Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm
Chương 316: Trần Quý phi
L mi của Ngụy Linh Lung khẽ run lên, gân x trên mu bàn tay giật giật, tr thật đáng sợ.
Hoàng đế nhếch mép, giọng nói êm ái, nhưng lại ẩn chứa một sự kỳ quái khó tả, hệt như lời thì thầm của ác quỷ: "Linh Lung, lần trước phụ hoàng đã phát hiện ra con ý thức , ngoan nào, nói cho phụ hoàng biết, con đã nói gì với Ngụy Tu Sở?"
Hàng mi của Ngụy Linh Lung rung lên dữ dội hơn, dường như nàng đang hoảng sợ.
Hoàng đế lại bật cười kh khách: "Con là đứa con gái duy nhất của ta, từ nhỏ ta đã cưng chiều con, nâng niu con như báu vật, thế nhưng con còn nhớ ai mới là phụ thân ruột thịt của con kh? Vậy mà con lại gần gũi với Ngụy Tu Sở hơn cả ta!"
Nói đến đây, ánh mắt Hoàng đế đã trở nên vô cùng đáng sợ, tựa như hai vòng xoáy sâu thẳm, hai tay ngài run rẩy, hít một hơi thật sâu: "Linh Lung, con đừng trách ta. Ta cũng chỉ là... bất đắc dĩ mà thôi."
Giọng Hoàng đế kh hề nhỏ.
Trong cung ện, toàn bộ cung nhân đều cúi gằm mặt, run rẩy như cầy s.
Khoảnh khắc Hoàng đế bước ra khỏi c chúa ện, ánh nắng chói chang chen chúc nhau chiếu lên khuôn mặt ngài.
"Bọn cung nhân trong c chúa ện phục vụ kh chu đáo, tất cả đem xử trảm."
Hoàng đế vốn bận rộn việc triều chính, hiếm khi lui tới hậu cung.
Ngô Đồng ện của Trần Quý phi xưa nay luôn vắng lặng, nhưng hôm nay lại náo nhiệt khác thường, đốt đèn, kẻ dọn dẹp, dọn món, bận rộn đến mức lật đật cả lên.
Trần Quý phi ngồi trước gương đồng, tỉ mỉ tô ểm chân mày, đôi mắt đẹp chan chứa sự mong chờ: "Ma ma, bà xem ta thế này đã được chưa?"
Bà lão búi tóc kiểu cung đình đứng cạnh mỉm cười: "Nương nương nhan sắc tuyệt trần, kiều diễm vô ngần."
Trần Quý phi khẽ thở dài: "Từ khi con ả tiện tỳ Ngụy Linh Lung kia ngã bệnh, bệ hạ chưa một lần đặt chân tới hậu cung, nay mới là lần đầu tiên, tiếc thay ta đang mang thai, nếu kh thì..."
Vương ma ma cười nói: "Chính vì thế mới th bệ hạ vẫn sủng ái nương nương đó thôi, dẫu kh thể thị tẩm, ngài vẫn tới thăm nương nương, ắt hẳn là vì nghĩ tới t.h.a.i nhi trong bụng nương nương."
Trần Quý phi lại thở dài: "Nhưng phụ thân ta đã nhờ xem thử, nói là một tiểu nương tử..."
Vương ma ma lắc đầu: "Nương nương nói vậy là kh , con gái mới là tốt nhất đ. Thái t.ử sắp đến tuổi nhược quan, lại tài hoa xuất chúng, được bách tính tín nhiệm, lại sự hậu thuẫn của Ung Vương, chuyện kế thừa đại thống đã như ván đã đóng thuyền, ai mà lay chuyển được nữa.
Cái t.h.a.i này của nương nương dẫu là nam nhi, sinh ra cũng chỉ để làm nền cho Thái t.ử mà thôi. Nhưng nếu là một tiểu c chúa thì cục diện sẽ khác hẳn, mắt th kia sắp kh qua khỏi , con gái của nương nương sẽ là c chúa độc nhất vô nhị của bệ hạ.
