Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiên Kim Giả Xuyên Sách Thiên Kim Thật Trọng Sinh

Chương 4:

Chương trước Chương sau

Chương 4:

Mẹ ngập ngừng:

“Chắc tại đột ngột xảy ra biến cố, con bé còn nhỏ, tâm lý chưa vững. Thành tích thường ngày của nó vẫn tốt, học lại một năm, chắc c sẽ vào được đại học trọng ểm.”

Thẩm ba gật gù:

cũng xem qua thành tích trước đây của nó, đúng là ổn định. Kết quả lần này chỉ là ngoài ý muốn.”

gắp một miếng tôm hùm vào bát, giả vờ buột miệng:

“Ba, nói mới nhớ, Minh Châu làm biết là con gái của nhà họ Thẩm vậy ạ?”

Lời vừa dứt, cả bốn đều sững sờ.

Một lúc sau, Thẩm mẹ mới lên tiếng:

“Đúng đó, Minh Châu làm biết được nó mới là con ruột của chúng ta?”

Khi nói với ba mẹ nuôi rằng kh con ruột, đã cố tình dựng lý do, viện cớ một bạn cùng lớp bảo kh giống họ ba mẹ, nên lén làm xét nghiệm ADN.

Nhưng Thẩm Minh Châu thì khác.

Trước kia, nhà họ Thẩm và nhà họ Khương gần như kh hề giao tình, vậy cô ta làm lại chính xác biết được thân phận thật của ?

biết. Nhưng ba Thẩm và mẹ Thẩm hì kh.

Cô ta giống như một quả b.o.m hẹn giờ với . Vậy thì kh ngại gieo trước trong lòng họ một chút hoài nghi.

Cả với ba mẹ ruột của cũng vậy.

Khai giảng tới nơi , sẽ rời thành phố kh ở nhà. Hai đã nuôi Thẩm Minh Châu mười m năm, tình cảm đó đâu dễ dứt bỏ ngay.

Nếu đến lúc đó Thẩm Minh Châu giở trò, chắc c họ sẽ dễ dàng bị lừa.

Đề phòng khác là chuyện kh bao giờ thừa.

Huống chi đối tượng lại là Thẩm Minh Châu.

Trên đường về, ba mẹ kh nói một câu.

Về tới nhà, mẹ mới cau mày:

“Con nói xem, Minh Châu biết kh con gái chúng ta từ khi nào?”

Ba ngồi phịch xuống ghế sô pha:

“Ai mà biết được. Dù thì ba mẹ ruột nó giàu , muốn quay về làm tiểu thư d giá cũng là lẽ thường.”

Câu nói nghe phần chua chát, nhưng trong giọng lại đầy thất vọng.

Lúc mới về nhà, từng vào phòng Thẩm Minh Châu. Quần áo, giày dép, mỹ phẩm, máy tính… toàn là hàng hiệu.

Rõ ràng, tuy nhà họ Khương kh giàu như nhà họ Thẩm, nhưng chắc c kh hề bạc đãi cô ta.

Nghe ba nói vậy, mẹ thoáng lo lắng :

“Miên Miên, đột nhiên bị đổi lại như vậy, con …”

“Mẹ.” vội ngắt lời, “Thực ra trước khi bị đổi, con đã biết kh con ruột nhà họ Thẩm .”

“Với lại con th nhà tốt, kh kém gì nhà họ Thẩm cả. Cha mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Nhưng họ vẫn nghĩ nhiều.

vừa vào phòng kh lâu thì nhận được tin n báo tiền vào tài khoản.

Hai mỗi chuyển cho mười ngàn, bảo mua quần áo.

kh định mua, nhưng chuyện này lại nhắc nhớ ra một việc.

Đồ đạc mà Thẩm Minh Châu để lại ở nhà họ Khương, mang trả về cho cô ta.

Lúc rời nhà họ Khương, chắc Thẩm Minh Châu thật sự chán ghét nơi này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-gia-xuyen-sach-thien-kim-that-trong-sinh/chuong-4.html.]

