Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 27: Lần đầu gặp gỡ
Khích Sảnh trợn tròn mắt hai nhóm ma bắt đầu tiến hành giao dịch với nhau, đúng lúc này thì Khích Sảnh cũng kh chần chừ, lập tức hô to, đồng thời đưa la bàn cổ đã cầm sẵn ở tay lên: "Tất cả đứng yên."
Đương nhiên hai nhóm ma sẽ kh đứng yên, nhưng ngay lúc chúng định chống trả chạy trốn thì bị một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, nóng bỏng vô cùng chiếu vào, toàn thân đám ma đau rát đến nỗi kh thể nói thêm dù là một lời, chỉ biết la hét để bày tỏ sự đau đớn ra bên ngoài.
Khích Sảnh chớp chớp mắt, xem ra kh con ác ma nào cả. Vì tạm thời cô chưa biết được đối phương dùng loại bùa chú nào để áp chế hồn ma nên đành l một tấm lưới màu đỏ ra, niệm chú ném về đám ma.
Tấm lưới màu đỏ nh chóng biến hóa trở nên rộng lớn hơn nhiều theo tiếng niệm chú của Khích Sảnh, nó bay đến, bao trùm lên đám hồn ma đang la hét.
Lúc đó, Khích Sảnh cũng thu la bàn cổ lại, cất vào túi vải. Kha Tiêu một loạt động tác nhuần nhuyễn của Khích Sảnh thì ngạc nhiên đến nỗi ngây , nếu đây kh là phong thái của một cao thủ thì còn thế nào mới thể gọi là cao thủ nữa đây?
Kha Tiêu đang cố kìm nén bản thân để kh thốt lên hai tiếng sư phụ, thật sự muốn bái sư đó, ngay cả sư phục của còn chưa thể hành động lưu loát lại đẹp mắt mà còn phát huy được hiệu quả kinh đến như vậy.
Kha Tiêu chằm chằm đám ma đang bị nhốt trong lưới quay sang gương mặt vô cùng bình tĩnh của Khích Sảnh, ngay lúc Kha Tiêu đang định lên tiếng để đặt câu hỏi thì đã nghe Khích Sảnh cất giọng lên trước: "Thứ nhất, nếu các ngươi nỗi khổ thì hãy mau khai báo, sớm thành khẩn thì sẽ được hưởng sự khoan hồng của pháp luật, à nhầm, của Địa phủ. Thứ hai, nếu các ngươi th đồng với phần tử phạm pháp để buôn bán hàng cấm, kh chịu khai báo thì sẽ hồn phi phách tán ngay tại nơi này."
Lúc này, sáu con ma kh khỏi nhau giống như là đang âm thầm hỏi ý, trong đó, một con ma nữ lên tiếng đầu tiên: "Thưa thầy, con th thầy là một thực lực cao cường nên con cũng kh dám giấu giếm ều gì cả, con chỉ xin thầy cứu giúp dùm con."
Năm con ma còn lại nghe th ma đầu tiên mở màn thì cũng kh còn kiêng dè gì nữa, nhao nhao van xin, cầu khẩn. Khích Sảnh xoa xoa hoa tai: "Được , trật tự . Nếu các ngươi chịu thành khẩn khai báo thì đương nhiên, sẽ kh bỏ mặc để bọn xấu cơ hội lợi dụng thêm nữa, nên kh cần lo lắng."
Khích Sảnh l một cái hũ tròn vo, to cỡ lòng bàn tay ra, cô thu chiếc lưới màu đỏ lại nói với đám ma: "Các ngươi chịu khó chen chúc một lát."
Kh đợi Khích Sảnh niệm chú, đám ma vô cùng tự giác chui vào hũ, Khích Sảnh hài lòng mỉm cười, vươn ngón tay vỗ nhè nhẹ vào thân bình. cô xoay sang chỉ vào hai vali nhỏ, một chiếc chứa tiền còn chiếc còn lại thì chứa ma túy: " gọi đang mai phục bên ngoài vào đây , vật chứng đang ở ngay trước mặt. Bây giờ trở về đồn, gọi chuẩn bị sáu căn phòng riêng biệt , để thẩm vấn, l lời khai."
Kha Tiêu bị ngơ mất hai ba giây vì thái độ làm việc nh gọn, chuyên nghiệp của Khích Sảnh, sau đó mới định hình lại được, nh chóng làm theo lời Khích Sảnh vừa nói, nhưng ở trong lòng, Kha Tiêu lại kh nhịn được chút hoang mang.