Nương nương cũng biết những năm tháng trước đây bệ hạ đã sủng ái c chúa đến nhường nào đ, ngài chắc c sẽ coi c chúa như sự tiếp nối sinh mệnh của Ngụy Linh Lung, vô cùng cưng chiều nàng."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt u uất của Trần Quý phi dần sáng lên, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, lộ rõ vẻ đắc ý: "Đúng vậy, đây chính là tiểu c chúa duy nhất của bệ hạ mà, hơn nữa nghe nói Ung Vương kia cũng là thương con gái, đến lúc đó cứ để con gái ta tiếp xúc nhiều với , còn lo gì kh được tận hưởng vinh hoa phú quý? Giờ chỉ cầu mong con tiện nhân Ngụy Linh Lung đó mau chóng xuống lỗ cho xong."
Lời vừa dứt, từ bên ngoài ện đã vang lên giọng the thé của thái giám truyền xướng.
"Bệ hạ giá lâm"
Sắc mặt Trần Quý phi lập tức trắng bệch, kh biết bệ hạ đã nghe được những gì?
Nàng vội vàng ều chỉnh lại nét mặt, kiều diễm bước tới nghênh đón: "Thần thỉnh an bệ hạ."
"Ái phi mau bình thân, nàng đang mang long thai."
Giọng nói trầm ấm vang lên.
Trần Quý phi ngượng ngùng ngước lên, ánh mắt chan chứa sự ngưỡng mộ.
đàn trước mặt nàng là bậc cửu ngũ chí tôn, uy nghi thâm trầm, dẫu đã ngoài tứ tuần nhưng vẫn giữ được nét tuấn, kh hề vẻ gì là già nua.
Hoàng đế dìu Trần Quý phi ngồi xuống bàn ăn, ân cần hỏi han: "Dạo này sức khỏe nàng thế nào?"
Trần Quý phi khẽ nhíu mày, c.ắ.n nhẹ môi: "Mọi thứ đều ổn, chỉ là ốm nghén hơi nặng, dạo này thần thèm ăn cay, chắc mẩm là một tiểu c chúa ."
Trần Quý phi cứ ngỡ nói ra câu này Hoàng đế sẽ vui mừng, nào ngờ đàn trước mặt bỗng nhiên biến sắc, giọng nói nhuốm màu tức giận: "Trẫm chỉ một Linh Lung là c chúa, sau này nàng đừng nói những lời như vậy nữa."
Trần Quý phi ngỡ ngàng, đôi tay thon ngọc ngà nắm chặt thành nắm đấm: "Bệ hạ nói vậy là ý gì?"
Hoàng đế đứng phắt dậy, từ trên cao xuống nàng: "Đứa con gái mà trẫm yêu thương nhất đang nằm giữa r giới sinh tử, vậy mà nàng lại còn ở đây lảm nhảm chuyện sinh thêm cho trẫm một tiểu c chúa nữa, hợp tình hợp lý kh? Hơn nữa trẫm đã hứa với Linh Lung, chỉ sủng ái một nàng là c chúa mà thôi."
Khuôn mặt Trần Quý phi nháy mắt nhợt nhạt.
Hoàng đế dường như kh để tâm, giận dữ hất tay áo bỏ .
Mãi đến khi bóng ngài khuất, Trần Quý phi mới dám bật khóc: "Ma ma, bà bảo bệ hạ nói vậy là ý gì?
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ngụy Linh Lung là , lẽ nào con ta sinh ra lại kh là ? Ta thực sự ước gì Ngụy Linh Lung c.h.ế.t quách cho rảnh nợ!"
Trong mắt Vương ma ma lóe lên tia sáng lạnh lẽo, nhưng khuôn mặt lại tỏ vẻ vô cùng khó xử: "Nương nương, xem ra tình cảnh hiện tại, e là chỉ còn một cách duy nhất thôi... Chúng ta tuyệt đối kh thể để tiểu c chúa chào đời trước khi Ngụy Linh Lung c.h.ế.t được, bệ hạ đang lúc phiền muộn, chắc c sẽ chẳng đoái hoài gì đến con bé đâu..."
Trần Quý phi đột ngột ngẩng đầu lên, viền mắt đỏ hoe.
"Đúng vậy, chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ta, con gái ta mới là c chúa duy nhất, c chúa tôn quý nhất! Đằng nào thì nàng ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa ..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.