Thiên Kim Huyền Học Trở Về Hào Môn
Chương 135:
Màn hình livestream lúc này như muốn vỡ tung bởi những dòng bình luận hối thúc:
【Mau lái xe thôi! Kh nghe Mộc Vãn đại sư nói là sắp kh kịp à?】
【Lái xe nh lên! Sốt ruột quá mất! Mộc Vãn đại sư lần nào xem tướng cũng chuẩn cả. Dù các vị kh tin, nhưng vì con gái cũng tin một lần chứ!】
【Cô Trương ơi, cô mau khuyên chồng ! ta mà kh lái xe, con gái cô sẽ gặp nguy hiểm thật đ!】
...
Nghe những lời hối thúc từ cộng đồng mạng, Trương nữ sĩ cũng bắt đầu lay chồng. Vì chuyện liên quan đến con gái, Hồ tiên sinh kh dám lơ là nữa, liền khởi động xe, muốn xem Mộc Tịch Vãn sẽ nói gì tiếp.
kh tin vào phong thủy, nên cảm th Mộc Tịch Vãn lẽ chỉ là một kẻ lừa đảo. Nhưng quê nhà cũng kh xa, mà và vợ đã gần một tháng kh gặp con, nên dù lời của cô chuẩn hay kh, coi như một chuyến về thăm con gái cũng được.
Đang mải suy nghĩ, nghe th tiếng Mộc Tịch Vãn từ ện thoại:
“ tên là Hồ Bác Tư, năm nay 30 tuổi. lớn lên ở quê, từ nhỏ gia cảnh đã kh tốt. Năm 6 tuổi, bố mẹ đều xuống đồng, chỉ để lại ở nhà . một ăn xin đến nhà, th ta đáng thương, đã cho ta một cái bánh bao. Nhưng gia đình khi đó của cũng chẳng khá giả, sợ bố mẹ biết sẽ đánh nên đã lén nhịn đói, nói dối với họ rằng cái bánh bao đó là do chính ăn. nói đúng kh?”
Mộc Tịch Vãn sở dĩ kh chấp nhặt với đàn này là vì cô nhận th là một lòng tốt.
Hồ Bác Tư đang lái xe thì giật kinh ngạc. Chuyện này, năm đó vì sợ bị đánh, đã giấu kín, kh nói với ai. Lớn lên, chuyện cũng dần bị lãng quên.
Kh ngờ vị đại sư này thật sự bản lĩnh. Hồ Bác Tư suy nghĩ một lát nói:
“Đại sư, vừa đã nghi ngờ lời cô nói, đó là lỗi của , mong cô lượng thứ!”
Mộc Tịch Vãn nghe vậy, chỉ nhẹ nhàng đáp: “Kh gì.”
cô tiếp tục: “ sắp đến thôn kh? Quay camera lại đây, sẽ chỉ đường cho .”
Lúc này, chiếc xe đã đến cửa thôn. Hồ Bác Tư làm theo lời Mộc Tịch Vãn chỉ dẫn. Càng , càng kinh hãi. Con đường Mộc Tịch Vãn chỉ dẫn là lối ra hồ nước ở rìa thôn. Hồ này vì hay bị trộm cá nên đã bị bỏ hoang.
Nếu kh chuyến này, mà gọi thẳng cho thân, chắc c họ sẽ kh bao giờ nghĩ đến nơi đây.
Lúc này, con đường càng lúc càng hẹp, xe kh thể qua được nữa. Vợ chồng Hồ đành xuống xe, chạy bộ. Chưa được bao xa, hai đã nghe th tiếng trẻ con khóc.
“Là Nữu Nữu!”
Vợ chồng Hồ về phía tiếng khóc, th con gái đang vùng vẫy dưới nước. Càng vùng vẫy, con bé càng chìm dần, tiếng khóc cũng vì sặc nước mà ngắt quãng.
Hồ Bác Tư tăng tốc chạy đến bên hồ, nhảy xuống nước bế con lên. nh chóng ấn ngực, giúp con gái ho ra những ngụm nước đã uống .
Mãi đến khi con bé “Oa” một tiếng khóc lớn, vợ chồng mới dần dần yên tâm.
Theo dòng c đức tuôn chảy vào cơ thể, Mộc Tịch Vãn mệt mỏi xoa xoa ấn đường. Dùng linh lực để chỉ đường đã tiêu hao của cô nhiều năng lượng và cả tinh thần.
