Thế Thân Sáu Năm
Chương 5: [Gộp] C5-Hết
10.
Một ngày mười năm - đêm tân hôn, và gần như ngủ. Sáng sớm hôm , nhân lúc còn ngủ, đỏ mặt xuống lầu đổ túi rác những chiếc bao dùng.
bước xuống, thấy .
cạnh chiếc xe thể thao, cằm lún phún râu xanh, mắt đầy tia m.á.u, chân la liệt đầu t.h.u.ố.c. hút bao nhiêu. liếc túi rác trong tay , mặt , cố nữa. Giọng khàn đặc:
“Lạc Ninh, đợi cả đêm, thấy phòng em tắt đèn.”
Sự kiêu ngạo ngày xưa còn sót chút nào. Ánh mắt tránh túi rác, tránh dấu hôn đỏ cổ .
ấm nhà họ Thẩm, như đ.á.n.h mất báu vật quý nhất, chằm chằm cổ , mắt đỏ hoe.
“Lạc Ninh… bệnh , khó chịu lắm.”
đây, chỉ cần , sẽ lập tức buông hết việc, nấu ăn, gọt táo, cho uống t.h.u.ố.c, đo nhiệt độ.
bây giờ, chỉ thể :
“ mua t.h.u.ố.c uống .”
khựng , mắt càng đỏ hơn.
Từ nhỏ dạy võ để phòng bắt cóc, va vấp, chịu đau ít. Điều tự hào nhất từng yếu đuối. mà lúc , nước mắt rơi xuống, cũng lau, chỉ .
“Lạc Ninh… thật em với , nghĩ nhiều. cũng thể đối xử với em như .”
nhắm mắt, như cố lắm mới :
“Dù thế… thì thế cũng thể trở thành chính thức mà… Lạc Ninh, em ở bên khác như , chịu nổi…”
gì, chỉ giơ tay lên.
ngón tay chiếc nhẫn cưới. Viên kim cương lớn, tự tay thiết kế.
Mặt trắng bệch.
“Lạc Ninh… tháo nó . Em tự tháo, để tháo?”
Giọng khàn , gần như van xin:
“Em nhẫn, mua cho em, to bao nhiêu cũng … vứt cái … cầu xin em…”
lắc đầu:
“ . Đây nhẫn cưới .”
cúi xuống chiếc nhẫn:
“ mua cho . thích.”
nghẹn :
“Đừng … Lạc Ninh… khó chịu lắm… thật sự khó chịu…”
thở dài. hận , dù cũng chính gương mặt giúp vượt qua quãng thời gian tăm tối nhất.
định khuyên vài câu, ngẩng lên…
thấy một .
Liên Sênh.
Cô vẫn luôn xinh , giờ sắc mặt cực kém. Cô , , thể tin nổi:
“Thẩm Yến… em còn tin. nửa đêm chia tay em, đặt vé về nước… vì cô ?”
Ánh mắt cô rơi chiếc nhẫn tay , như xúc phạm:
“Cô bình thường thế , còn kết hôn… vì cô mà chia tay em?”
, chỉ cần cô một câu, thể bay nửa vòng trái đất tìm.
giờ, thậm chí thèm đầu, như thấy cô , chỉ :
“Lạc Ninh… thể sống thiếu em. ngủ … mấy ngày ngủ.”
tiều tụy:
“Em … Lạc Ninh… vợ … sửa, sửa hết… ai khác nữa…”
Giọng khàn đặc:
“ thế cũng thể thành chính thức… kết hôn cũng thể ly hôn… thật sự sẽ đổi… cầu xin em…”
sững .
từng thấy như . từng.
ấm kiêu ngạo nhà họ Thẩm, dù giằng co với Liên Sênh bao năm, cũng từng hạ như .
Liên Sênh cũng sững sờ. Mặt cô lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng ném một câu:
“ đừng hối hận. sẽ cho cơ hội thứ hai.”
chạy , nức nở.
vẫn đầu.
nhắc:
“Cô .”
đưa tay kéo :
“ định ở lâu với cô … chỉ chấp niệm thôi… nhắc đến kết hôn, trong đầu chỉ em…”
“Thẩm Yến.”
xoa thái dương, cắt lời :
“Thật … lúc nào cũng coi thế. cũng từng rung động.”
Sáu năm gần gũi, làm thể rung động?
Mắt sáng lên.
thở dài:
“ chính đẩy .”
“ quên ? Mỗi sắp rung động, đều chọn cô .”
nhạt:
“Chính luôn nhắc - sẽ bao giờ đối xử với như . thể thế .”