Quần áo, giày dép, thậm chí cả máy tính, cô ta chẳng thèm mang .

tìm một chiếc vali, bỏ vào đó m bộ quần áo còn mới cùng chiếc máy tính xách tay và vài món đồ khác.

Sau đó gọi ện cho mẹ Thẩm, báo trước một tiếng, gọi xe chở đến nhà họ Thẩm.

Khi đến nơi, trong phòng khách chỉ mẹ Thẩm đang ngồi xem phim.

kéo vali đến trước mặt bà, nói:

“Mẹ, đây là đồ Minh Châu để lại bên nhà họ Khương.”

“Lúc kh mang theo quần áo, giày dép, máy tính… Con tạm thời gom một ít mang tới. Phần còn lại, lúc nào tiện thì nhờ sang l.”

Mẹ Thẩm ngẩn ra:

“Minh Châu về vội quá, mẹ cũng quên mất chuyện này.”

“Kh ạ, con cũng vừa dọn phòng tối xong mới nhớ ra.”

Nói , mở vali ra.

Bên trong đều là quần áo hợp mùa, còn khá mới.

Thẩm mẹ liếc qua, khẽ gật đầu:

là biết ba mẹ con cũng đối xử tốt với Minh Châu. Tuổi còn nhỏ mà đã cho dùng toàn đồ hiệu.”

cười:

“Ba con là bác sĩ, mẹ con là giáo viên. Ở thành phố này, thu nhập hai nghề này cũng khá ổn.”

Quả thật, họ chẳng hề bạc đãi cô ta. Chỉ ều, lần đầu tiên đến nhà họ Thẩm, để làm màu đáng thương, Thẩm Minh Châu cố tình mặc một bộ quần áo cũ rách.

mang đống quần áo này đến, cũng là muốn để ba Thẩm mẹ Thẩm hiểu rằng, ở nhà họ Khương, Thẩm Minh Châu chưa từng chịu khổ.

Thẩm mẹ vừa định nói gì đó, thì th Thẩm Minh Châu từ trên lầu bước xuống.

Cô ta vừa vừa cắm mặt vào ện thoại, miệng còn hỏi:

“Mẹ, nhà khách…”

Câu nói còn chưa dứt thì đã th .

mỉm cười:

“Minh Châu, mang quần áo tới cho cô. Hôm cô bỏ quên ở nhà này.”

Sắc mặt Thẩm Minh Châu lập tức cứng lại.

Cô ta liếc mẹ một cái đầy căng thẳng, nh chóng bước tới.

Thẩm Minh Châu vội vàng giải thích:

“Mẹ, con nghĩ những thứ đó đều do ba Khương mẹ Khương mua. Con vốn kh con gái họ, nếu lại l đồ họ mua thì th… kh thích hợp.”

Nói xong, ánh mắt còn ám chỉ liếc về phía .

lúc rời , đã mang hết đồ mà Thẩm ba Thẩm mẹ mua cho nguyên chủ chung .

Họ chỉ một đứa con gái. Đồ từng mặc, Thẩm Minh Châu chắc c kh bao giờ mặc lại. Giữ lại chỉ nước vứt , nên mang hết theo.

Mẹ Thẩm thản nhiên nói:

“Họ đã nuôi con mười m năm, cho dù con muốn mang theo, họ cũng sẽ kh ngăn cản. Hơn nữa những bộ quần áo đó con đều mặc , Miên Miên về cũng kh dùng được nữa…”

Khuôn mặt Thẩm Minh Châu khi đỏ khi trắng.

“Là con suy nghĩ nhiều quá. Để con hôm nào sang l hết đồ về.”

liền mỉm cười:

“Hay cứ để cho làm mang về cho nh. Đồ khá nhiều, một cô cũng chẳng mang nổi. Còn sách vở nữa, sau này cô chắc c sẽ cần dùng đến.”

Thẩm mẹ gật đầu đồng ý:

“Miên Miên nói đúng. Sắp nhập học , m quyển sách cũ cũng nên l lại ôn tập trước.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...