【Oa, xem mà lo lắng đến nghẹt thở! Nếu bố của đứa bé kh dừng xe lại vì nghi ngờ Mộc Vãn đại sư, họ đã đến sớm hơn và đứa bé sẽ kh bị rơi xuống nước kh?】
【Từ lúc Hồ dừng xe, những khoảnh khắc còn lại đều là giành giật từng giây từng phút!】
【May quá, đứa bé được cứu ! Tim cuối cùng cũng đập lại bình thường!】
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-huyen-hoc-tro-ve-hao-mon/chuong-135.html.]
Sau khi vụ việc của thứ hai được giải quyết mỹ mãn, chương trình cũng kết thúc. Mộc Tịch Vãn tra vé máy bay, may mắn thay còn một chuyến vào lúc 7 giờ tối. Cô khéo léo từ chối lời đề nghị của đạo diễn Kim về việc nghỉ ngơi ở khách sạn, chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi thật tốt.
Sau một chặng đường dài mệt mỏi, 8 giờ tối, cô cuối cùng cũng về đến Kinh Thành. Vì đã muộn, cô kh muốn làm phiền gia đình. Nào ngờ, vừa xuống máy bay, đến cổng đón, cô đã nghe th một giọng nói quen thuộc:
“Vãn Vãn!”
Mắt Mộc Tịch Vãn sáng lên, cô về phía cổng, th hai bóng dáng cao lớn nổi bật:
“ cả! Dạ đại ca! Hai lại đến đây?”
Mộc Cảnh Trần đã lâu kh gặp em gái, một tay đón l hành lý của cô, tay còn lại xoa đầu cô.
“Hôm nay là thứ Sáu, đúng lúc được nghỉ nên đến đón em. Máy bay về muộn thế này mà kh chịu gọi về nhà, lần sau kh được như vậy nữa, biết kh?”
Nếu hôm nay kh đến đón, chẳng Vãn Vãn sẽ một về nhà ?
Mộc Tịch Vãn bật cười trai đang lải nhải, ngượng ngùng nói:
“Chính vì muộn quá nên em kh muốn làm phiền mọi . Vả lại, em đâu trẻ con nữa, một cũng kh mà.”
cô em gái hiểu chuyện, Mộc Cảnh Trần thầm thở dài.
“Vãn Vãn, chúng ta là nhà của em. Em như vậy, bọn sẽ lo lắng đ, biết kh?”
Mộc Tịch Vãn cảm th ấm áp vô cùng khi vẻ mặt nghiêm túc của trai. Dạ Mặc Diễm đứng một bên hai em "tình thâm", liền lên tiếng:
“Chúng ta về thôi.”
Ba đến bãi đỗ xe. Dạ Mặc Diễm rút chìa khóa xe ném cho Mộc Cảnh Trần:
“ lái xe .”
Mộc Cảnh Trần vốn định ngồi ghế sau với Mộc Tịch Vãn, nghe vậy liền kh vui:
“Tại ? Tớ muốn ngồi cùng em gái!”
Dạ Mặc Diễm chỉ nhàn nhạt Mộc Cảnh Trần:
“ kh th sắc mặt Vãn Vãn mệt mỏi ? Cô chắc c đã dùng linh lực quá độ, mà thể giúp Vãn Vãn bổ sung linh lực. thể ?”
“ !...” Mộc Cảnh Trần muốn phản bác, nhưng lại chẳng tìm ra lý do thích hợp. Quả thật, sắc mặt em gái đang hơi tái nhợt.
Vì em gái, Mộc Cảnh Trần đành hậm hực ngồi vào ghế lái. Qua gương chiếu hậu, còn th khóe miệng Dạ Mặc Diễm khẽ nhếch lên.
Hừ, là vì Vãn Vãn thôi !
Mộc Tịch Vãn ngồi vào xe, tò mò hỏi:
“ cả, làm hai biết em về chuyến bay tối vậy?”
Vé máy bay này cô đặt lúc gấp, kh nói cho ai cả.
Mộc Cảnh Trần sững sờ một chút, đáp:
“Là Mặc Diễm đề nghị. nói show của em kết thúc, hơn nữa gọi ện cho em kh được, nên cả hai đành đến sân bay thử vận may, xem em ở chuyến này kh.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.