Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiên Kim Giả Nổi Tiếng Nhờ Livestream Huyền Học

Chương 10: Nguyền rủa (1)

Chương trước Chương sau

“Hừ, là cứ la hét ầm ĩ, làm cả làng kh được yên. Thế nào, kh cho ta nói à?” Ngu Tam Thất nói xong thì huýt sáo một tiếng, ta là kiểu thích lo chuyện bao đồng.

Trong mắt Ngu Tứ Nhất lóe lên vẻ giận dữ, ta và Ngu Tam Thất này từ nhỏ đã kh hòa thuận với nhau. Ngu Tứ Nhất đang định xắn tay áo lên, chuẩn bị cho đối phương một trận.

Một giọng nói già nua khàn khàn vang lên: “Làm gì mà ầm ĩ thế! Kh biết hôm nay là lễ Sơn Thần à?”

Đám đ nghe tiếng động bèn tản ra, nhường đường cho mới đến.

Chỉ th trưởng thôn cau mày, nghiêm mặt, chống gậy nổi giận đùng đùng tới. Hai đang cãi nhau, nhưng khi nghe th trưởng thôn đang giận dữ bọn họ thì cả hai đều ngoan ngoãn cúi đầu đứng yên tại chỗ, rụt rè gọi: “Bác trưởng thôn.”

“Trong mắt các còn trưởng thôn này kh! nói các năm nay cũng ba bốn mươi tuổi , vậy mà còn suốt ngày cãi nhau ầm ĩ như trẻ con bảy tám tuổi. Ngu Tứ Nhất, Ngu Tam Thất, các đúng là càng sống càng kh bằng một đứa trẻ mà!” Ông trưởng thôn đập mạnh cây gậy xuống đất, tiếng động trầm đục khiến cả hai run rẩy.

Ngu Tam Thất là một th minh, vừa nghĩ tới bản thân đã ba bốn mươi tuổi mà về nhà còn bị cha già dùng gậy đ.á.n.h m, thật sự mất mặt quá mà.

ta liếc Ngu Lão Ngũ đang hồn vía lên mây. Giải chu tìm buộc chu, tên kia thể đứng ngoài cuộc được chứ?

Ngu Tam Thất cười toe toét bước tới, vừa xoa bóp vai trưởng thôn vừa l băng ghế cho trưởng thôn ngồi, chờ sắc mặt trưởng thôn dịu xuống, Ngu Tam Thất mới khóc lóc kể lể nỗi uất ức của : “Bác à, bác hiểu lầm cháu . Vừa nãy cháu nghe th tiếng kêu cứu mạng của Ngu Lão Ngũ trong tiệc rượu, vội vàng chạy đến, nghĩ chắc hẳn đã xảy ra chuyện gì. Kết quả th Ngu Lão Ngũ vẻ lạ, cháu lập tức đứng ra khuyên giải ta vài câu, hôm nay là lễ Sơn Thần, nói ma quỷ gì vậy! Thật xui xẻo! Kh ngờ Tứ Nhất cũng ở đó. Bác cũng biết Tam Thất và Tứ Nhất bình thường kh hợp nhau nên cháu nói thêm vài câu. Bác, Tam Thất biết sai , mong bác tha thứ cho cháu.”

Ông trưởng thôn th vẻ mặt Ngu Tứ Nhất chút kh phục nhưng cũng kh nói gì thì biết Ngu Tam Thất đang nói thật. Đứa trẻ này từ nhỏ đã th minh, chỉ là kh được thật thà cho lắm. Ngu Tam Thất biết rõ lúc nào nên nói gì lúc nào kh nên nói gì.

Ông trưởng thôn thoáng qua Ngu Tứ Nhất đang kh phục thì thầm thở dài trong lòng. Tứ Nhất tính tình thật thà nhưng kh th minh, xem ra vẫn cần xem xét kỹ lưỡng vị trí trưởng thôn này.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Suy nghĩ thoáng qua, trưởng thôn nhấp một ngụm trà do Ngu Tam Thất đưa tới. Theo lời của Tam Thất, hỏi: “Nếu chuyện bắt Ngu Lão Ngũ, vậy Ngu Lão Ngũ đâu? Các đã hỏi rõ tình hình chưa?”

Ngu Tam Thất cười gượng sờ mặt kh nói gì, trưởng thôn về phía Ngu Tứ Nhất, Ngu Tứ Nhất tiến lên một bước nói: “Bác, cháu cũng kh biết gì nhiều. Lúc cháu tới. Ngu Lão Ngũ đang chỉ vào Ngu Lão Lục hét lớn: ‘Quỷ! Quỷ!’ Cháu chỉ biết vậy thôi, còn chưa kịp hỏi thì Ngu Tam Thất đã đến.”

“Được , Ngu Lão Ngũ tự trình bày .” Ông trưởng thôn về phía Ngu Lão Ngũ vẫn đang trốn phía sau Ngu Tứ Nhất, mặt mày tái mét, tay chân run rẩy.

Ngu Lão Ngũ th trưởng thôn gọi , sắc mặt càng trắng bệch hơn, môi kh còn chút m.á.u nào, trong lòng ta vô cùng hoảng hốt, toàn thân run rẩy, ta cố gắng l lại tinh thần, che dấu cảm xúc của , nở một nụ cười gượng gạo nói: “Trưởng thôn, cháu kh , chỉ là… chỉ là... Cháu chỉ th Lão Lục nên hơi kích động thôi.”

Nói xong, ta liếc Lão Lục đang ngồi trên bàn tiệc với vẻ mặt hoang mang khó hiểu. Chỉ liếc vài giây mà mồ hôi đã ướt đẫm. Rõ ràng ta đã tận mắt th lão Lục tắt thở, đầu một nơi, thân một nẻo. thể như vậy được! Làm thể lại ngồi yên ở đây mà kh hề hấn gì!

Trưởng thôn rõ ràng kh tin lời nói dối của ta, ta sợ đến mức run rẩy đổ mồ hôi lạnh mà còn nói kh chuyện gì. Ông nghĩ đến hôm nay là lễ Sơn Thần, nên nếu là chuyện nhỏ thì thể bỏ qua.

Lúc này, Ngu Lão Lục bước tới, túm l Ngu Lão Ngũ, trong mắt lóe lên vẻ bối rối, khó hiểu cùng một tia buồn bã: “Lão Ngũ, làm vậy? Là , Lão Lục đây, kh nhận ra ?”

Ngu Lão Ngũ sợ hãi nhắm mắt đẩy Ngu Lão Lục ra, liên tục lui về phía sau, ngồi xổm trên mặt đất, ôm mặt khóc nức nở: “Đừng tới đây! Biến ! Đừng tới đây! Quái vật! Quái vật!”

“Tứ Nhất, cứu với! kh muốn c.h.ế.t!” ta kích động quỳ gối ôm chân Ngu Tứ Nhất, liều mạng kéo ống quần của đối phương.

Ngu Tịch đã sớm quan sát màn kịch này trong đám đ. Ngu Lão Lục này thật là kỳ lạ, thoạt tr chẳng khác gì bình thường, nhưng kỹ lại thì vô số linh khí toát ra từ ta.

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...