Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 24: Lời khen dành cho xác chết bên đường (3)
Tiêu Di nghe Học Hạng lại nhắc đến trò đùa cũ thì nổi ên lên ngay lập tức: " thôi ngay kh, dừng m cái trò đùa vớ vẩn này lại . đừng nói là đang nói thật nhé? Một kẻ làm c ăn lương như thì làm gì để gây ra được số nợ lớn như vậy? làm chủ cả một c ty lớn mà còn sợ gây nợ dẫu là vài trăm triệu kia kìa, nếu mà dây vào cờ b.ạ.c hút sách thì đừng kêu giúp , c.h.ế.t luôn cho đỡ chật đất."
Trở về với thực tại, Tiêu Di bật khóc nức nở sau khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra vào buổi sáng hôm đó: "Bình thường giận dữ em cũng hay nặng lời như vậy mà, với lại lúc đó em bị áp lực lắm vì c việc gặp trục trặc, em thề là em thật sự kh nghĩ đang nói thật. Nhưng nếu vậy thì làm gì mà gây ra số nợ m tỷ đồng đó?"
Học Hạng bật cười chua chát: "Số phận của thật là giống như bị quả tạ chiếu vào từ thuở vừa mới lọt lòng. Bà ta sinh ra, sau đó vứt bỏ để chạy theo tình nhân mới, đến khi biết tin thể sống sót mà lớn lên, c việc ổn định lại một vợ sắp cưới làm tổng tài của một c ty niêm yết thì bà ta bắt đẩu nói lời yêu thương, khóc lóc cầu xin tha thứ, bà ta kể lể về sự bất lực khi xưa, viện đủ loại lý do cho việc đã vứt bỏ ."
"Một thằng lớn lên ở cô nhi viện, thiếu thốn tình thương của cha mẹ như dễ yếu lòng trong tình cảm, nhất là với con mang d nghĩa thân duy nhất như bà ta thì càng nhẹ dạ cả tin hơn bao giờ hết. Vì tin tưởng bà ta nên đón bà ta về nhà nhằm muốn phụng dưỡng bà ta, hai mẹ con vui vẻ chưa được bao lâu thì bà ta ôm hết gi tờ nhà của chuồn , biệt tăm mất dạng. Vài tháng sau giang hồ tìm đến, nói mẹ ruột của đã l gi tờ của cầm cố, vay nợ. Hiện nay cả gốc lẫn lãi lên đến m tỷ đồng, nếu kh trả nổi thì l mạng ra mà bù vào!”
"Yêu nhau tám năm, và cô bên nhau ròng rã tám năm trời. Thế nhưng càng ngày cô càng thay đổi, cô dần xem thường hơn ngày xưa nhiều. Cô kh dám giới thiệu với bạn bè của cô như trước nữa, đâu cũng muốn tự một , cô đối xử với ngày càng lạnh nhạt, thậm chí những lời nhỏ nhẹ dễ thương đã biến thành ra lệnh, cáu bẳn tự lúc nào. Đến cả việc mẹ tìm tới, muốn chia sẻ với cô mà cô cũng kh thời gian để lắng nghe. Hoặc giả là cô kh muốn, vì cô cảm th là một thằng quá kém cỏi so với cô, kẻ như đây thì chuyện gì thú vị để cô cô lắng nghe, đúng kh?"
"Cô ở bên cạnh giống như là nghĩa vụ mà thôi, vì sợ bỏ sẽ cảm th tệ quá day dứt hay ? Nếu cô đã lên tiếng hỏi một câu tại thì cũng muốn hỏi ngược lại cô, tại vậy Giang Tiêu Di? Nếu cô đã kh còn tình cảm với thì cứ nói thẳng một lời, Lê Học Hạng nhất định bu tay, kh hề níu kéo hay dây dưa gì với cô nữa đâu. Thế nhưng cô kh còn tình cảm với , coi thường như vậy mà vẫn muốn kết hôn với , cứ như và cô vẫn còn yêu nhau sâu đậm lắm. Tại vậy, lại đối xử với như vậy? Mẹ cũng thế mà cô cũng thế, đã làm gì sai với các ?”
Học Hạng vô cùng kích động hét to, gương mặt tái nhợt chất chứa đẩy sự giận dữ nhưng cũng đỗi bất lực.
Tiêu Di khóc ròng, chỉ thể nghẹn ngào nói: "Em xin lỗi. Em chưa từng nghĩ trong lúc vô tình em đã khiến nhiều tổn thương nhiều đến vậy."
Gương mặt của Tiêu Di nhập nhèm vì nước mắt, Tiêu Di ngắm Học Hạng bằng ánh mắt yêu thương, gương mặt lộ rõ sự ân hận: "Yêu nhau càng lâu, em càng cảm th việc ở bên cạnh em, yêu thương em, chăm sóc em là ều đương nhiên, mà ều mà làm, là bổn phận của . Còn … những bạn bè xung qu em đều nói em nên hạn chế cùng ra ngoài, vì kh hề xứng với em."