Tuy Kha Tiêu còn trẻ, dù vậy thì cũng đã kinh nghiệm vài năm ở trong ngành, nhất là ở cương vị đội trưởng này nên ít nhiều cũng thói quen sắp xếp mọi việc một cách nh chóng và ra lệnh, chỉ huy mọi . Thế mà bây giờ lại được một gái trẻ đẹp ngoài ngành chỉ huy, cảm giác này đúng là chút vi diệu thật đ.
Về đến đồn cảnh sát, Khích Sảnh cũng kh thả đám ma ra ngay mà trước tiên, cô đến từng căn phòng đã được chuẩn bị trước, yêu cầu tháo dỡ tất cả các camera và trấn sẵn một lá bùa ở bên trong, đề phòng đám ma đó kh thành thật, muốn nhân cơ hội này để tẩu thoát hoặc muốn nghe lén lời khai của nhau.
Về phần tháo dỡ camera thì cần được cấp trên phê duyệt nên một đồng chí cảnh sát đã mời Trung đoàn trưởng - trưởng c an thành phố Vi đến, đồng chí cảnh sát đó cũng nói cho Khích Sảnh biết rằng Trung đoàn trưởng đã đến đồn từ trước, nhằm muốn chờ đợi kết quả của cuộc hành động lần này.
Khích Sảnh gật đầu, tỏ ý cô kh ý kiến thêm về vấn đề này ngồi đại trong một căn phòng thẩm vấn bất kỳ ăn trái cây. Lúc Viễn Kh bước vào phòng liền th Khích Sảnh đang ăn một quả mãng cầu, trên bàn một túi nylon dùng để đựng rác như vỏ và hạt, kế bên là một gói khăn gi ướt, lẽ dùng để lau tay và bên cạnh nữa là chiếc ện thoại đang được mở chương trình truyện cổ tích Đại Việt.
Tạm thời Viễn Kh đã quên mất định nói gì, chỉ biết thẳng vào Khích Sảnh bằng gương mặt vô cảm, kh kh cảm xúc, chỉ là Viễn Kh thuộc kiểu kh thể biểu hiện cảm xúc quá nhiều ở trên mặt, đây cũng là một loại bệnh lý bị biến tướng từ bệnh liệt cơ mặt, nhưng bác sĩ riêng của gia đình đã nói nó sẽ kh ảnh hưởng đến tình trạng sức khỏe của cơ thể, nên Viễn Kh cũng kh quan tâm đến nó nữa.
Lúc này, Khích Sảnh cũng nghe tiếng bước chân quy luật và vô cùng khẽ khàng, nếu kh do tai của cô thính thì chắc c sẽ kh biết được là đến.
Khích Sảnh kh kiềm chế được nước ực một ngụm nước bọt, chủ nhân của tiếng bước chân đặc biệt cũng kh là một tầm thường, quá đẹp trai .
Khích Sảnh dời tầm khỏi gương mặt đẹp như tr vẽ của Viễn Kh, liếc mắt xuống bờ vai rộng xuống đến cặp m.ô.n.g căng tròn trong chiếc quần tây đã được ủi thẳng thớm. Dáng của khoảng chừng một mét tám, tr cao ngất với đôi chân dài tăm tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-27-lan-dau-gap-go.html.]
"Xin chào đẹp trai, vẫn còn độc thân chứ?"
" vẫn còn độc thân."
Khích Sảnh khẽ mỉm cười quyến rũ, nuốt những miếng mãng cầu cuối cùng trong miệng xuống, nhưng cô lại kh lau tay sạch sẽ ngay lập tức mà đưa ngón tay lên miệng, sau đó mút từng ngón một, ánh mắt long l như biết nói cùng với biểu cảm mời gọi khiến kh nhịn được đỏ mặt.
gương mặt vô cảm của Viễn Kh, Khích Sảnh chu môi, l khăn gi ướt lau sạch hai tay: "Vẻ mặt của là vậy? Chẳng lẽ cảm th xấu xí à? Hay kh đủ quyến rũ, huh? Thôi, kh vui, kh đùa nữa, vào việc chính . muốn tháo dỡ tất cả camera trong các phòng thẩm vấn ra."
Trong lòng Viễn Kh thoáng thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lên vờ như chỉnh lại cổ áo nhưng thực ra là đang khẽ vuốt nhẹ tay lên lồng ngực, muốn an ủi trái tim đang nhảy nhót loạn xạ của : "Cô thể cho một lý do được kh?"
