Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương

Chương 10: Núi Vĩnh Hằng (3)

Chương trước Chương sau

Vi Liễn thật sự là một quý , chu đáo.

Sau khi đưa Khích Sảnh ăn uống đầy đủ xong xuôi mới đưa cô trở về khách sạn, khiến Khích Sảnh kh thể chút ấn tượng xấu nào về .

Nguyên một ngày này, Khích Sảnh cũng kh rảnh rỗi, cô vẽ bùa để chuẩn bị đối phó với con rồng c giữ ở khe núi.

Tối đến, Khích Sảnh taxi đến chân núi huýt sáo gọi X X đến, hôm nay Khích Sảnh đã chuẩn bị đầy đủ, áo khoác dày ấm áp và một chiếc túi vải nhỏ để chứa đạo cụ cũng như bùa chú.

Khi X X bay đến chỗ cũ ngày hôm qua, kh cần chờ đợi, Khích Sảnh đã th linh hồn của con rồng đã xuất hiện từ khi nào. Hôm nay Khích Sảnh quan sát ở cự ly gần mới phát hiện hóa ra đây là một con rồng cổ, cô từng đọc được trong sách cổ của môn phái, theo truyền thuyết thì đây là tổ tiên của loài rồng, từ thuở mới vừa khai thiên lập địa.

Khích Sảnh kh chần chờ, chắp tay niệm chú, đưa tay ra vẽ một đạo bùa phóng thẳng qua rồng cổ. Sau khi đánh ra một chiêu, Khích Sảnh đã thể xác định được ít nhiều thực lực của nó, con rồng cổ này lẽ đã bị hạ chú, c giữ ở đây quá lâu nên thực lực đã yếu hơn nhiều so với thực lực loài rồng cổ nên . Lơ tiếng gầm vang kh dứt bên tai, Khích Sảnh l ba lá bùa từ trong túi vải ra, cô tung lên kh trung, chắp tay niệm chú, lập thành một trận pháp khiến ba lá bùa chuyển động qu cô theo vòng tròn, đây là một trận pháp chuyên dùng để phá cấm chú trên một vật gì đó khi bị khác hạ chú một thời gian dài, Phỉnh trận.

Khích Sảnh chắp tay, hai tay móc lại thành một hình thù kì lạ, hét to: "Thiên linh linh địa linh linh, Phỉnh nhu Phỉnh cương âm luân ngũ chuyển. Phá!"

Sau tiếng phá đầy mạnh mẽ của Khích Sảnh vang lên, ba lá bùa lúc này đã trở nên sáng chói vô cùng, vụt một cái bay đến bên rồng cổ, xoay qu nó. Bỗng lúc này tiếng niệm chú từ trong thân của rồng cổ vang lên, Khích Sảnh mím môi, đạo thuật của hạ chú thật sự cao cường, cô nh chóng l thêm ba lá bùa lập thành Phỉnh trận một lần nữa, sáu lá bùa xoay qu rồng cổ theo vòng tròn với tốc độ ngày càng nh, cuối cùng nổ một tiếng.

Khích Sảnh mím môi, nhịn xuống sự khó chịu ở lồng n.g.ự.c do tiêu hao linh lực quá nhiều, bỗng cô cảm giác được X X chút nôn nóng, bất an thì bèn vỗ nhẹ đầu X X để trấn an, lẽ nó hơi hoảng vì đối mặt với rồng, dù cũng sẽ bị áp chế bởi giống loài.

Màn khói mờ tan , linh hồn rồng cổ vốn tràn ngập một luồng sát khí màu đỏ thì nay đã biến mất.

nhau vài giây, linh hồn rồng cổ cúi đầu thật sâu với Khích Sảnh, giọng nói ồm ồm mang theo chút già nua vang lên: "Cám ơn ngươi nhiều pháp sư, ta cứ nghĩ sẽ bị giam cầm ở đây cả đời, làm tù nhân cho kẻ loài tham lam đó."

Khích Sảnh đáp lại, gật đầu một cái: " vốn chỉ là một thầy trừ ma, kh pháp sư gì cả."

Linh hồn rồng cổ im lặng, dường như khá kinh ngạc với lời của Khích Sảnh vừa nói: "Một thầy trừ ma? Ngươi chỉ là một thầy trừ ma nhưng lại thực lực cao cường như vậy ư? Ngươi là của môn phái nào?"

"Đúng vậy, chỉ là một thầy trừ ma. Mặc dù cấm chú mạnh mẽ nhưng theo thời gian ít nhiều cũng đã bị giảm bớt một hai phần uy lực, để giải được cấm chú này, linh lực của cũng hao tổn kh ít, chỉ là chút tài mọn thôi. của phái Chính Nghĩa."

"Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy."

Linh hồn rồng cổ nói liên tục hai tiếng cảm thán, lẳng lặng về xa xăm như đang nghĩ đến ều gì đó: "Ta và Cổ Nhạc thể xem như là bạn cũ, vì Cổ Nhạc cũng chính là ân nhân của ta. Nhớ khi xưa, lúc ta chỉ còn là một con rồng chưa trưởng thành, ta đã gặp được Cổ Nhạc. Năm đó, Cổ Nhạc cũng mới vừa xuống dương gian mà thôi."

Thân hình khổng lồ của rồng cổ bỗng chốc chút cô liêu: "Cổ Nhạc là một vị thần tiên đức cao vọng trọng. Chính Cổ Nhạc đã giảng giải cho ta thuyết học về Phật pháp, ều đó giúp ta nhiều. Thuở , ta được ba chúng tôn làm tổ t chí tôn của loài rồng cao quý cũng là nhờ Cổ Nhạc."