"Những xung qu đều nói như vậy khiến em nhất thời bị cuốn theo, em kh còn kiên định với suy nghĩ của bản thân nữa, ngày càng trở nên xa cách với , thậm chí là xem thường . Thế mà trong ngần thời gian em mảy may kh nhận ra, em… em… em tệ quá kh ?
Nhưng nói đúng, khi đó em cảm th bị trói buộc bởi chữ nghĩa chữ tình, bên nhau b nhiêu năm trời, nói bỏ thì em kh nỡ mà bên nhau thì em lại chán ngán, áp lực. Tuy vậy em vẫn quyết định cưới , vì thể cho em cảm nhận được sự an toàn và em thật sự yêu , tình yêu em dành cho chưa hề thay đổi, nó vẫn còn ở đó, nó vẫn luôn tồn tại mà.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đến nước này, em phát hiện ra em đã bị mọi thứ xung qu chi phối quá nhiều, đến nỗi khiến tình cảm của em dành cho cũng bị vùi lấp theo. Khi mất , em mới phát hiện ra quan trọng với em đến nhường nào.
Chẳng ai nghĩa vụ ở bên cạnh, lo lắng, chăm cho một ai cả. Vì yêu thương em nên mới làm như thế, vậy mà em lại tự phá hủy tình cảm giữa chúng ta."
Học Hạng cười chua chát: "Đúng vậy, cô nói kh sai. Tình cảm tám năm kh đơn giản chỉ là một cái chớp mắt, hễ muốn gạt là gạt ngay được. Và cho dù những lời nói của cô là sự thật chăng nữa thì bây giờ… cũng đã quá muộn Di à. Những tổn thương cô mang tới cho trong suốt khoảng thời gian qua, bây giờ kh thể bù đắp được nữa. kh còn sức lực ở bên cô thêm bất kỳ phút giây nữa. Nên đã lựa chọn bước đường này để kết thúc số nợ đang gánh trên , quá đủ !"
Tiêu Di rơi nước mắt như mưa, hét lên như xé lòng: "Đừng, Học Hạng, đừng làm như vậy. Em sai , tha thứ cho em một lần thôi được kh? bỏ qua tất cả , bây giờ chúng ta l nhau, vợ chồng đồng tâm như thể một , nợ của cũng chính là nợ của em, em sẽ đứng ra chi trả. làm lại từ đầu , được kh ?"
Học Hạng nhắm mắt, ngồi dửng dưng như chưa hề nghe được những lời xé ruột xé gan Tiêu Di vừa nói. Nhưng đôi mi lại run run, chứng tỏ Học Hạng kh là kh nghe được, chỉ là kh muốn nghe và kh muốn chấp nhận mà thôi.
Khích Sảnh bất giác thở dài một tiếng, lắc đầu. Chuyện tình cảm thật là rối rắm phức tạp quá thể, cô quay sang Giang: "Bác Giang, bác xem..."
Ông Giang chau mày, lần đầu tiên cảm th bất đắc dĩ sâu sắc trước một việc gì đó. Ông Giang kh khỏi xoay Tiêu Di một cái, th cháu gái đang đau khổ khóc lóc, đành thở dài đầy bất lực.
Khích Sảnh liếc qua Khánh Dung: "Dù thế nào chăng nữa, và ma vốn dĩ kh chung đường, cô lại còn muốn bắt hồn phách của ta . Cô muốn đời đời kh thể siêu sinh, kh thể đầu thai luôn ư?"
Học Hạng ngẩng đầu Khánh Dung: " em kh nói với chuyện này?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-24-loi-khen-d-cho-xac-chet-ben-duong-3.html.]
Khánh Dung mím môi, vẻ mặt khó xử kh biết nói làm . Khích Sảnh phiền muộn xoa xoa hai bên thái dương: "Thôi được , chuyện yêu đương của các kh hứng thú, càng kh muốn can dự. được mời tới đây là để trừ ma."
Khích Sảnh sang Giang: "Chuyện của sống thì con kh quản làm gì, càng kh quản nổi. Nhưng Khánh Dung đã chết, bây giờ con sẽ đưa cô đầu thai chuyển kiếp làm bùa bình an và bùa trấn trạch cho bác, bác th ạ?"
Ông Giang gật đầu, xua tay: "Ừ thì con cứ làm thế . Bác kh ý kiến gì cả, còn việc của m đứa nhỏ..."
Lại thở dài một hơi, Giang lắc đầu: "Thì để tụi nó tự giải quyết với nhau ."