Khích Sảnh nhướng mày, giở giọng đ đá: "Thế nào? Chẳng lẽ cảnh sát các thể th ma à mà cần quay lại? Nếu đã kh th, khi chẳng sẽ giống như một con ên, cứ luân phiên hết sáu căn phòng thẩm vấn khác nhau, nói chuyện một hay ?"
Thực ra những gì Khích Sảnh nói kh hề sai, ban đầu Võ Hậu cũng nghĩ như vậy. Nếu Khích Sảnh mang hồn ma về đồn để thẩm vấn thì cần gỡ hết camera , cảnh sát bọn họ chỉ cần lời khai, m mối để phá án mà thôi. Ai th được ma chứ? Ai tin là ma sẽ bị thẩm vấn chứ? Và nếu ra tòa, ai sẽ chấp nhận cho ma làm chứng chứ?
ều vì quá bận bịu nên Võ Hậu chưa kịp truyền đạt xuống, do đó mới xảy ra tình hình hiện tại. Nhưng sau khi nghe Khích Sảnh nói thì Viễn Kh cũng nhận biết được cô gái này nói kh hề sai.
Chỉ là ra bọn họ cũng là cảnh sát, dù yêu cầu của Khích Sảnh hợp lý nhường nào chăng nữa thì cũng đưa ra một lý do, sau đó bọn họ mới thể đáp ứng yêu cầu của cô được, đây cũng chỉ là một trình tự ngầm nhằm muốn giữ phong thái của cảnh sát đối với dân mà thôi.
Viễn Kh gật đầu: "Được, chấp thuận yêu cầu của cô."
Mắt th Viễn Kh mở cửa định bước , Khích Sảnh mím môi, cảm th vô cùng kh cam lòng, cô bèn rút từ túi áo của ra một cái d .
Khích Sảnh đến bên cạnh Viễn Kh, đưa tay nhét d vào túi áo của , cô còn cố tình ghé sát vào tai của Viễn Kh mà nói: "Đây là d của em, đẹp trai à, khi nào nhớ đến em thì hãy gọi ngay cho em nhé."
Viễn Kh kh lại, cũng kh hề đáp lời của Khích Sảnh, mở cửa ra thì liền thẳng. Cô gái đó là gì chứ? Thầy trừ ma do cấp trên mời về ư? Đối với một kh quá nhiều kinh nghiệm trong tình trường như Viễn Kh thì cảm th Khích Sảnh giống một cô hồ ly thì đúng hơn.
Ăn mặc thì gợi cảm, cả còn toát ra sự quyến rũ vô cùng. Viễn Kh nh về phía xe, về nhà tắm một chút, cả giống như đang một ngọn lửa đang nhảy nhót ở bên trong vậy.
Khích Sảnh hếch mũi, nhăn mặt, vẻ mặt chút cau . Cái tên đó bị bệnh gì kh vậy? Hay là do cô thật sự kh đủ sức hấp dẫn với ta ư? đàn đó quả thật là một cực phẩm đ, ngoại hình thì mười trên mười là khỏi miễn bàn, quan trọng là khí chất và hành động.
Bước chân quy luật, nhẹ nhàng như mèo thế kia chắc c đã trải qua kh ít đợt tập huấn, quần áo trên còn vô cùng sạch sẽ, tinh tế. Tóc tai kh bóng bẩy nhưng lại gọn gàng, nam tính, khí chất trầm ổn, cả tỏ ra hơi thở cấm dục.
Toàn thân của đàn đó, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài đều vô cùng phù hợp với khẩu vị của cô. Khích Sảnh dám mạnh dạn đoán, bên trong chiếc áo sơ mi mỏng đó chính là một chiếc bụng sáu múi mạnh mẽ.
Sau khi camera đã được dọn sạch sẽ, Khích Sảnh liền đè nén tâm tình cá nhân lại, bắt đầu phân phòng và l lời khai của đám ma. Đến khi thẩm vấn xong sáu ma thì gương mặt của Khích Sảnh liền biểu cảm khá trầm trọng, Khích Sảnh xoa xoa hoa tai, dặn dò đám ma đợi cô ở đây một chút.
Khích Sảnh vào một căn phòng kín, xác định kh ai hay bất kỳ c cụ ghi, quay, chụp nào thì cô mới l ện thoại ra gọi trực tiếp cho Võ Hậu. Nhạc chờ vang lên đến lần thứ năm thì Võ Hậu lập tức bắt máy, Khích Sảnh cũng kh đợi Võ Hậu mở miệng chào hỏi , nh chóng nói thẳng: “Bác Hậu à, tổ chức buôn ma túy này kh đơn thuần chỉ là buôn lậu mà còn liên quan đến việc phản quốc, bán nước nữa."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.