì đứa nhỏ mười bốn tuổi nào thể hiểu chuyện như Khích Sảnh nhà bà đâu?
Mười bốn mười lăm tuổi, những đứa nhỏ khác ở tuổi này đều đang lo việc học, vui chơi với bè bạn hoặc đứa còn đang nổi loạn, hục hặc với cha mẹ vì đến tuổi dậy thì.
Lại trò chuyện cùng Vân một chút, xem như Khích Sảnh đã trấn an được dì Vân thì cô mới bắt đầu dọn dẹp một lượt, tắm rửa sau đó về phòng bu xuống chiếc nệm nhỏ.
vẻ dì Vân đã nghĩ hơi nhiều vì trong lòng Khích Sảnh vốn dĩ kh để ý nhiều đến vậy.
Từ khi cha mẹ mất, dì Vân mang Khích Sảnh về nuôi nấng, tận tâm, những việc khác đều là do tính tình của cô mà thôi.
Tính tình của Khích Sảnh khá lạnh nhạt, cô kh bạn bè cũng kh ý định sẽ quá dựa dẫm vào ai. Hoàn cảnh của bản thân, cô đã sớm chấp nhận nên cô biết tự cố gắng.
Kh gì buồn khổ vì ều đó chẳng giải quyết được vấn đề gì, chỉ tự phấn đấu mới hi vọng thay đổi được tương lai.
*
Ba tháng sau.
Gấp gáp nhai xong một cái bánh nướng, Khích Sảnh nh chóng đến cạnh nhóm khách vừa bước vào: "Xin chào quý khách, cho hỏi mọi muốn ăn gì?"
Chờ khách hàng bàn này gọi món xong, Khích Sảnh lại bận rộn với những bàn khác.
Khích Sảnh làm ở quán phở này đã được ba tháng, lúc bắt đầu vì kh quen nên thật sự mệt mỏi, buổi tối về đến nhà nằm xuống, tay chân giống như kh còn là của , mất cảm giác, tê rần, vô lực lại còn đau nhức, nhưng cô chưa từng hé răng, chỉ tự chịu đựng.
Khoảng một tháng sau, Khích Sảnh mới quen dần với tần suất lao động mới, mọi thứ cũng dần trở nên dễ dàng hơn, còn về đôi mắt đỏ hoe của dì Vân mỗi lần th, cô đành xem như kh gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-1-cuu-nguoi.html.]
Lại xong một đợt khách, Khích Sảnh cũng đến giờ về, bác chủ tiệm cười hiền đưa tiền lương sáng hôm nay qua cho cô, còn làm thêm cho cô một phần phở bò viên mang .
Cám ơn bác chủ tiệm, Khích Sảnh lên xe, đạp đến trường.
Chiều tan học, Khích Sảnh vào nhà vệ sinh ở trường thay đồ, đạp xe đến tiệm sách.
Khích Sảnh nghĩ cuộc sống bình thường của cô vẫn sẽ tiếp tục diễn ra như vậy ít nhất ở vài năm tiếp theo, nhưng đúng là tính kh bằng trời tính.
Sau khi chào hỏi dì chủ tiệm sách, Khích Sảnh đạp xe về. Trên quãng đường về nhà, cô đạp xe ngang qua một nghĩa địa khá lớn, nơi được đồn đại nhiều là thường xuyên nhiều việc ma quái xảy ra.
Khích Sảnh kh theo thuyết vô thần, cô là tín Phật, kh kh chút sợ hãi nào, nhưng trong kinh Phật giảng, nếu con kh động đến họ, những ở dưới cũng sẽ kh tùy tiện động đến con , trừ khi hạp thì họ mới theo, ều trường hợp đó ít.
Mỗi lần chạy ngang nghĩa địa, Khích Sảnh đều đạp xe nh. Nhưng hôm nay cô chưa đạp xe qua hết nghĩa địa liền nghe được một tiếng rên rỉ kèm theo đó là tiếng chửi rủa, mắng nhiếc.
Khích Sảnh kh là nhiều chuyện, cô kh thích lo chuyện bao đồng.
Ngay lúc cô định làm ngơ đạp xe qua thì nghe th giọng nói của một cụ vang lên: " xin m tha cho , những thứ giá trị cũng đưa ra hết , m hà tất gì cứ làm khó ."
