Thê Môn
Chương 10:
Giọng run rẩy, đôi bàn tay nắm màn thầu cũng run bần bật, đến mức ta chẳng thể nào trấn an nổi.
Hóa ra ngày nào cũng ngồi trên chiếc ghế xếp nhỏ trước cửa vào lúc chạng vạng, mặt trời lặn sau đỉnh núi, chờ đến khi giăng đầy trời, chỉ là để đợi một mà chính cũng biết rõ là sẽ kh bao giờ trở lại.
Nước mắt từ hốc mắt A Thọ rơi xuống, lăn dài trên má thành những vệt sũng nước, nhỏ xuống lớp tro bụi dưới chân.
"Ông nội từng bảo ta rằng đứa trẻ ngoan thì biết ăn cơm. biết sau khi ta sẽ bị đói bụng, nên mới gọi nương t.ử tới đây kh?"
Cánh môi ta khẽ mấp máy, cổ họng như bị một vật gì đó vô hình chặn ngang.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Đôi mắt ướt đẫm của ta trân trân, chờ đợi một câu trả lời.
Cảm giác xót xa tràn ngập trong lòng, ta nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi:
"Kh chỉ vậy đâu. Kh chỉ A Thọ cần ta, mà ta cũng cần A Thọ nữa. Ông nội đã lựa chọn ta giữa nhiều . Ông hỏi ta, tiểu cô nương, muốn một nhà kh? Ta bảo , mới nhờ thần tiên đưa ta đến bên cạnh A Thọ. cũng là nhà mà nội đã đích thân chọn lựa cho ta đ."
Giọng A Thọ nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Nhưng ta là kẻ ngốc nghếch hay kéo chân khác, nội kh nói với nương t.ử ?"
Ta kéo vạt áo lau nước mắt cho : "Nói bậy nào. A Thọ như thế này là vừa vặn nhất, ta chỉ thích một A Thọ như thế này thôi."
ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ, để mặc cho ta lau nước mắt.
Ta nói tiếp: "Ta là được thần tiên phái tới, nên kh giống với những khác đâu. Ta biết A Thọ là tốt nhất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/the-mon/chuong-10.html.]
"Tốt hơn cả Tần tú tài ?"
" giỏi hơn nhiều chứ!"
Khóe miệng A Thọ khẽ trễ xuống, tự lau nước mắt một cách vụng về, đột nhiên lại bật cười.
"Nương t.ử thật tốt. Nương t.ử là tốt nhất trên đời."
Trái tim ta mềm nhũn .
Nghĩ thầm A Thọ nhà vừa ngoan lại vừa dễ dỗ dành.
Ta nâng tay chạm vào gò má mềm mại của , trong đầu chợt lóe lên một ý niệm kỳ lạ.
Ngây ngây ngô ngô thế này, thật ra lại tốt.
10
Phận là trẻ mồ côi, tuy ta kh được trải qua hơi ấm gia đình nhưng lại vốn sống vô cùng phong phú về nhân tính và những trải nghiệm xã hội đa màu sắc.
Viện trưởng luôn nỗ lực dành cho chúng ta những ều tốt nhất, nhưng "bến đỗ" đôi khi cũng lúc dột mưa.
Ta lăn lộn vào đời từ sớm, gặp qua đủ hạng , giao thiệp với đủ mọi tầng lớp.
Khi mới chân ướt chân ráo, ta cũng từng dễ tin , ai nói gì cũng tin sái cổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.