Thiên Kim Giả Nổi Tiếng Nhờ Livestream Huyền Học
Chương 28: Phạm Triệt (1)
Ngu Tịch ngước lên, đập mắt là bóng lưng của một cô gái mặc váy ngắn. Máu tươi loang lổ khắp mặt đất nhưng dưới ánh hoàng hôn rực rỡ sắc cam lại kh th linh hồn nào xuất hiện.
đôi đồng t.ử đen kịt vô hồn của cô gái, Ngu Tịch khép hai ngón tay trái lại, khẽ chạm vào trán cô. Một tia sáng đỏ rực lóe lên trên trán cô ta, hiện ra một hoa văn kỳ quái.
Hiến tế.
Ngu Tịch nhíu chặt mày, lòng thắt lại. Dù ở thời cổ đại hay hiện đại thì hiến tế là thứ tà thuật ghê rợn.
“Cô đang làm gì thế!” Một giọng thiếu niên nghiêm nghị vang lên.
Cùng lúc đó một luồng kiếm quang trắng xóa xé gió lao tới. Ngu Tịch bình thản giơ tay, một màn c vô hình hiện ra chặn đứng đòn tấn c của đối phương.
vừa tới là một thiếu niên mặc võ phục ngắn tay màu trắng, mái tóc dài được buộc cao bằng dải lụa x cùng t với viền cổ áo. gương mặt ển trai, làn da trắng sứ nhưng đường nét lại sắc sảo, lạnh lùng. đứng thẳng tay cầm kiếm bạc sáng loáng, khí chất bức .
Ngu Tịch biết thiếu niên này đã hiểu lầm, định lên tiếng giải thích thì một làn khói đen đậm đặc bắt đầu lan tỏa dưới chân cô. thiếu niên th vậy thì ánh mắt càng thêm lạnh lùng. xoay cổ tay, th kiếm như một phần cơ thể, di chuyển nhẹ nhàng như chim hồng nhạn, uyển chuyển tựa rồng bay. tung lên kh trung, đ.â.m thẳng về phía cô.
Ngu Tịch nghiêng tránh né đòn tấn c trực diện, tay nh chóng kết ấn, một tấm khiên pháp thuật hiện ra ngay trước mặt. Cô xoay cầm khiên, vững vàng đỡ l nhát kiếm truy kích của .
“Phái Chính Nhất?” Thiếu niên đáp xuống nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, thu kiếm lại, nét mặt cũng dịu .
“Chính Nhất, Ngu Tịch.” Ngu Tịch khẽ gật đầu chào.
“Thục Sơn, Nam Cung Huyền Thiên.” Huyền Thiên nói xong liền chắp tay áy náy: “Vừa thật đắc tội.”
Ngu Tịch lắc đầu: “Chuyện nhỏ thôi, đạo hữu kh cần để tâm. Chẳng hay đạo hữu ở đây là việc gì?”
Kiếm tu Thục Sơn vốn ẩn tu luyện, cả đời theo đuổi phong thái cô độc kiêu hãnh, hiếm khi xuống núi. Tôn chỉ của họ là “Loạn thế cứu nhân, thịnh thế quy ẩn”. Việc họ xuất thế lúc này chắc c kh ềm lành.
Gương mặt ển trai của Huyền Thiên thoáng chút ngượng ngùng: “À thì… hiện giờ quốc gia đang đẩy mạnh giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm, vẫn chưa hoàn thành chương trình học.”
nói xong thì đỏ bừng mặt. vốn là thiên tài, các môn khác đều gần như ểm tuyệt đối, duy chỉ môn Vật lý là học mãi kh vào. lẽ một theo chủ nghĩa duy tâm bẩm sinh khó lòng dung nạp được những kiến thức duy vật khô khan.
Ngu Tịch lên tiếng an ủi: “Thời đại thay đổi , học tập cũng quan trọng, đạo hữu cần cố gắng hơn.”
Nếu bỏ qua nụ cười tủm tỉm trên môi cô thì lời an ủi này lẽ sẽ chân thực hơn nhiều.
Thật ra mới gặp thiếu niên này, Ngu Tịch cũng th hơi ghen tị vì tư chất của quá tốt, tiếc rằng lại theo con đường kiếm tu. Nhớ lại thời của cô, nhân tài huyền môn hiếm hoi, kh l một thiên tài xuất chúng. Chuyện này khiến đứng đầu huyền môn là cô lúc nào cũng nghĩ nát óc vì chuyện tìm kế nghiệp. Ông bạn già Kiếm Nhất của cô cũng ngày ngày ủ rũ vì chuyện này.
Kh ngờ ba trăm năm sau, kiếm môn lại xuất hiện một hậu bối “trâu bò” như Huyền Thiên. Ông bạn già dưới suối vàng chắc cũng đã thể yên lòng. Ngu Tịch càng nghĩ càng cảm khái, ánh mắt Huyền Thiên cũng thay đổi từ nóng rực chuyển dần sang bình tĩnh.
