Thê Môn
Chương 7:
Liễu Uyển vẻ cuống cuồng muốn biện minh, trên gương mặt xinh đẹp đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng.
"Uyển Nhi cũng chỉ là quan tâm tỷ thôi mà."
Vị tú tài ca kia rốt cuộc cũng chịu mở miệng.
phong độ ngời ngời bước tới, đứng cạnh Liễu Uyển.
Nàng ta như vừa chịu uất ức mà tìm được chỗ dựa, đôi mắt đỏ hoe:
"Đúng vậy, chỉ là quan tâm tỷ tỷ. Lúc trước tỷ tỷ còn vì Tần đại ca mà nhảy hồ... Uyển Nhi chỉ là hơi lo cho tỷ phu mà thôi."
"Cái gì mà vì Tần đại ca nhảy hồ? Uyển Nhi, là ta, thể bôi nhọ sự trong sạch của ta như thế? Ta gả cho A Thọ là đã toàn tâm toàn ý với , chuyện ngã xuống hồ chỉ là vô ý thôi, lại nói lời khó nghe vậy?"
Liễu Uyển lập tức giải thích: " trong thôn ai mà chẳng biết..."
Ta ngắt lời nàng ta: "Cái gì mà trong thôn đều biết? Trước khi ngã xuống hồ, ta cầm loa rêu rao cho cả thế giới biết là ta nhảy vì kh?"
Ta kh tin nguyên chủ trước khi tự t.ử còn th báo cho cả làng là nàng ta vì đàn mà nhảy s đâu.
"Nhưng mà... với Tần đại ca vừa đính hôn thì tỷ đã..."
"Hay cho ! Chỉ vì nghĩ thế mà rêu rao như thế ? nửa ểm chứng cứ nào kh? chút nể tình ta là tỷ tỷ mà nghĩ cho d tiết của ta kh? May mà ta kh c.h.ế.t còn thể giải thích, chứ nếu ta c.h.ế.t , chẳng cái d dự sau khi c.h.ế.t cũng bị bôi tro trát trấu ?"
Bất luận Liễu Vân trước kia vì cái gì mà nhảy hồ, nhưng sau này ta dùng thân phận của nàng để sống, vết đen càng ít càng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/the-mon/chuong-7.html.]
Liễu Uyển đã thích tới đây kích động ta, vậy thì cứ việc l nàng ta ra làm bia đỡ đạn.
Ta che mặt thút thít khóc.
Liễu Uyển á khẩu kh trả lời được, bị ta làm cho tức phát khóc, nước mắt vòng qu hốc mắt.
Tần tú tài thương tiếc Liễu Uyển, quay sang trách cứ ta:
"Vân nương, cô thể nói Uyển Nhi như vậy? Nàng kh ý xấu."
Nước mắt Liễu Uyển lúc này mới lã chã rơi xuống.
" , nàng là tốt nhất, còn ta chẳng là cái thá gì cả. Hai , ta kh muốn th hai nữa!"
Giả vờ uất ức ư?
Ai mà chẳng biết chứ.
Giọng Liễu Uyển nghẹn ngào: "Xin lỗi tỷ tỷ, lần sau lại tới thăm tỷ."
Nàng ta vừa khóc vừa bỏ .
Tú tài ca theo bóng lưng xa dần của tình, lại quay sang thở dài với ta:
"Cô đừng gây khó dễ cho Uyển Nhi nữa."
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
ta, ánh mắt đầy vẻ bất đắc dĩ: "Cô hãy... chấp nhận thực tế , chúng ta vô duyên ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.