Thiên Kim Giả Cuối Cùng Cũng Được Hạnh Phúc Rồi!
Chương 6:
Giữa những lời tán dương, tức giận cất cao giọng:
"Nhà Th sụp đổ bao năm , trong đầu cô vẫn còn giữ m cái tư tưởng phong kiến lạc hậu đó à? Mở miệng là 'dân thường’, bộ cô cao quý lắm ?"
cô ta như một con hề, giọng ệu khinh miệt:
"Lâm Hi, tùy tiện bịa đặt về thân phận của khác, cô kh sợ bị Z đại kiện vì tội xâm phạm d dự à?"
6.
"Chị à, em biết chị kh cam lòng. Nhưng Z đại đã đồng ý với em . Tại buổi tiệc tối tháng sau, em sẽ mặc bộ lễ phục do chính cô thiết kế. Đến lúc đó, mọi sẽ tin những gì em nói là thật thôi."
Ồ? Khi nào đồng ý thiết kế cho cô vậy? Đã hỏi qua ý kiến của chưa?
nghe Lâm Hi mạnh miệng tuyên bố mà kh khỏi cảm thán khả năng nói dối trắng trợn của cô ta.
Nhưng cũng kh vội vạch trần trò lừa gạt này. Dù thì, càng trèo cao, ngã xuống sẽ càng đau.
Vì thế, giả vờ thất vọng: "Vậy à? Thế thì thực sự mong chờ đ."
Nhưng trong mắt khác, phản ứng của lại thành biểu hiện của sự chột dạ.
Lâm Hi cẩn thận kéo nhẹ tay áo Cố Lễ, giọng ệu đầy nịnh nọt:
"Lễ ca ca, em sẽ bảo Z đại thiết kế cho một bộ lễ phục nam, được kh? Đừng giận nữa nhé."
Câu nói này càng khiến đám đ tin chắc rằng Lâm Hi thực sự quen biết Z đại.
Dù thì, từ trước đến nay, chỉ thiết kế trang phục nữ, chưa từng nhận làm trang phục nam.
Lời của Lâm Hi chẳng khác nào đang nhảy múa trên giới hạn chịu đựng của . cố gắng đè nén cơn giận trong lòng.
Mỗi thiết kế của đều là tâm huyết, kh biết đã thức bao nhiêu đêm mới thể hoàn thành. Vậy mà đến miệng Lâm Hi, nó lại trở thành c cụ để l lòng đàn , thật là nực cười.
Cố Lễ im lặng hồi lâu, đến khi nghe th giọng ệu nịnh nọt của Lâm Hi, ánh mắt vẫn kh rời khỏi :
" th bộ của Lâm Chiêu Chiêu trên cũng đẹp ."
Một câu nói đã thể hiện rõ lập trường của . Những tiếng cười cợt bên dưới lập tức tắt ngấm.
Dù gì thì đây cũng là Cố thị, gia tộc quyền lực bậc nhất trong giới thượng lưu, và Cố Lễ, nổi d lạnh lùng, thủ đoạn tàn nhẫn.
Lâm Hi kh ngờ Cố Lễ lại lên tiếng bênh vực , sắc mặt cô ta tái mét vì tức giận.
"Lâm tiểu thư, kh biết vinh hạnh được mời cô…"
Cố Lễ còn chưa nói xong, đã cắt ngang:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-gia-cuoi-cung-cung-duoc-h-phuc-roi/chuong-6.html.]
"Kh thể."
Tất cả đều sững sờ, lại thản nhiên phất tay:
" tr giống con ch.ó từng nuôi hồi nhỏ. kh thích."
Cả hội trường chìm vào im lặng. Mọi đều nín thở, chờ xem Cố Lễ sẽ trừng phạt ra .
"Chị thể nói Lễ ca ca là chó!" Lâm Hi lập tức chỉ trích.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt lạnh lẽo của Cố Lễ quét thẳng về phía cô ta, giọng ệu vô cùng hờ hững:
"Ở đây phần cho cô lên tiếng ?"
kh muốn tiếp tục ở lại nơi này, liền l cớ vệ sinh để rời .
Khi đang rửa tay, một thân nhiệt nóng bỏng đột nhiên áp sát từ phía sau.
Ngay sau đó, một lực mạnh kéo vào trong buồng vệ sinh.
"Cạch." Cửa khóa lại.
vô cảm đàn trước mặt, nghiến răng:
"Đây là nhà vệ sinh nữ…"
Nhưng còn chưa nói xong, môi đã bị phủ lên bởi một xúc cảm nóng ấm.
Cố Lễ giữ chặt cằm , giọng nói khàn khàn, mang theo chút mê hoặc:
"Chiêu Chiêu, mở miệng nào."
cười nhạt, cắn mạnh xuống.
Vị m.á.u t lập tức lan tràn trong khoang miệng.
Cố Lễ cụp mắt xuống như một chú chó nhỏ vừa phạm lỗi. Kh còn vẻ lạnh lùng như trước, giọng nói mang theo chút đáng thương:
"Chiêu Chiêu…"
"Đừng gọi như vậy. kh con ch.ó nào bướng bỉnh như ."
Th vẫn lạnh lùng, ánh mắt Cố Lễ khẽ d.a.o động.
chủ động nâng tay lên, dụi vào tóc một cách tùy ý:
"Chủ nhân."
Chưa có bình luận nào cho chương này.