Thiên Kim Huyền Học Trở Về Hào Môn
Chương 145:
Khi Mộc Tịch Vãn th mọi đều đồng ý với quyết định của , cô quay sang Tạ Diệu Đồng:
“Chị Diệu Đồng, vậy giờ chúng ta bắt đầu thôi.”
Nghe Mộc Tịch Vãn nói, Quý Nguyên Tích vội vàng dắt Tạ Diệu Đồng vào phòng khách. Vừa , bà vừa nói: “Diệu Đồng à, phòng khách ở đây lúc nào cũng dọn dẹp sạch sẽ. Nếu con dọn về chỗ trọ cũ thì bất tiện lắm. Hay là con cứ ở lại đây nhé?”
Lúc này, Tạ Diệu Đồng đã kh còn vẻ lo lắng và sợ hãi như ban đầu. Nghe Quý Nguyên Tích nói, cô gật đầu. Cô biết, hiện tại sức khỏe của Gia Gia là quan trọng nhất. Một bên, Mộc Cảnh Dập cũng im lặng. Khi th Gia Gia, đã quyết định sẽ gánh vác trách nhiệm của một cha. Cảm giác này thật kỳ diệu. luôn nghĩ còn lâu mới kết hôn, sinh con, vậy mà đùng một cái, con trai đã hơn một tuổi.
được sự đồng ý của Tạ Diệu Đồng, Quý Nguyên Tích rõ ràng vui. Đứa trẻ Gia Gia đáng yêu này lại chính là cháu ruột của bà. Bà đã nghĩ kỹ , nếu Tạ Diệu Đồng muốn Mộc Cảnh Dập chịu trách nhiệm, bà sẵn lòng coi cô như con dâu. Còn nếu Tạ Diệu Đồng kh yêu Mộc Cảnh Dập và kh muốn kết hôn, bà cũng vui lòng coi cô như con gái mà yêu thương.
Tóm lại, từ giờ trở , Tạ Diệu Đồng sẽ kh còn bơ vơ một nữa. Cô bé sẽ cả nhà họ Mộc và nhà họ Quý che chở, và là mẹ của cháu nội bà.
Vào đến phòng khách, Mộc Tịch Vãn bảo Tạ Diệu Đồng đặt Gia Gia lên giường. Gia Gia mới chỉ hơn một tuổi, việc giữ cho bé nằm yên là một ều khó.
Mộc Tịch Vãn Tạ Diệu Đồng, hỏi ý kiến:
“Chị Diệu Đồng, bé còn nhỏ, mà khi em châm cứu thì cơ thể bé kh thể cử động. Em sẽ châm kim để bé vào trạng thái ngủ, được chứ ?”
Th Tạ Diệu Đồng lộ rõ vẻ lo lắng, Mộc Tịch Vãn vội giải thích: “Chị yên tâm, việc này kh bất cứ ảnh hưởng xấu nào đến cơ thể bé đâu.”
Tạ Diệu Đồng gật đầu đồng ý. Cô cứ tưởng "châm kim" là Mộc Tịch Vãn sẽ dùng kim tiêm thuốc để gây mê. Nào ngờ, khi Mộc Tịch Vãn l ra một bộ ngân châm, cô sững sờ. Chẳng lẽ cô nói "châm cứu" là châm cứu thật ?
Đang lúc ngây , cô nghe th Mộc Tịch Vãn nói: “Chị Diệu Đồng, chị giữ chặt cổ tay Gia Gia nhé, em cần châm kim.”
Tạ Diệu Đồng vội vàng làm theo. Gia Gia lẽ đã quen với những lần tiêm chích ở bệnh viện nên đôi mắt nhỏ ngập tràn vẻ sợ hãi.
Mộc Tịch Vãn kh đành lòng, mỉm cười nói: “Gia Gia ngoan, kh đau đâu. Con ngủ một giấc thật ngon nhé, cô sẽ giúp con đuổi hết những con quái vật nhỏ xấu xa , được kh?”
Kh biết Gia Gia hiểu lời cô nói hay kh, nhưng sau câu nói , bé liền chằm chằm vào Mộc Tịch Vãn, ánh mắt kh còn vẻ sợ hãi nữa.
Mộc Tịch Vãn tập trung vào cánh tay của Gia Gia. Cô nh chóng vung ngân châm, c*m v** huyệt Nội Quan và Thần Môn trên cổ tay bé. Chỉ một lát sau, dưới tác dụng của ngân châm, Gia Gia dần dần chìm vào giấc ngủ.
Những mặt trong phòng đều kinh ngạc. Thật thần kỳ!
