Thì Ra Là Anh Ấy
Chương 2:
Chờ đèn đỏ, một bạn ở ghế sau bỗng nhiên cất tiếng chọc ghẹo:
“Vi Vi, lái xe cũng khá đ, bạn trai chưa?”
Ánh mắt m kia sáng rực như đèn pha, đầy hứng thú.
cảm nhận được cả ánh mắt sắc lạnh của Hạ Tuấn cũng thoáng liếc qua .
“Chưa… chưa .”
lắp bắp đến líu cả lưỡi, mặt nóng bừng như lửa đốt.
“Các đàng hoàng một chút , Vi Vi kh đồ vật để tụi trêu đùa.”
Giọng Hạ Tuấn bỗng vang lên, lành lạnh mà rõ ràng, âm ệu mang theo sự cảnh cáo khiến ta rùng .
M kia im bặt ngay tức khắc.
Vi Vi?
ta gọi thân mật đến thế ?
Đàn thời nay đúng là chẳng biết giữ khoảng cách tối thiểu là gì.
Nhưng nói thật, giọng ta đúng là nghe êm tai…
Từ lúc Hạ Tuấn lên xe, cảm th nhiệt độ trong xe như giảm xuống m độ.
Quả kh hổ d bác sĩ ngoại khoa, khí chất lạnh lùng tỏa ra còn mạnh hơn cả máy ều hòa nhiệt độ.
Chỉ ều… tim lại đập càng lúc càng nh.
Chết tiệt… đúng là yêu nghiệt!
Cuối cùng cũng đưa được cả bọn về nhà, mẹ đã chuẩn bị sẵn cơm nước tươm tất.
tiện tay ném chiếc ện thoại cho Hạ Tuấn, nói bâng quơ: “Tắt
Nói cách khác... kh hề th màn hình khóa của ?!
lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Vi Vi, l sạc của con cho Hạ Tuấn dùng .” Mẹ bảo.
Hạ Tuấn?
Khụ khụ.
“Dạ.”
ngẩng đầu khỏi bát cơm, đặt đũa xuống đứng dậy.
Kh ngờ Hạ Tuấn cũng đứng dậy theo ngay lập tức.
còn đang ngạc nhiên thì đã vung chân chặn lại:
“Đi đâu đ? Muốn tham quan phòng con gái nhà ta à?”
Khóe môi Hạ Tuấn giật giật, lạnh nhạt đáp: “Đi vệ sinh.”
cầm sạc xuống lầu, vừa rẽ góc thì bị ai đó nắm l cổ tay.
Hạ Tuấn cúi gằm xuống, đôi mắt thâm quầng chưa tan hẳn thẳng vào từ trên cao.
vẻ tối qua ta thức trắng đêm tìm ện thoại thật.
Cái thăm dò của ta khiến lạnh sống lưng.
“Hạ… Hạ Tuấn… ?” run run hỏi thử.
“Em th ?” hỏi lại.
“Khụ, th gì cơ?” giả ngu.
“Kh gì, thôi.” th rõ ta thở phào nhẹ nhõm.
“Dạ.”
Chậc, lạnh lùng thật đ.
bóng lưng thẳng tắp kia, chợt rơi vào trầm tư…
Hạ Tuấn và là chiến hữu từ hồi còn cởi trần tắm mưa, thể nói là lớn lên cùng nhau.
Trước khi vào đại học, hai luôn học cùng lớp, dính l nhau như sam. Vì thế gặp ta cũng kh ít.
Thế nhưng… lại chẳng biết gì nhiều về ta.
Cùng lắm cũng chỉ thân hơn lạ một xíu thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mỗi lần th mặt là hoặc ta đang trốn trong phòng chơi game, hoặc đang đánh bóng rổ ngoài sân.
Tóm lại: Dù thường xuyên chạm mặt nhưng chẳng hề thân thiết gì.
Vì ta cực ít nói, cả toát ra khí chất “ lạ miễn vào”.
cũng kh dám dây vào.
Lần duy nhất chúng chút tiếp xúc gọi là ‘sâu sắc’.
Là hôm mẹ bảo sang nhà Hạ Tuấn gọi về ăn cơm, kết quả bị tụt đường huyết suýt xỉu ngay tại nhà ta.
Biết được cái tên c.h.ế.t tiệt kia vừa chuồn mất trước đó, chỉ muốn chửi thề.
Thế là – lảo đảo – đổ thẳng vào lòng Hạ Tuấn.
cõng chạy tới bệnh viện, tưởng mắc bệnh hiểm nghèo gì đó.
Bác sĩ bảo chỉ là hạ đường huyết.
ta mới thở phào nhẹ nhõm, lại cõng về nhà.
Trước khi còn dặn dò một câu, t giọng tuy lạnh nhưng rõ ràng ý tốt:
“Ăn uống cho đàng hoàng, đừng bắt chước ta giảm cân bừa bãi.”
chỉ nhớ khi ta chẳng bao giờ cười, tính cách cứ lạnh như tảng băng trôi.
Lúc đó hai đã học cấp ba .
Thỉnh thoảng nghe được chút chuyện về ta.
Nào là lại đứng nhất khối, lại giành học bổng nọ kia.
Nhưng phần lớn là tin đồn kiểu: gái lớp nọ theo đuổi bị từ chối phũ phàng.
từng suy nghĩ sâu xa.
Một đóa cao lãnh như ta, lại thân với cái tên trùm buôn đồ giả như ?
Chẳng lẽ vì tính cách bổ khuyết cho nhau?
Thật sự kh hiểu nổi.
Ăn cơm xong, dẫn đám em đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng đã đặt trước.
Thật ra cũng muốn , vì muốn dính l chị dâu thơm thơm mềm mềm của .
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Hạ Tuấn cũng tham gia, liền mất hứng ngay.
lại muốn bùng nổ:
“Kh mày năn nỉ đòi tắm suối à, giờ lại bày trò gì?”
bĩu môi, “ việc.”
“Đồ dở hơi, tự suy nghĩ cho kỹ . Lần sau đừng hòng tao chi tiền nữa.”
“Xì, ai thèm!”
Cuối cùng vẫn kh .
Vì bạn thân của – Hứa M – đã về nước!
Một năm mới được gặp lại nhau, với M ôm nhau, hôn hít mừng rỡ, mọi phiền não bay sạch.
Haiz.
Bị em của trai nhắm trúng, thật sự kh dễ chịu chút nào.
Dù gì ta cũng đâu nói thẳng ra, lẽ chỉ tự đa tình mà thôi.
Thế nên, tiếp tục giả bộ như kh biết gì.
Nhưng mỗi lần Hạ Tuấn xuất hiện, trong đầu lại hiện lên hình ảnh gợi cảm chói lòa kia.
Váy ngắn, giày cao gót, vớ đen…
Quá đỗi quyến rũ.
Xin lỗi nhé, từ nay kh còn dám thẳng vào gương mặt đẹp trai c.h.ế.t kia nữa.
Lúc làm, đang yên đang lành thì hình ảnh cái mặt đẹp trai đến mức thiên lý khó dung của Hạ Tuấn lại hiện lên.
Tan làm , đầu óc vẫn toàn là ta.
Còn ta thì ngược lại, bình thản như nước sôi để nguội.
Tức là… chỉ là duy nhất đang rối như tơ vò?
Chưa có bình luận nào cho chương này.