Thiên Kim Huyền Học Trở Về Hào Môn
Chương 226:
Giọng Mộc Cảnh Dập trầm thấp nhưng đầy uy lực, ánh mắt lộ ra sự nghiêm nghị.
dừng lại một chút, nói tiếp: “Còn nữa, Thư, bà Thư, khi bác sĩ nói đứa con gái út của hai kh còn hơi thở, hai đã kh yêu cầu bệnh viện trả lại t.h.i t.h.ể ? Hai nói xem: lý do đó bản thân hai tin nổi kh?”
“Chuyện này…”, Thư Hưng Thiệu trừng mắt vợ. Lúc đó, bà gọi ện nói đứa bé đã mất, ta đang c tác bên ngoài, làm biết bà ta xử lý thế nào.
Thư Hưng Thiệu kh nói nên lời, ta sang vợ. Lúc này, bà Thư trong lòng càng hoảng loạn. Bà ta nói đây? Nếu bà ta nói thật, chuyện năm đó chẳng sẽ bị bại lộ ?
Đúng lúc bà Thư đang bối rối, giọng nói bình thản của Mộc Tịch Vãn truyền đến: “Nếu bà Thư kh trả lời được, vậy để giúp bà trả lời nhé!”
Mộc Tịch Vãn chậm rãi đứng dậy, đến trước mặt vợ chồng Thư Hưng Thiệu. Cô thản nhiên phụ nữ ăn diện lộng lẫy trước mặt, thật kh thể tin được, một mẹ lại nhẫn tâm vứt bỏ đứa con ruột mang nặng đẻ đau suốt chín tháng mười ngày.
“Lúc bà Thư mang thai đứa con thứ ba, vì hai đứa đầu đều là con gái nên vợ chồng bà, và cả bố mẹ Thư, đều mong đứa bé này là con trai."
"Khi thai nhi được bốn tháng, hai đã đến bệnh viện khám thai, tìm quen để kiểm tra giới tính của đứa bé. Bác sĩ lúc đó đã nói, bà Thư mang thai một bé trai! nói đúng kh?”
Thư Hưng Thiệu vô thức gật đầu. Ông ta kh hiểu tại cô tiểu thư Mộc gia lại biết rõ như vậy, nhưng những gì cô nói hoàn toàn là sự thật.
Sau khi biết vợ mang thai con trai, cả nhà Thư gia đều vui mừng, cuối cùng cũng nối dõi.
Nhưng khi sinh, đứa bé chào đời kh hơi thở, lại là một bé gái. Thư Hưng Thiệu tuy chút thất vọng, nhưng cũng may mắn vì đó kh là con trai, nếu kh thì cả nhà họ đã nửa sống nửa chết.
Mộc Tịch Vãn Thư Hưng Thiệu gật đầu và bà Thư sắc mặt tái nhợt, cô tiếp tục bình thản nói:
“Sau đó, khi sinh, ở cạnh bà Thư là mẹ của bà . Khi các nghe bác sĩ nói đó là một bé gái, cả hai đều sững sờ."
"Các đã làm loạn bệnh viện, nói là ban đầu mang thai con trai, lại sinh con gái, chắc c là bác sĩ đã đánh tráo con của các ."
"Nhưng ngày hôm đó, trong phòng mổ chỉ một bà Thư, nên các đổ oan cho bác sĩ cũng vô ích.”
Giọng Mộc Tịch Vãn bình tĩnh nhưng đầy sức mạnh, cô vạch trần mọi chuyện của năm đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/thien-kim-huyen-hoc-tro-ve-hao-mon/chuong-226.html.]
Mộc Tịch Vãn dừng lại, Thư Hưng Thiệu. Lúc này ta cũng đờ đẫn, vì những chuyện này ta kh hề hay biết.
Ông ta quay sang vợ, th vẻ mặt kinh hoàng và luống cuống của bà Thư, ta hiểu rằng những lời Mộc Tịch Vãn nói là thật. Nhưng tại cô tiểu thư Mộc gia lại biết rõ như vậy? Thư Hưng Thiệu chút kinh ngạc.