Đây là lần đầu tiên họ tận mắt chứng kiến Mộc Tịch Vãn hành y, và họ cũng càng niềm tin vào y thuật của Mộc Tịch Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-huyen-hoc-tro-ve-hao-mon/chuong-145.html.]
Sau khi Gia Gia đã ngủ, Mộc Tịch Vãn bắt đầu châm cứu. Quy trình châm cứu gần giống như thường ngày, nhưng khối u trong não của Gia Gia lại là vấn đề lớn nhất. Nếu khối u tiếp tục phát triển, nó sẽ ảnh hưởng đến nhiều trung khu thần kinh của bé. Nhưng linh lực của Mộc Tịch Vãn chỉ đủ để cô hoàn thành việc châm cứu bình thường.
Vì vậy, cô quyết định châm cứu vào phần đầu của Gia Gia trước để làm khối u từ từ thu nhỏ lại, đồng thời trì hoãn tốc độ phát triển của nó.
Vì Gia Gia còn quá nhỏ, Mộc Tịch Vãn quyết định châm cứu cho bé hai ngày một lần. Sau khi khối u được kiểm soát, cô sẽ chuyển sang châm cứu một lần mỗi tuần.
Vì bệnh tình của Gia Gia khá nghiêm trọng, Mộc Tịch Vãn bắt đầu trở nên bận rộn. Buổi sáng, cô ngồi thiền để tu luyện, đợi linh lực đầy lên thì bắt đầu trị liệu cho Gia Gia. Kho cửa hàng trực tuyến của cô cũng kh còn nhiều hàng tồn kho. Theo lời thúc giục của Kiều Phỉ Nghiên, Mộc Tịch Vãn nghĩ cần vẽ thêm bùa chú và chế tạo thêm thuốc.
Một hôm, ngay sau khi châm cứu xong cho Gia Gia và quay về phòng ngủ để nghỉ ngơi, Mộc Tịch Vãn nhận được ện thoại của Kiều Phỉ Nghiên. Cô cứ nghĩ Kiều Phỉ Nghiên lại gọi để giục làm bùa và thuốc, nên vừa bắt máy đã nói:
“Alo, Nghiên Nghiên, tớ đã vẽ xong một phần bùa , chiều nay sẽ đưa cho !”
Nào ngờ, Kiều Phỉ Nghiên vội vã nói:
“Vãn Vãn, đừng quan tâm đến bùa chú gì nữa. mau vào mạng xem , khắp nơi đều là tin tức về !”
Mộc Tịch Vãn cau mày. Sau khi cúp máy, cô l ện thoại, mở trình duyệt. Vừa vào, cô đã th tên đứng đầu các tin tức:
【Nóng hổi! Mộc Tịch Vãn, hóa ra lại là như vậy!】
【Mộc Tịch Vãn, cô thể đối xử với cha mẹ nuôi của như thế!】
...
Mộc Tịch Vãn chỉ cần những tiêu đề tương tự nhau này cũng thể đoán được nội dung bên trong. Nhưng cô vẫn nhấp vào xem. Cô muốn biết rốt cuộc họ đã viết gì.
Nội dung của các bài viết khá giống nhau, đều kể rằng Mộc Tịch Vãn, bị nhầm lẫn thân phận từ khi mới sinh ra, sau khi về lại nhà họ Mộc hào môn đã bắt đầu chèn ép gia đình họ Tô. Mẹ nuôi của cô bị đưa vào tù, cha nuôi và hai trai trở về quê. Một gia đình vốn êm ấm, chỉ vì sự trả thù của Mộc Tịch Vãn mà tan nát!
Bên dưới bài viết, bình luận nào cũng . Nhưng con luôn một tư tưởng kỳ lạ, đó là đồng cảm với kẻ yếu. Tuy gia đình họ Tô là tự làm tự chịu, nhưng vì kết cục của họ khá thảm hại nên những chưa từng xem chương trình của Mộc Tịch Vãn đều đứng về phía họ.
【Trời ơi, cô thiên kim nhà họ Mộc này thật là vong ân bội nghĩa quá ! Dù bị nhầm lẫn từ lúc sinh ra, nhưng gia đình họ Tô cũng đã nuôi lớn cô ta mà! thể làm tan nát cả một gia đình như vậy, độc ác quá!】
【C bằng mà nói, làm vậy thật kh nên. ta thường nói “c sinh kh bằng ân dưỡng”. Dù gì họ cũng đã nuôi cô lớn, vậy mà sau khi về với gia đình ruột thịt, cô lại làm ra những chuyện vong ân bội nghĩa như vậy, thật sự kh thể chấp nhận được!】
...
Chưa có bình luận nào cho chương này.