"Khánh Dung, vì gia đình cô kh còn ai cả, bây giờ Giang đồng ý th toán chi phí để mở cửa âm cho cô. nghĩ là cô cũng biết được ý nghĩa của việc mở cửa âm chứ? Đó là cô sẽ được đầu thai chuyển kiếp làm , kh trải qua phán xét của Phán quan."
Khích Sảnh gương mặt của Khánh Dung vẫn còn chưa xuôi, cô kh khỏi nhăn mày: "Ông Giang làm thế này cũng xem như là tự tích phước đức cho bản thân mà thôi, cô nên hiểu được rằng cô đã kh còn tồn tại trên cõi đời này nữa, trong lòng kh nên nặng nợ mang theo quá nhiều thứ."
"Hơn nữa, cái thai trong bụng mà cô đang nói đến cũng chỉ là do ý niệm của cô quá mạnh mẽ nên mới tạo nên nó mà thôi, đó cũng là bằng chứng cho việc cô còn lưu luyến dương gian, dây dưa với còn sống, phạm vào quy luật của đất trời. Nếu cô muốn đầu thai thì dứt bỏ chấp niệm, làm cái thai biến mất, sau đó mới thể tẩy uế hoàn toàn cho cô và mở cửa âm để cô thể đầu thai chuyển kiếp."
Khích Sảnh nhếch môi, gương mặt mang theo chút quyết tuyệt, tàn nhẫn: "Còn nếu kh..."
Khánh Dung tái mặt tức thì, cô hiểu hàm ý của Khích Sảnh. Nếu kh, Khích Sảnh sẽ đánh cho cô hồn phi phách tán hoặc kêu quỷ sai lên bắt cô để cô về âm phủ chịu phán xét.
Khánh Dung tin rằng Khích Sảnh sẽ làm được những ều đó, vòng sáng trên Khích Sảnh đặc biệt, nó vô cùng mạnh mẽ. Dù cô là hồn ma c.h.ế.t oan lại còn hút được dương khí của sống thế nhưng cũng chút kh chịu nổi khi đứng trước mặt của Khích Sảnh, ều đó chứng tỏ thực lực của Khích Sảnh sâu kh thể nói.
Khích Sảnh nói cảm ơn dì giúp việc, đưa tay nhận đĩa bánh kẹo. Vì Giang biết Khích Sảnh kh thích mang nợ khác dù chỉ là một bữa cơm, lại nhờ vào Cao Ẩn biết được Khích Sảnh thích đồ ăn vặt, từ đó mỗi lần Khích Sảnh đến, Giang đều dặn dò giúp việc chuẩn bị cho cô một đĩa đồ ăn vặt: " cho cô mười lăm phút."
Khích Sảnh để lại một câu cầm đĩa bánh mứt bước ra ngoài, Giang cũng theo sau Khích Sảnh rời khỏi phòng. Khánh Dung chút đăm chiêu, lẽ muốn ba các cô tự giải quyết cho ổn thỏa.
Khích Sảnh vừa ngồi ăn bánh mứt vừa gương mặt sầu lo của Giang, trong lòng kh khỏi cảm thán, thật sự là kh nên lún sâu vào tình yêu mà, quá phức tạp .
"Bác Giang, đến giờ đ, chúng ta vào thôi."
Ông Giang gật đầu, đến khi hai bước vào phòng thì kh th Tiêu Di đâu nữa, giúp việc nói Tiêu Di kh chịu đựng được nữa nên đã trở về phòng, Khích Sảnh thoáng liếc qua Khánh Dung và Học Hạng, trong lòng kh th yên tâm chút nào.
Cho đến khi Khích Sảnh trực tiếp vào phòng của Tiêu Di, xác định Tiêu Di kh bất cứ tổn hại nào ngoài việc tinh thần cô đang bị đả kích trầm trọng. Lúc này Khích Sảnh mới thở phào một hơi. Tuy nói việc riêng tư thì để họ tự giải quyết với nhau, nhưng cô đã nhận tiền, những việc nằm trong phạm vi nhiệm vụ của thì cô làm cho trót, kh thể để cho bất cứ sơ xuất gì xảy ra được.
Nhỡ cô kh kiểm tra kỹ lưỡng, ta mời cô tới đây trừ ma nhưng còn vương lại một mối nguy, khi uy tín của cô sẽ mất sạch vì tắc trách, hơn nữa cô cũng tự trách kh đủ cẩn thận.
Khích Sảnh kh quan tâm đến ánh mắt như d.a.o phay của Học Hạng, cô niệm chú xem xét tổng thể linh hồn của Khánh Dung một lần. Sau khi xác nhận Khánh Dung kh còn chút oán niệm nào, Khích Sảnh mới niệm chú, dùng bùa tẩy hết ô uế của Khánh Dung.
Sau đó cô chắp tay niệm chú, thi triển linh lực, vẽ một lá bùa lên kh trung để mở cửa âm ra: "Thiên linh linh, địa linh linh. Cửa âm, mở!"
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.