Huyền Thiên cảm th mất mặt, vội lảng sang chuyện khác: “Vừa nãy đang luyện c ở sân luyện võ, liếc mắt qua cửa sổ thì th trên sân thượng lầu Cúc đang gào thét, đột nhiên ngã xuống. thoáng th một bóng màu đỏ phía sau cô ta, nghi là tà vật làm loạn. Kh biết đạo hữu th nó kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngu Tịch lắc đầu: “Kh th. Vừa nghe tiếng động mạnh vội chạy tới thì đã th cảnh này, sau khi th hồn phách của cô gái kh còn trong cơ thể, mới thử tìm kiếm thì đạo hữu vừa đến cũng th đ.”
“Hai cứ một câu ‘đạo hữu’ hai câu đạo hữu qua lại nghe phát mệt, vấn đề kh tra , cứ đứng đây lề mề.” Một th niên quấn dải băng đen bước tới. ta dáng cao gầy, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ tà mị. ta đẩy vai Huyền Thiên, định bước vào lớp học.
Rõ ràng ta quen biết Huyền Thiên. Mặt Huyền Thiên đỏ gay, bực bội nói: “Phạm Triệt, kh nói thì kh ai bảo câm đâu.”
“Miệng là của , thích nói gì là quyền của , quản được chắc?” Phạm Triệt Huyền Thiên đầy khiêu khích. ta mười tám tuổi, cơ thể đã phát triển hoàn thiện, cao hơn một mét tám, đứng cạnh Huyền Thiên tr chẳng khác nào lớn dắt theo trẻ con.
Huyền Thiên dù cũng mới là thiếu niên mười lăm, cố tập luyện thế nào thì cũng chỉ cao chưa đầy mét bảy, thấp hơn Phạm Triệt hẳn hai cái đầu. ngẩng lên, ánh mắt lóe lên tức giận: “ đừng tưởng cao mét bảy chín là ghê gớm lắm.”
Phạm Triệt túm l cổ áo Huyền Thiên, nhấc bổng lên: “Dù cũng ghê gớm hơn . Với lại gọi là . Sư phụ kh dạy tôn trọng đàn à?”
“Bu xuống!” Huyền Thiên phát ên, chẳng còn vẻ lạnh lùng của một kiếm tu lúc nãy. th Phạm Triệt kh ý định bu tay thì đành bu xuôi, thái độ như cá nằm trên thớt.
“Con ai cũng hai mặt mà.” Ôn Xuân th Ngu Tịch choáng váng thì lên tiếng trấn an.
Ngu Tịch cười khổ: “Là nghĩ quá lên . Thời trẻ cũng chẳng khác bọn họ là bao.”
Đúng vậy, kh ai cũng trải nghiệm ly kỳ như cô, họ vẫn chỉ là những đứa trẻ thôi. Ngu Tịch giờ mới thực sự cảm nhận được nơi đang sống. Ở đây kh ân oán môn phái kéo dài cả nghìn năm, kh thị phi chính tà kh đội trời chung, chỉ những đứa trẻ đơn thuần.
Ba đang trò chuyện thì một vệt sáng đỏ lướt qua cực nh. Tất cả đều khựng lại. Huyền Thiên nghiêm giọng: “Mọi cảm th gì kh?”
Phạm Triệt nheo mắt: “ ngửi th mùi m.á.u nồng nặc đến nỗi ‘bảo bối’ của lên cơn thèm .”
Huyền Thiên cắt ngang: “Đừng nhắc m con sâu đó, th là buồn nôn .”
Phạm Triệt đột nhiên bu tay khiến Huyền Thiên kh kịp phản ứng, ngã cái bịch xuống đất.
“Phạm Triệt, làm cái gì thế!” Huyền Thiên xoa m.ô.n.g càu nhàu, đổi lại chỉ nghe một tiếng cười khẩy trên đầu.
Ngu Tịch kéo hai về lại chuyện chính: “Linh hồn cô gái này đã bị hiến tế. Huyền Thiên lại nói th một bóng ma màu đỏ, chuyện này kh thể xem nhẹ.”
Huyền Thiên lập tức l lại vẻ cao ngạo, nghiêm túc gật đầu. Phạm Triệt cũng im lặng lắng nghe. Ngu Tịch nói tiếp: “Chúng ta bắt đầu từ t.h.i t.h.ể trước. Hai ai quen cô ta kh?”
Phạm Triệt tặc lưỡi. ta tính cách quái gở nên chẳng thân thiết với ai trong lớp, kh ai thèm để ý đến ta mà ta cũng chẳng buồn nhớ mặt ai.
Huyền Thiên hiểu rõ hoàn cảnh của Phạm Triệt, mỉa mai: “ chắc đến lớp bao nhiêu còn chẳng biết.” Một cú đ.ấ.m thép giáng xuống đầu Huyền Thiên, Phạm Triệt kho tay, khinh khỉnh: “Đó là vì kh thèm kết giao. Vả lại, thì khá hơn chắc?”
Huyền Thiên như bị chọc đúng chỗ ngứa, cứng miệng cãi: “Đó là vì quá nổi tiếng, được chưa!”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.