Ph gấp xe đạp lại, Khích Sảnh nhíu mày về phía nghĩa địa, cô chỉ do dự vài giây liền dựng xe, bước thẳng vào bên trong.
Chấp tay hướng cái mộ cao lạy ba cái, Khích Sảnh thu núp vào góc mộ.
Phía trước đang ba tên th niên cao gầy, tóc tai lởm khởm đang chửi rủa: "Má mày, đừng tưởng tao kh biết mày còn giấu đồ, đưa cái túi vải đây cho tao, nh lên. Kh tao đánh c.h.ế.t mày."
Khích Sảnh núp trong góc mộ giận sôi , đúng là cái lũ chuyên phá làng phá xóm, cụ này râu tóc bạc trắng, lớn tuổi như vậy mà chúng nó còn chửi rủa, đánh đập cho bằng được, thật là kh bằng cả thú vật.
Ông cụ nh chóng giải thích trong túi vải chỉ là đồ nghề của , kh đồ vật gì quý giá, còn mở ra cho ba tên th niên xem nhưng ba tên th niên kh tin, còn chửi rủa cụ dữ dội hơn, một tên còn giơ tay lên định đánh .
Chạy ra khỏi chỗ núp, Khích Sảnh nói to: "Ê, lại đây tụi ăn hại. Một cụ già mà còn trấn lột hành hung cho được, cha mẹ tụi bây ở nhà biết kh? Còn nếu cha mẹ tụi bây mà kh còn trên đời nữa, th việc tụi bây đang làm chắc c sẽ đội mồ ngồi dậy bóp c.h.ế.t tụi bây luôn."
Ba tên th niên nghe vậy liền quay sang chửi rủa Khích Sảnh, định x lên. Lúc này Khích Sảnh nh miệng khích bác: " tụi bây kìa, ba thằng th niên còn muốn bắt nạt một đứa nhóc như tao, tụi bây bị yếu sinh lý à?"
Ông cụ đứng bên đây đang định nhắc nhở Khích Sảnh chạy cũng trợn mắt, cô bé này nói chuyện hình như chút kì lạ? Còn nữa, yếu sinh lý kh dùng như thế đâu.
Quả nhiên ba tên th niên nghe vậy liền khinh bỉ phun ngụm nước bọt, cười khả ố: "Con đ*, một tao cũng đủ dạy mày một bài học nhớ đời ."
Lúc này Khích Sảnh vô cùng hâm mộ bản thân vì cô là suy nghĩ chu đáo, lại tính cầu toàn. Sau khi làm thêm được một tháng, tích được một số tiền kha khá, cô liền nghĩ đến tình trạng hiện tại của bản thân. Cô cũng chỉ là một đứa nhóc, hơn nữa còn là con gái yếu đuối, lỡ như gặp tên biến thái nào đó trên đường thì làm ?
Thế nên Khích Sảnh đã dùng số tiền đó, mua một cái móc chích ện để mang theo nhằm phòng thân, kh ngờ hôm nay cũng dịp để dùng.
Lợi dụng tay áo dài của chiếc áo đang mặc thể bao phủ được cả mu bàn tay, Khích Sảnh cầm móc chích ện ở trong lòng bàn tay, vẻ mặt bình tĩnh tên th niên đang đến gần.
Thật ra trong lòng cô hiện tại đang khẩn trương, trái tim đập nh như muốn bay cả ra ngoài.
Khích Sảnh mím môi tên th niên giơ tay lên, cô nh chóng nhào vào đối phương, dí sát móc chích ện xuống bộ phận ở giữa hai chân, bấm nút.
Vì móc chích ện này kh thứ đắt tiền, luồng ện phát ra lẽ cũng kh quá mạnh nên Khích Sảnh mới nghĩ đến biện pháp này. Những huyệt đạo của cơ thể thì cô kh biết, nhưng đầu và bộ phận giữa hai chân là hai nơi hiểm yếu nhất của con thì tất nhiên là cô biết.
Nghe một tiếng rú lên thật to, Khích Sảnh liền tách khỏi tên th niên, chạy nh về phía sau để giữ khoảng cách an toàn.
Lúc này tên th niên đã kh thể đứng thẳng được, bộ dáng kì quặc, ngũ quan dữ tợn, mấp máy môi liên tục, trợn tròn mắt chỉ tay vào Khích Sảnh nhưng chưa kịp nói bất cứ ều gì liền ngã xuống.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.