“Lúc đó, bà đã hai con gái, nên bà sợ nếu đứa con thứ ba cũng là con gái, sẽ khiến bố mẹ chồng và chồng bất mãn, và bị các phu nhân hào môn khác chê cười."
"Thế là bà đã bàn bạc với mẹ , nói rằng sẽ vứt bỏ đứa bé này và nói với mọi là đứa bé chào đời đã kh còn hơi thở. Ban đầu, mẹ bà còn do dự, nhưng sau khi bà năn nỉ, bà đã đồng ý. Bà ôm đứa bé, mang đến vứt ở cửa cô nhi viện của một thành phố lân cận!”
Mộc Tịch Vãn nói xong, lạnh lùng bà Thư đang tái nhợt: “Bà Thư, nói đúng kh?”
Lúc này, bà Thư kh chỉ hoảng loạn mà còn kinh hãi tột độ. Chuyện này chỉ bà ta và mẹ bà ta biết, làm cô tiểu thư Mộc gia này lại biết rõ như vậy? Bà ta biết mẹ bà ta sẽ kh bao giờ kể chuyện này cho ai.
Bà Thư cố gắng giữ bình tĩnh, giả vờ uất ức nói: “Cô Mộc, kh biết đã đắc tội với cô ở đâu, mà cô lại bịa chuyện để bôi nhọ . Nếu các kh muốn vợ chồng nhận lại con gái, vậy thì chúng kh nhận nữa là được!”
Nói , bà ta quay sang Thư Hưng Thiệu: “Ông xã, chúng ta về thôi. lẽ đợi con bé tự nghĩ th, sẽ tự tìm về.”
Mộc Tịch Vãn bật cười. Cô cứ nghĩ “bạch liên hoa” là từ chỉ dành cho các cô gái trẻ, kh ngờ lại cả “lão bạch liên hoa”.
Mộc Cảnh Hãn kh nhịn được lên tiếng: “ bà Thư nói ủy khuất vậy. Nếu bà cảm th chị nói kh đúng, vậy bà hãy trả lời câu hỏi của ba . Nếu đứa bé thật sự đã qua đời, t.h.i t.h.ể của bé đâu? Các để ở đâu ? Bệnh viện hẳn cấp gi chứng tử, t.h.i t.h.ể hỏa táng cũng gi chứng tử. Các ?”
Lời nói sắc bén của Mộc Cảnh Hãn kh cho bà Thư chút cơ hội nào để thở.
Bà Thư càng hoảng loạn. Thư Hưng Thiệu hiểu vợ, ta tất nhiên đã ra sự bất thường trong ánh mắt bà . Xem ra cô tiểu thư Mộc gia nói là thật. Thư Hưng Thiệu cũng thầm oán trách vợ. Con gái thì là con gái, cùng lắm thì sinh đứa khác. Con gái ở nhà, Thư gia đâu kh nuôi nổi. Nuôi con gái lớn, sau này cũng thể kết th gia với một gia đình tốt.
Mặc dù trong lòng oán trách, nhưng trước mặt Mộc gia, ta kh dám nói gì. Ông ta cười gượng gạo nói với mọi : “ lẽ đây chỉ là một sự hiểu lầm. Là chúng kh tìm hiểu rõ, nên đã mạo đến làm phiền. Là lỗi của chúng .”
Thư Hưng Thiệu nói , định cùng vợ rời . Nhưng khi ta vừa bước được hai bước, Mộc Cảnh Dập lên tiếng:
“Ông Thư, xin hãy nhớ kỹ, Diệu Đồng và Thư gia trước kh quan hệ, sau này cũng là như vậy!”
Giọng Mộc Cảnh Dập kiên quyết và lạnh nhạt. Lời nói của như một lưỡi kiếm sắc bén, phá tan mọi hy vọng kết th gia với Mộc gia của Thư gia.
Thư Hưng Thiệu chưa bao giờ cảm th mất mặt như vậy. Sau khi cùng vợ thảm hại rời khỏi Mộc gia, suốt đường , khuôn mặt ta u ám. Còn về đến nhà, một cơn bão tố đang chờ đợi bà Thư. Nhưng, đó là chuyện nội bộ của Thư gia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.