Ánh sáng trong mắt tắt dần.
vẫn cố:
“ thể đổi… Lạc Ninh, …”
lắc đầu:
“Thẩm Yến, yêu . chỉ chấp nhận việc yêu .”
“ cô , bây giờ .”
chỉ tim :
“ nơi … giờ chồng . còn chỗ cho .”
Ánh sáng cuối cùng trong mắt vụt tắt.
thêm, bước qua , nhà.
Đến cửa, sững .
đó từ lúc nào .
hoảng:
“… hết …”
kéo lòng:
“Đừng sợ.”
vỗ nhẹ lưng :
“ gọi cho , kể hết chuyện hai , còn bảo nhường em cho .”
ngẩng lên:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ trả lời ?”
bình thản:
“ trả gấp đôi tiền dùng để đưa về chữa bệnh.”
“Tiện thể… gửi một thiệp cưới.”
cứng họng.
Thì địa điểm hôn lễ… vì .
… thật sự cách khiến đau.
11.
rời lúc nào.
Cũng còn tâm trí để quan tâm.
bận chuẩn tuần trăng mật.
Một buổi chiều nắng , và đến một hòn đảo. Biển xanh, cát trắng, gió nhẹ, chúng dài nắng, thư thái đến tận tối mới về căn nhà gỗ ven biển.
Căn nhà , nhiều năm từng ở, cơ hội. xong liền đặt luôn, đưa đến đây.
Cải
bên cửa sổ biển đêm…
Bỗng thấy ở căn bên cạnh, một bóng quen.
cát, uống bia, xung quanh những chai rỗng.
mím môi, đóng cửa sổ .
kịp kéo rèm, ôm lấy , hôn xuống.
Trong thoáng cuối cùng, thấy vẫn đó, ngửa đầu uống rượu.
Còn , bế phòng.
…
Sáng hôm , ngoài uống nước, sang…
vẫn ở đó.
nhúc nhích.
hoảng hốt, chạy kiểm tra thở.
Còn thở.
thở phào, định rời …
đột nhiên nắm lấy tay .
Mở mắt.
Đôi mắt từng rực rỡ, giờ mờ đục, đau đớn, ánh sáng buổi sớm.
“Lạc Ninh… thể… ôm em một nữa ?”
“Chỉ một thôi…”
lắc đầu, rút tay :
“ kết hôn .”
như :
“ buông em… Lạc Ninh…”
“ … yêu mà tự …”
“Cho một cơ hội… …”
dừng bước.
.
thể dây dưa mãi.
lấy điện thoại, mở một bức ảnh, đưa mặt .
Hai vạch.
“ t.h.a.i .”
sững .
Vài giây , đẩy điện thoại như đẩy thứ gì ghê tởm, dám thêm.
dậy, xuống :
“Chúng … đến đây hết.”
về.
Phía một c.h.ế.t lặng như tờ.
12.
đó, quên .
Cuộc sống và trở nên rộn ràng, ấm áp.
Mười tháng , sinh một bé gái.
Ngày đầy tháng, ôm con khoe khắp nơi, khép miệng.
một bên, hai cha con, lòng ấm áp.
Nhân viên phục vụ mang đến một hộp quà:
“ một đàn ông nhờ chuyển cho chị.”
tưởng bạn , liền nhận lấy.
Bên trong hai món.
Một chiếc khóa vàng.
Và một chiếc nhẫn kim cương lớn.
nhận chiếc nhẫn đó.
Bạn , kinh ngạc:
“ cái nhẫn từng nhờ tao đưa mày ? Mày nhận, tao trả mà?”
sững .
Một lúc mới hồn, ôm hộp quà chạy ngoài.
muộn.
chỉ kịp thấy bóng lưng cao gầy lên xe, động cơ gầm lên rời .
Bạn thở dài:
“Nếu đây như … hai đứa mày …”
lắc đầu, nhẹ:
“Nghĩ gì thế. Làm gì nhiều nếu như.”
Bỏ lỡ bỏ lỡ.
nếu như, cũng t.h.u.ố.c hối hận.
hội trường, chồng và con gái, càng thêm trân trọng.
ôm hỏi:
“ mặt gì ? em cứ mãi?”
lắc đầu, tựa lòng :
“Em chỉ đang thấy may mắn…”
“May mắn vì em bỏ lỡ .”
bỏ lỡ… hạnh phúc thật sự .
__Hết__
Truyện đến đây hết , thấy thì cho team xin 1 follow, và 1 ♥️ cho truyện nha.
Nếu gì hài lòng thì mn để bình luận team sẽ khắc ohujc ở những bộ nha.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.