Thế Thân Thượng Vị
Chương 6:
"Đừng lo lắng về chuyện của Văn Vi nữa, cô ta kh lay chuyển nổi vị trí của chị đâu, thật đ."
Nghĩ lại th cũng thật nực cười.
Ban đầu, hội em của ta vốn chẳng ưa gì .
Về sau, ở bên Kỳ Tự lâu .
Hễ gặp là bọn họ lại tíu tít gọi chị dâu.
Đến khi Văn Vi trở về, bọn họ lại vây qu cô ta, gọi là chị Vi, tr nhau mỉa mai .
Giờ đây, bọn họ lại thay đổi thái độ lần nữa.
"Tâm ý của em dành cho chị sẽ kh bao giờ thay đổi."
Phía bên kia video, Tưởng Nghiên Chu cười e thẹn: "Tối nay em qua ở cùng chị, được kh?"
ta vẫn nói, tình cảm của thiếu niên là thứ kh thể giấu giếm.
Dù l tay bịt miệng lại, nó cũng sẽ tràn ra từ ánh mắt.
rũ mi mắt, đ.á.n.h giá ánh mắt của Tưởng Nghiên Chu.
Đôi mắt đào hoa tiêu chuẩn, đuôi mắt hơi nhếch lên.
Đẹp thật.
Sự yêu thích trong đó, tr cứ như thật vậy.
Thế nhưng đột nhiên th chán ghét, bèn giả vờ như kh th vẻ thất vọng của ta.
khàn giọng, tùy tiện đáp lại: "Kh cần đâu."
Khi chiếc túi xách đập vào đầu.
Dáng vẻ đó của Văn Vi.
Nói là ên cuồng mất kiểm soát cũng kh quá lời.
Cái dáng vẻ hở ra là phát bệnh, cuồng loạn và khó coi đó.
Ngay khoảnh khắc .
Vô vàn cái mác độc ác từ trên trời rơi xuống, tr nhau bám l Văn Vi.
Cũng trong lúc đó.
Kỳ Tự đột nhiên nghĩ đến Giang Ý -
Dịu dàng, ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Quả thật, ban đầu ta coi Giang Ý là thế thân.
Nhưng sau này ta phát hiện ra, hai họ chẳng hề giống nhau chút nào.
Ánh trăng sáng thời thiếu niên khi gỡ bỏ lớp màng lọc .
Cũng chỉ đến thế thôi.
Chẳng bằng Giang Ý.
Giang Ý mới là bạn đời mà trời đã đo ni đóng giày cho ta.
Mọi ểm, đều vừa vặn, đều đúng lúc.
vợ hiền như thế, còn cầu gì hơn nữa?
Kỳ Tự mở ví, l ra tấm ảnh thẻ được cất giữ bao năm qua.
Gương mặt vô cảm xé nát nó.
Chuyện quá khứ, hãy cứ để nó qua .
Vết thương lại nứt ra đau nhói.
Thái dương càng giật lên liên hồi.
Rốt cuộc là ta bị cái chứng bệnh gì vậy?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lạnh nhạt với Giang Ý suốt m ngày trời.
Chỉ vì một đàn bà thần kinh như thế?
Chập tối, chu cửa reo.
Vừa mở cửa.
Kỳ Tự bước vào, dang hai tay ôm chầm l kh chút chần chừ.
Ôm chặt.
gần như kh thở nổi.
"Bảo bối, khoảng thời gian này bận trị bệnh cho Văn Vi nên đã lạnh nhạt với em, xin lỗi."
ta vùi đầu vào hõm cổ .
Giọng nói buồn bã.
ta nói Văn Vi hở tí là đ.á.n.h mắng khác, đúng là một mụ ên.
"Vẫn là em ngoan nhất."
Kỳ Tự thở dài một tiếng: "Trên thế giới này, sẽ chẳng còn ai yêu hơn em nữa, Giang Ý ạ."
rũ mắt ta.
Giống loài đàn thật sự kỳ lạ.
Ăn trong bát nhưng lại ngó trong nồi.
Cứ tưởng là kh bu bỏ được ai.
Nhưng thực chất, họ quan tâm nhất chỉ bản thân .
" sẽ học cách trở thành một bạn trai đúng nghĩa."
Kỳ Tự đứng dậy, trong mắt tràn ngập hình bóng .
"Dù bận đến đâu, cũng sẽ dành thời gian cho em."
"Viện phí của Văn Vi sẽ trả, nhưng từ nay sẽ kh qua lại với cô ta nữa."
"Chúng ta hãy bắt đầu một mối quan hệ lành mạnh , Giang Ý."
Thì ra, vấn đề tồn đọng giữa chúng .
ta vốn luôn biết rõ mà.
Tiếc là đã muộn .
vùng ra khỏi vòng tay Kỳ Tự.
Chưa kịp nói lời nào thì cửa đã mở ra.
"Chị?"
Ngạc nhiên, nghi hoặc, tức giận.
Vài cảm xúc luân phiên xuất hiện.
Kỳ Tự hạ giọng, trong đôi mắt hiện rõ sự tức giận kh thể che giấu.
"Giang Ý, em kh định giải thích ?"
"Tại ta lại mật khẩu nhà em?"
Ngoài cửa, Tưởng Nghiên Chu xách theo túi thuốc, đôi môi mỏng mím chặt.
Vẻ tủi thân hiếm th.
ta kh Kỳ Tự, chỉ chăm chăm .
"Giọng chị hơi khàn, nghe như bị cảm ."
"Lần trước đến, em th chị kh thói quen trữ sẵn m loại t.h.u.ố.c này."
Kỳ Tự đột ngột quay đầu.
"Lần trước đến?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.