Khích Sảnh chậc lưỡi, lại một đoạn chuyện xưa đầy cẩu huyết, cô thật sự kh chút keo kiệt, nếu thể cô sẽ chấm cả mười ểm tròn cho sự hung hãn của xưa.

Rồng cổ này vốn gọi là Si. Năm xưa khi còn là một chú rồng nhỏ, Si đã gặp được Cổ Nhạc khi vừa mới hạ giới. Hai duyên gặp gỡ, bầu bạn tâm giao, Si may mắn được Cổ Nhạc khai th tâm trí, nhờ đó được một bước đệm dài cho ngày sau. Nhưng chuyện vui bao giờ cũng chóng tàn, Cổ Nhạc cũng ra , vì mục đích của Cổ Nhạc khi xuống dương gian chính là trừ ma diệt quỷ, phổ độ chúng s. Một rồng một tiên cáo biệt từ đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-10-nui-vinh-hang-3.html.]

M trăm năm qua , môn phái Chính Nghĩa do Cổ Nhạc gây dựng phát triển vô cùng lớn mạnh thì lúc b giờ lại một phản đồ, kẻ vô cùng xảo trá, quỷ quyệt, là Sùng Biên.

Sau khi mưu đồ xấu xa bị chưởng môn phát hiện, Sùng Biên bị cả môn phái truy sát gắt gao. Lúc , Sùng Biên nhớ đến con rồng mà sư phụ đã từng kể cho nghe khi nhắc về cố chưởng môn - chưởng môn đầu tiên của phái Chính Nghĩa, cũng chính là Cổ Nhạc sau khi hoàn thành xong sứ mệnh đã sớm về trời.

Sùng Biên bèn tìm Si, muốn một nơi để lánh nạn.

Xưa nay, Si đều ở trong lãnh địa của loài rồng tu luyện, chưa bao giờ ra bên ngoài nên kh hề biết rõ Sùng Biên là một kẻ phản đồ, lại càng kh hiểu rõ sự cong, vẹo của lòng . Khi Sùng Biên tìm đến cửa nhắc đến Cổ Nhạc, Si liền kh chút nghi ngờ nào, tiếp đãi nhiệt tình, kh gì giấu giếm mà lại chẳng hề hay biết rằng chính bản thân đã cõng rắn vào nhà.

Sau khi mọi vết thương lành lặn, Sùng Biên bắt đầu lộ rõ bộ mặt thật, sớm đã trộm long châu của Si.

Long châu chính là nội đan, là thứ ẩn chứa cả thực lực lẫn sinh mạng của một con rồng.

Vì quá tin tưởng nên Si đã bị Sùng Biên trộm mất long châu, cuối cùng đành bó tay chịu trói, rơi vào kết cục bị luyện hóa và bị hạ chú.

Sùng Biên độc chiếm l dung nham trong địa bàn của Si, nhờ lợi dụng Si mà ta mới thể tự gây dựng lên một môn phái để đối đầu với phái Chính Nghĩa, dù kẻ phản bội là nhưng lại nói muốn phục thù.

Đó cũng kh là môn phái nào xa lạ, chính là phái Trung Quyền.

Thế là từ đó, Si bị ều khiển, luôn ở đây tr chừng dung nham, kh cho ai tiếp cận. Theo thời gian, thời đại ngày càng phát triển, nơi xưa giờ đây đã biến thành một vách đá dựng đứng cheo leo, nhưng dù qua bao nhiêu năm, Si vẫn ở đây c giữ.

Sùng Biên quả thật là một kẻ ích kỷ, tham lam.

"Ngươi đến đây cũng là vì dung nham đúng kh?"

Khích Sảnh kh chút ngại ngùng gật đầu: "Đúng vậy. Trong sách cổ của môn phái ghi chép rằng, nếu muốn chế tạo nhẫn kh gian thì tìm được loại dung nham này."

Si lẳng lặng sự thản nhiên của Khích Sảnh, cô bé này nghe mặc dù đã biết rõ thân phận của nhưng chưa từng nảy ra ánh tham lam hay chủ ý gì khác. Tuy đã sớm trở thành một linh hồn, lại còn nhờ cô bé hóa giải cứu giúp, nhưng sức mạnh của thì kh thể biến mất hoàn toàn được. Thực lực của cô bé này rõ ràng kh thấp, chắc c đã biết rõ lợi ích của nhưng vẫn dửng dưng.

Khá khen cho phái Chính Nghĩa, thật kh hổ là d môn chánh phái do Cổ Nhạc gây dựng, dù qua bao năm kế thừa vẫn kh bị suy thoái, thu nhận đệ tử đều luôn phẩm tốt.

"Ngươi kh ý gì với ta ?"

Nghe Si hỏi, Khích Sảnh kh nhịn được co rút cơ mặt một hồi, cô hiểu ều Si muốn hỏi, nhưng từ ngữ tiếng Việt vốn dĩ phong phú đó được kh? Nói kh rõ liền thể hiểu sang hướng khác ngay đ.

g giọng hai cái để xua tan cảm giác kì quặc trong lòng, Khích Sảnh mân cổ: "Ý gì là ý gì cơ. giải chú cho chỉ là vì muốn l dung nham thôi, chỉ là một thầy trừ ma nho nhỏ, kh tham vọng gì to lớn cả, nhắm đến để làm gì chứ?"

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...